Cậu mợ nhìn cậu ấy bằng ánh mắt quý như vàng, nhất định đòi kéo về nhà cùng.
Chuyện này... khác xa với những gì tôi tưởng tượng.
16
Kết quả thi đại học công bố, Cố Linh Vy đạt thành tích xuất sắc. Mục tiêu của cô ấy là một ngôi trường danh giá ở nước ngoài. Cô ấy muốn đi đến những miền đất xa xôi, ngắm nhìn thế giới và thu nạp tri thức.
Trong tiểu thuyết, Cố Linh Vy và Giang Thầm đều đăng ký vào cùng một trường đại học, dù đó cũng là trường nổi tiếng nhưng vẫn không hợp với chí hướng ban đầu của cô. Giờ đây cô đang theo đuổi ước mơ của riêng mình, trở thành cô gái tỏa sáng.
Giang Thầm và tôi cũng đều đạt kết quả tốt. Mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn.
Khi đang gấp rút hoàn thành luận văn năm tư, Giang Thầm ngồi vắt vẻo trên người tôi, quay lưng về phía máy tính vừa hút trà sữa.
*"Trà sữa ngon quá... Ừm, đã một tiếng chưa được hôn Ngôn Ngôn rồi."*
Những ngón tay đang gõ bàn phím khựng lại. Giang Thầm kéo tôi lại, dùng tay nâng cằm đòi hôn, nụ hôn dài lâu đầy lưu luyến. Mùi hương ngọt ngào của trà sữa vẫn còn phảng phất.
Tôi và Giang Thầm bên nhau không có bất cứ bí mật nào. Tôi biết hết những gì cậu ấy nghĩ, nhưng cậu chẳng hề để tâm. Thỉnh thoảng bị tiếng lòng hỗn độn của cậu ấy làm phiền, tôi không chịu nổi nữa liền bóp lấy cằm xoay mặt cậu lại:
"Ngoan, thu lại tiếng lòng đi, ồn quá."
Giang Thầm ngạc nhiên trong chốc lát, sau đó hứng khởi hôn tôi một cái. Cậu ấy cà cà lại gần, ôm ch/ặt lấy tôi: "Ngôn Ngôn x/ấu tính, lại tr/ộm nghe tiếng lòng anh."
Đúng vậy, tôi đã nắm được cách ngăn tiếng lòng của cậu ấy. Nhưng đã quá quen rồi, không nghe được lại thấy khó chịu. Vì thế chỉ có thể bảo cậu ấy đừng nghĩ nhiều nữa.
Dù nói vậy, nhưng rõ ràng gã này đang vui lắm.
*"Ủa, cậu ấy quay lại nhìn mình rồi, ánh mắt này có ý gì nhỉ?"*
"Thế Ngôn Ngôn có nghe thấy tiếng lòng anh nói anh yêu em không?"
"Ừ, nghe thấy rồi."
Tôi chạm nhẹ vào môi cậu, "Em cũng yêu anh."
Có lẽ ban đầu là bất đắc dĩ. Nhưng đến hôm nay, yêu cậu đã trở thành bản năng.
Giang Thầm vui sướng cúi đầu rúc vào cổ tôi, hít hà mấy hơi rồi lại hôn lấy hôn để. Tôi bất lực thở dài. Xem ra phải kết thúc công việc sớm vậy. May mà kế hoạch hôm nay cũng đã hoàn thành gần hết.
Tôi tắt máy tính, vỗ nhẹ vào lưng Giang Thầm, nghiêng người áp môi vào tai cậu thì thầm:
"Về phòng ngủ đi."
(Hết)