Tôi im lặng một lúc, hỏi con bé: "Viên Viên, nếu bố mẹ ly hôn, con muốn theo ai?"

10

Khi sinh Viên Viên, tôi suýt nữa đã không qua khỏi. Lúc đó Tống Hoài Niên vừa được thăng chức, vẻ ngoài điển trai, năng lực xuất chúng cùng tương lai rộng mở khiến anh càng thêm thu hút. Còn tôi thể trạng yếu ớt, nghén nặng, người phù nề tiều tụy. Anh luôn tỏ ra khó xử: "Vợ à, buổi tiệc lần này mọi người đều đưa phu nhân đi... Không sao, nếu em không muốn đi anh sẽ giải thích với cấp trên."

Tôi vốn hiếu thắng, không quen làm kẻ yếu đuối cần được chiều chuộng. Đứng giữa những quý cô xinh đẹp ăn diện lộng lẫy, tôi như con quái vật ngoài hành tinh. Họ thì thào: "Ông Tống quả là yêu cô nhất mực."

Lúc ấy tôi không nhận ra, việc tôn vinh anh chính là đang hạ thấp bản thân mình. Đàn ông đúng là xảo quyệt.

Do không được nghỉ ngơi đủ trong th/ai kỳ, quá trình sinh nở của tôi vô cùng khó khăn. May mắn là tôi đã vượt qua. Trời ban cho tôi một cô con gái ngoan ngoãn, đáng yêu đến thế.

Viên Viên là một cá thể đ/ộc lập, có tư duy riêng. Con bé sẽ mãi là ưu tiên số một trong cuộc đời tôi, nhưng tôi không thể ích kỷ tước đoạt quyền lựa chọn của con.

"Mẹ ơi, mẹ khóc rồi." Con bé ngồi bật dậy, hai tay nâng mặt tôi. Tôi vội lau vệt nước mắt. Nó nghiêng đầu hỏi: "Mẹ ở cùng bố không vui sao?"

Tôi im lặng hồi lâu, gật đầu nhẹ.

"Vậy con sẽ ở với mẹ. Dù sao bố cũng có cô Kiều bên cạnh rồi. Cô Kiều thích nói chuyện với bố lắm, con chen vào không được."

Tim tôi đ/au nhói, họ dám làm chuyện đó trước mặt con bé sao? Tôi xoa đầu con, khẽ nói: "Viên Viên, mình chuyển trường mầm non nhé?"

"Ngày mai con nhớ chào tạm biệt các cô giáo. Cô Kiều đối xử tốt với con thế, nhất định phải nói lời tạm biệt với cô ấy, được không?"

11

Kiều Y Khả liên lạc sớm hơn tôi tưởng. Chúng tôi hẹn gặp ở một quán cà phê. Nơi này hợp với những cô gái trẻ như cô ta - phong cách Instagram, nhạc trẻ, khách ra vào tấp nập.

Hạt cà phê tầm thường, chẳng thoáng hương. Tôi ngửi một chút rồi đặt ly xuống. Vẻ mặt Kiều Y Khả lộ rõ sự kiêu ngạo và tham vọng: "Phu nhân Tống không quen uống loại này sao? Ông Tống lại rất thích cà phê ở đây đấy."

Tôi đặt điện thoại lên bàn, hứng thú nhìn cô ta: "Cô Kiều tận tâm thật đấy, không chỉ chăm sóc Viên Viên mà còn nhớ rõ khẩu vị chồng tôi. Không biết cô có hiểu sâu sắc bố của từng đứa trẻ như vậy không?"

Mặt Kiều Y Khả đỏ lên tía tai: "Phu nhân Tống, tôi chỉ muốn bàn chuyện Viên Viên. Bà không cần phải làm nh/ục tôi thế!"

Tôi gật đầu: "Xin lỗi, cô nói đi."

Cô ta hít một hơi: "Nghe Viên Viên nói hai mẹ con định chuyển trường? Nhà sắp chuyển đi à?"

Tôi không trả lời thẳng: "Sao lại hỏi?"

Kiều Y Khả nói: "Viên Viên học rất tốt, đột ngột chuyển trường là không có trách nhiệm với cháu." Thấy tôi bình thản, cô ta tiếp: "Nghe nói dạo này bà còn bỏ mặc Viên Viên ở nhà đi làm? Ông Tống đối xử với bà quá tốt rồi, là bà nội trợ đầy đủ tiện nghi, sao không dành thêm thời gian cho con?"

Tôi ôn tồn ngắt lời: "Cô đang gh/en tị đấy à?"

Cô ta đơ người. Đồ ngốc, tôi thầm nghĩ. Tôi tiếp tục: "Lúc Tống Hoài Niên không nghe máy, cô rất hoảng lo/ạn phải không? Viên Viên chuyển trường, dây liên hệ giữa hai người sẽ đ/ứt hẳn."

Cô ta chối đây đẩy: "Tôi không..."

Tôi thở dài: "Những cô gái như em, chị gặp nhiều rồi."

"Có tham vọng, cũng đủ liều lĩnh, xem nhan sắc làm vũ khí, muốn leo cao nhờ đàn ông nhưng lại viện cớ tình yêu, nghĩ mình đến để c/ứu rỗi tâm h/ồn những kẻ giàu có... Kiều Y Khả, em đúng là vừa hèn mọn vừa rẻ rúng."

Mặt cô ta biến sắc, nhìn tôi như kẻ th/ù không đội trời chung: "Bà biết hết rồi..." Cô ta nghiến răng ken két, khuôn mặt xinh đẹp méo mó: "Ông Tống coi trọng tôi! Anh ấy đối xử đặc biệt với tôi!"

"Để chị dạy em thế nào là coi trọng."

Tôi xắn tay áo, thong thả tháo chiếc đồng hồ hiệu đeo tay. Tiếp đến là chìa khóa xe sang, dây chuyền ngọc bích, nhẫn kim cương, thẻ đen... Cuối cùng, tôi chỉ vào mình: "Mỗi tháng anh ấy đưa chị 10 triệu tiền tiêu vặt, muốn xài gì tùy ý. Tình yêu ảo tưởng thế thôi, chỉ có tiền mới là thật. Kiều Y Khả, em là thứ đàn bà chẳng tốn một xu đã lên giường được. Ai rẻ rúng hơn?"

Kiều Y Khả đi/ên tiết, hất tung đồ trên bàn. Cô ta gào lên: "Bà nghĩ anh ấy không chi tiền cho tôi à? Anh ấy m/ua cho tôi hai chiếc xe vì thương tôi đi làm vất vả! Đồ trang sức, ngày lễ tình nhân nào tôi cũng được nhận quà! Cả tiền bạc lẫn tình yêu, anh ấy đều trao cho tôi! Phu nhân Tống, là bà thì tôi đã không cười nổi!"

Tôi thực sự không cười nổi, cúi mặt ngồi im. "Bà biết cũng tốt," cô ta kh/inh khỉnh nhìn tôi: "Tôi xinh hơn, trẻ hơn, xứng làm phu nhân hơn bà."

Kiều Y Khả bước đi như gà chiến thắng. Tôi nhìn bóng cô ta qua cửa kính, lật chiếc điện thoại vẫn đang thông suốt: "Luật sư Đặng, tài sản anh ta chuyển đi chắc là những thứ này. Tôi sẽ cho người theo dõi cô ta, hồ sơ bất động sản sớm có kết quả thôi."

12

Tôi cá Kiều Y Khả không dám mách Tống Hoài Niên chuyện này. Nhưng vở kịch đã đến hồi kết. Lần cuối tôi hỏi anh: "Chúng ta ly hôn đi, Tống Hoài Niên."

Anh nhíu mày giả vờ: "Đùa mãi thế, anh phát cáu đấy."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Ôn Cố Chương 13
3 Bên vực thẳm Chương 6
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
8 Thịt Tiên Chương 15
9 Sát nhân si tình Chương 19
12 U U Lục Minh Chương 30.

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hàng xóm mang bầu chiếm chỗ đỗ xe của tôi

Chương 10
Khi bà Trương mang thai, bà ấy tìm tôi mượn chỗ đậu xe: "Giang Nam, bụng tôi lớn rồi, cô giúp tôi một chút nhé." Tôi đành lùi xe ra, đi tìm chỗ đậu ở ven đường. Một tháng sau, xe của chồng bà ấy, xe của bố mẹ chồng, rồi xe của cả nhà ngoại đều đỗ chễm chệ vào chỗ của tôi. Tôi muốn đậu xe, bà Trương chống bụng đứng chắn ngay phía trước: "Cô nhìn dáng vẻ này của tôi xem, cô nỡ lòng nào chứ?" Từ ngày hôm sau, trên chỗ đậu xe của tôi xuất hiện một chiếc Mercedes màu đen mang biển số tỉnh khác. Chồng bà Trương gõ cửa nhà tôi: "Giang Nam, cô có ý gì? Đó là xe của ai?" Tôi đưa cho ông ta một bản hợp đồng thuê chỗ: "Giá thuê tám trăm một tháng, người ta đã trả trước nửa năm rồi."
Tình cảm
0