Ngoan, đừng trêu nó nữa. Nghe nói vợ sắp cưới của thằng g/ầy từ nước ngoài về, hắn bị nhà ép ra sân đón. Tiểu B/éo đang nổi cơn gh/en đấy.

Chà chà, lại thêm một thằng ngốc yêu mà không tự biết.

Tôi hích cùi chỏ vào Tiểu B/éo:

- Đi! Anh đãi em ăn khuya.

- Không đi! Tao gh/ét mấy cặp đôi chó má các người! Hừ!

Tiểu B/éo hậm hực bỏ đi. Tôi lấy điện thoại nhắn cho thằng g/ầy:

Một bức ảnh lưng tròn vo của Tiểu B/éo.

Kèm dòng chữ ngắn gọn:

[Tiểu B/éo gh/en đấy, về nhanh.]

23

Để tạo không gian riêng cho Tiểu B/éo và thằng g/ầy.

Tôi và Hạ Cảnh quyết định ra ngoài thuê phòng.

Ừm...

Chuyện sau đó khỏi cần nói dài dòng.

Cặp đôi đang mặn nồng vào khách sạn thì đúng là lửa gặp củi.

Sau trận mây mưa, Hạ Cảnh bế tôi vào phòng tắm.

Hắn cẩn thận tắm rửa cho tôi.

Tôi nhắm mắt tận hưởng.

Bàn tay hắn chạm vào tim tôi đột nhiên dừng lại.

- Sao thế? - Tôi hỏi.

Một giọt nước nóng hổi rơi xuống cổ.

- Em có thể đừng thích Giang Mặc nữa được không...

Tôi mở mắt. Hạ Cảnh đang che mặt bằng tay, nước mắt rỉ qua kẽ ngón tay.

Cúi xuống, tôi thấy vùng tim mình ướt át hiện rõ lớp màng trong suốt.

Đây là ấn ký từ lời thề dưới gốc Thần Thụ với cha Hạ Cảnh.

Từ khoảnh khắc lời thề vang lên, lớp da thịt bên ngoài tim tôi mỏng dần.

Cuối cùng chỉ còn lớp màng mỏng manh.

Bình thường trông chẳng khác người thường.

Nhưng khi dính nước sẽ lộ rõ hình th/ù.

Trong suốt đến mức thấy cả quả tim đang đ/ập bên trong.

Trái tim mãi mãi trung thành với Hạ Cảnh.

Cha Hạ Cảnh nói nếu tôi phản bội, lớp màng sẽ nứt vỡ.

Tôi sẽ ch*t.

- Anh ngốc thế?

Hạ Cảnh ôm ch/ặt lấy tôi, khóc đến r/un r/ẩy.

Khi bị trói đ/á/nh ngày xưa hắn chẳng nhỏ nổi giọt lệ.

Giờ đây lại nức nở như trẻ con.

Tôi nhẹ nhàng nâng mặt hắn lên, cười dịu dàng:

- Hạ Cảnh, em không đ/au đâu.

- Người ta nói tình yêu là lời dối trá, thề non hẹn biển cũng mong manh.

- Vậy em xin dùng mạng sống để thề:

- Lê Dạng này sẽ không bao giờ phụ Hạ Cảnh.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hắn là bạo chúa.

Chương 13
Cùng lũ bắt nạt rơi xuống từ sân thượng, chúng tôi xuyên không đến thời cổ đại, trở thành những tú nữ trong cung. Bạo chúa tính tình quái dị, giận dữ thất thường. Chúng nhất loạt đẩy ta ra ngoài, bắt ta làm kẻ xung phong hầu hạ - đúng hơn là đi chịu chết. Nhưng chúng không biết, ba năm trước, chính chúng đã đẩy ta ngã cầu thang khiến ta trở thành người thực vật, nằm liệt giường suốt một năm. Lúc ấy, ta đã từng xuyên không một lần. Hoàng cung này, ta quen như lòng bàn tay. Chỉ là giờ đây đã mười năm trôi qua, vật đổi sao dời. Ta định tìm lại tiểu thái giám năm xưa cùng nhau nương tựa, với trí thông minh của hắn, giờ chắc đã thành tổng quản nhỏ... Nhưng chưa kịp hành động, đã bị lũ bắt nạt phát hiện. Chúng trói ta giải đến trước mặt hoàng thượng. Run rẩy ngẩng đầu nhìn vị bạo chúa, vừa liếc mắt, ta đã sững sờ. "Tiểu Uất?"
Cổ trang
Xuyên Không
Ngôn Tình
1
mơ xanh Chương 7