hệ thống đánh giá

Chương 2

02/01/2026 08:20

Đây là nơi nh.ạy cả.m nhất trên cơ thể tôi, là điểm yếu chỉ mình Hoác Giác Kỳ ngoài tôi biết được.

Giờ đây, Trì Tri Hạ cũng đã nắm được tử huyệt của tôi.

"Đừng...! Tôi xin cậu được không, Trì đại hiệp, tha cho tôi một mạng."

Trì Tri Hạ đ/è lên ng/ười tôi dưới ánh đèn ngược, đôi mắt sắc lạnh đầy vẻ tấn công, ánh nhìn từ trên cao phủ xuống.

Danh tiếng nam thần cao lãnh của trường vang xa, các cô gái theo đuổi cậu ấy xếp hàng từ ký túc xá đến giảng đường, nhưng chưa từng thấy cậu thân mật với bất kỳ ai.

Lẽ nào Trì Tri Hạ... cũng là đồng tính nam?

Sau khi hình ph/ạt kết thúc, tôi lấy lại phong thái ung dung thường ngày.

Trì Tri Hạ không chịu rời khỏi người tôi, cũng không buông điểm yếu của tôi, vậy thì tôi cũng cứ... đụng chạm chút đỉnh vậy.

Ngón tay tôi luồn lên đùi trong của cậu ta, vừa chạm đến vùng nguy hiểm thì cửa phòng ký túc lại bị mở ra.

Tống Trừng Tinh đứng ch*t trân, ly trà sữa trên tay rơi bịch xuống đất.

Ngay sau đó, ánh mắt hắn tối sầm lại, tay đóng sầm cánh cửa.

"Hai người... giấu tôi làm chuyện gì thế?"

3.

Bầu không khí đóng băng ngay lập tức.

Trì Tri Hạ vẫn giữ nguyên tư thế, quay đầu nói bình thản: "Như cậu thấy đấy."

Tội nghiệp Tống Trừng Tinh - một thẳng nam cực kỳ kỳ thị đồng tính, lại một lần nữa bị chấn động.

Lần trước hắn bị sốc, là hồi cấp ba vô tình bắt gặp tôi bị Hoác Giác Kỳ đ/è vào góc tường hôn.

Tôi và Tống Trừng Tinh lớn lên cùng nhau, hai nhà coi như thế giao.

Nếu tính kỹ, nụ hôn đầu của tôi cũng là do Tống Trừng Tinh cư/ớp mất.

Hôm sinh nhật bảy tuổi, Tống Trừng Tinh bí mật m/ua một đĩa phim.

Đó là bộ phim tình cảm đình đám lúc bấy giờ, nam nữ chính từ đầu phim đã hôn nhau cho đến cuối, tổng cộng phải hơn chục lần.

Tống Trừng Tinh thắc mắc: "Hôn có sướng không? Sao họ cứ hôn hoài vậy, hai đứa mình thử đi."

Đứa trẻ bảy tuổi như tôi bị Tống Trừng Tinh đang thay răng nhai đầy nước dãi, cuối cùng bảo mẫu phải bò lăn ra tách chúng tôi ra.

Ai ngờ lớn lên Tống Trừng Tinh lại kỳ thị đồng tính.

Tôi xoa mông Trì Tri Hạ một cái, đẩy cậu ta xuống, tranh thủ dùng ý niệm viết đá/nh giá:

"Một tay ôm trọn eo, bạn có thể tin tưởng tuyệt đối vào độ vững tay của nam thần hóa học, năm sao đá/nh giá nhé."

Sau hình ph/ạt, người tôi nhẹ nhõm hẳn. Tôi dặn Trì Tri Hạ nộp bài nhóm trong máy tính giùm, thay đồ vừa nhai cơm nắm vừa ra khỏi phòng.

Ngày mai là hội thao rồi, tôi đăng ký khá nhiều môn, hôm nay phải khởi động lại mới được.

Khi đi ngang qua Tống Trừng Tinh, hắn nghiêng người chạm vào vai tôi.

"Này, cậu với Trì Tri Hạ có tình cảm gì vậy? Cậu yêu hắn rồi?"

Không hiểu sao, tôi nghe giọng Tống Trừng Tinh có chút chua xót.

Người qua lại trong hành lang ký túc xá đông nghẹt, nghe câu hỏi của Tống Trừng Tinh đều chậm bước chờ đợi câu trả lời của tôi.

Tôi chỉ đáp "Cậu đoán xem?", huýt sáo vui vẻ bước xuống cầu thang.

Không ngờ Tống Trừng Tinh như con sam dính đuôi bám theo sau lưng tôi.

Tôi bước một bước ba bậc, hắn nhảy lò cò hai bậc.

"Giảng Uyên nói rõ đi, sao cậu lại yêu thêm một thằng đàn ông nữa!"

"Trì Tri Hạ lạnh như cục băng, có gì hay chứ?"

"Đồ mọt sách thôi mà, yêu hắn chán ch*t đi được."

Tống Trừng Tinh lảm nhả suốt đường, tôi bị hắn làm đ/au cả tai, đột nhiên dừng bước quay lại.

Tiếng ồn ào lập tức biến mất, môi Tống Trừng Tinh cách tôi chỉ vài centimet. Trước khi hắn rút lui, tôi nắm lấy cằm hắn, thản nhiên huýt sáo: "Cậu bé đẹp trai Tống tiểu tử của chúng ta đang gh/en đấy à?"

"Nếu còn vo ve như ruồi mãi không thôi, tin không tao bịt miệng mày lại?"

Tống Trừng Tinh ánh mắt hoảng lo/ạn, ấp úng phát ra âm thanh kỳ quái.

Quả bóng rổ từ phía sau Tống Trừng Tinh bay tới, tôi giơ tay đỡ lấy với gương mặt vô cảm, nhìn xuyên qua Tống Trừng Tinh giao chiến ánh mắt với Hoác Giác Kỳ trên sân.

Hoác Giác Kỳ vẩy hai cái mái tóc ướt nhẹp, vén áo lên lau mồ hôi, ánh mắt sắc bén khóa ch/ặt tôi.

Giây thứ hai đối mặt, hắn nhe răng cười đầy vẻ châm chọc.

"Suýt đ/ập trúng người, không thèm xin lỗi?" Tôi lạnh giọng.

4.

Từ khi thành bạn cùng phòng với Hoác Giác Kỳ, đây là lần đầu tôi chủ động nói chuyện với hắn.

Những người trên sân ồn ào xin lỗi, chỉ mỗi Hoác Giác Kỳ im thin thít.

Tôi cong ngón tay: "Lăn xả lại đây."

Hoác Giác Kỳ bước những bước dài tới, Tống Trừng Tinh cảnh giác giơ tay che chắn cho tôi: "Hai người chia tay rồi mà, muốn tái hợp chắc?"

Nhìn hai người sắp cãi nhau, tôi vỗ vai căng cứng của Tống Trừng Tinh, ném quả bóng trên tay vào đầu Hoác Giác Kỳ.

Hắn không né.

"Không thèm xin lỗi hả, vậy đền bù lại nhé."

Tôi quay người định ra sân khởi động, Hoác Giác Kỳ dùng ngón tay móc vào dây chuyền trên cổ tôi.

Chiếc dây chuyền này do chính hắn dẫn tôi đi chọn khi mới yêu, chia tay rồi tôi cũng không nỡ vứt.

"Đấu một trận, coi như tao xin mày." Giọng Hoác Giác Kỳ trầm đặc, "Không thì tao đ/ập thằng nhóc bên cạnh mày vào viện."

Một câu, lập tức khơi dậy cơn thịnh nộ trong tôi.

Lý do tôi chia tay Hoác Giác Kỳ chính là tính khí thất thường của hắn, luôn lấy bạn bè xung quanh tôi làm vật thế chấp để đe dọa.

Nắm đ/ấm đ/ập vào mặt Hoác Giác Kỳ, hắn vẫn giữ tư thế nghiêng đầu sang phải, lặp lại: "Đấu với tao một trận."

"Được thôi, để bố dạy mày một bài học." Tôi kéo Tống Trừng Tinh đang mặt mày ảm đạm, "Đi, đá/nh bóng với tao."

Sự ăn ý giữa tôi và Tống Trừng Tinh, không đối thủ nào sánh bằng.

Một hiệp trôi qua, tỷ số cách biệt ba mươi hai điểm.

Hoác Giác Kỳ hoàn toàn không tập trung vào trận đấu, hễ có cơ hội là tiếp xúc cơ thể với tôi.

Cuối cùng còn ôm eo tôi giữa thanh thiên bạch nhật, cắn phập một cái vào gáy.

Khán giả bên sân hò hét ầm ĩ.

Trong tiếng reo hò của mọi người, tôi lật ngửa Hoác Giác Kỳ, đ/è lên ng/ười hắn không chút nương tay đ/ấm hai quả.

Tống Trừng Tinh vội ôm vai tôi, môi áp sát tai thì thầm: "Thôi thôi, lúc không có người tao đ/ập hắn, cậu đừng động thủ giữa chốn đông người, coi chừng bị kỷ luật!"

Hoác Giác Kỳ li/ếm sạch m/áu mũi, gương mặt nhếch nhác cười đi/ên cuồ/ng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K
10 Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta Chương 11: Ngoại truyện

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Chương 18
Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính. Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, điên cuồng. Đã thế còn vỗ ngực tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau. Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi. Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ thù không đội trời chung với tôi. Tôi: ??? Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì chém hơi căng rồi đấy. Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp. Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu dao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi. Ồ, thôi được rồi. Tôi quay đầu đi kiếm mối khác tìm niềm vui liền. Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai. Tôi giật bắn mình, tâm hồn chấn động. Đậu má, sao không nói sớm! Tôi với tên kẻ thù kia sắp hôn đến rách cả môi luôn rồi đây này.
Boys Love
Đam Mỹ
Hiện đại
4
Nợ Dao Chương 22
Họa Tình Chương 8
Bối Lặc Gia Chương 9