『Thế cậu tính làm thế nào?』
『Không biết nữa…』
『Dù hắn là con trai nhưng ngoại hình đẹp trai thật, giọng nói hay, đối với tớ cũng tốt nữa… Sao hắn lại là nam nhân chứ?』
『Ờ… Nghe cậu nói thế, hình như cậu vẫn còn do dự với mối qu/an h/ệ này.』
Nghe vậy, người đầu dây bên kia khựng lại, sau đó bắt đầu biện minh.
『Tớ… Tớ là straight, chỉ là hơi tiếc chút thôi.』
『Với lại… Hắn cao gần 1m9, nhìn tớ là biết sẽ bị đ/è rồi…』
Giọng nói nhỏ dần, đến cuối gần như không nghe thấy.
Như trốn tránh, Tống Hoài gào lên: 『Cậu qua đây uống với tớ vài ly đi, tớ bực ch*t mất.』
『Được rồi được rồi, gửi địa chỉ đi, tiểu đệ lập tức đến hầu.』
『Thế này mới đúng… À không, hình như cậu có hoạt động nhóm, có phiền không?』
Nghe đến đây, không hiểu sao trong đầu tôi hiện lên cảnh Thẩm Tuy hôn tôi nãy, tim đ/ập lo/ạn nhịp, vội vàng chọc ghẹo Tống Hoài để đ/á/nh lạc hướng.
『Sao lại phiền chứ, cậu là hoàng hậu của trẫm, trong lòng ta quan trọng nhất rồi, những thứ khác toàn phù vân…』
Chưa nói hết câu đã nhận được một chữ 『Cút』 từ đứa bạn thân, trong lòng rốt cuộc cũng đỡ hơn.
Trên môi như vẫn còn lưu lại cảm giác mềm mại ấm áp lúc nãy, tôi gắng lắc đầu, tự nhủ đừng suy nghĩ lung tung.
Sau đó nhắn một tiếng trong nhóm rồi hấp tấp rời đi.
Lúc đó tôi không để ý, vừa định đi thì chàng trai lạnh lùng kia đã bước ra từ góc tường.
Hắn đứng nguyên tại chỗ, nhìn về phía tôi rất lâu, cho đến khi bóng lưng hoàn toàn biến mất…
12
Dỗ dành Tống Hoài bị tổn thương xong thì đã rất khuya, tôi thở hổ/n h/ển leo lên tầng 6.
Cái đầu vốn đã chếnh choáng vì rư/ợu giờ càng thêm quay cuồ/ng.
Định tra chìa khóa thì điện thoại đột nhiên rung lên hai tiếng.
Cúi nhìn, phát hiện đại ca và nhị ca đang nhắn trong nhóm ký túc.
Đại ca: 『Hẹn hò hehe, không về đâu.』
Nhị ca: 『Giống trên, khỏi cần giữ cửa.』
Nhìn tin nhắn, cái đầu bị cồn tẩm rư/ợu của tôi đờ đẫn hai giây, đến khi mở cửa mới chợt nhận ra - đều không về, vậy trong phòng chỉ còn tôi và…
Cái tên kia chưa kịp hiện lên trong đầu, cổ tay đã bị ai đó nắm ch/ặt, tiếp theo chỉ nghe thấy tiếng cửa đóng sầm, ngay sau đó thân thể đ/ập vào bức tường lạnh ngắt, phía trên vang lên giọng nam tử hơi khàn khàn.
『Đi đâu vậy?』
Hơi thở ấm áp phả vào má khiến tôi không hiểu sao lại nhớ đến cảnh nụ hôn đầu bị cư/ớp mất, cộng với hành động kỳ quặc của Thẩm Tuy lúc này, khiến tôi vốn hiền lành cũng không nhịn được.
『Liên quan gì đến anh? Anh là ai chứ?』
Tôi gắt lên, sau đó cố giãy ra khỏi sự giam giữ của hắn.
Không ngờ ngay sau đó một bàn tay lớn đột nhiên đặt lên sau gáy, Thẩm Tuy cúi đầu, trên môi lại cảm nhận hơi ấm quen thuộc.
Răng cửa bị th/ô b/ạo mở ra, hơi thở bắt đầu bị cư/ớp đoạt đi/ên cuồ/ng.
Bộ n/ão mơ màng phản ứng mấy giây mới tỉnh táo, tôi trợn mắt kinh ngạc, sau đó giãy giụa.
『Ừm…』
Đẩy Thẩm Tuy ra, tôi đối mặt với đôi mắt thâm thúy của hắn, không hiểu sao cảm thấy bỏng rát, nhưng vẫn không nhịn được quát.
『Anh đi/ên rồi hả?』
Tôi xoa xoa bờ môi đ/au rát, tức gi/ận bùng lên.
ĐM, hắn làm mình gh/ê t/ởm mà nghiện luôn rồi sao?
Chưa kịp mở miệng ch/ửi, kẻ tội đồ đã lên tiếng trước.
Hắn cúi mắt, hàng mi dày đổ bóng xuống mí mắt, khiến người ta cảm thấy có chút oan ức.
Hắn nói: 『Kỳ Nhiên, em là đồ bất lương sao?』
『Muốn quyến rũ anh thì quyến rũ, dùng xong liền vứt.』
『Hôn xong liền chạy đến bên người khác.』
???
Ba dấu hỏi từ từ hiện lên trên đầu, tôi ngơ ngác không hiểu.
Cái quái gì thế này?
Đồ bất lương?
Thứ này liên quan gì đến tôi?
Tôi còn chưa yêu đương bao giờ, anh dám bảo tôi là đồ bất lương?
Kết quả câu nói tiếp theo của Thẩm Tuy càng khiến tôi há hốc.
『Kỳ Nhiên, anh có vẻ... đã thích em rồi.』
Một tiếng sét bên tai khiến cả đầu óc tôi ù đi, ngay cả nhịp tim cũng tăng tốc.
Thẩm Tuy nói gì?
Thích tôi?
Cái này… không thể nào là thật được, sao có thể?
Mấy giây sau tôi mới tỉnh táo, tự an ủi trong lòng.
Đúng, chắc chắn là giả.
Tuyệt đối là Thẩm Tuy muốn làm tôi gh/ê t/ởm nên mới cố ý nói vậy, đây đều là mưu kế của hắn!
Tôi không thể mắc lừa!
Cắn răng, tôi gắng giữ vẻ lả lơi thường dùng để chọc ghẹo Thẩm Tuy.
『Anh thật sự thích em?』
『Ừ.』
Chàng trai tuấn tú trước mặt ánh mắt sáng lạ thường, trông vô cùng chân thành, như thể thật sự rất thích tôi, khiến tôi không dám nhìn thẳng.
Trong lòng chỉ có thể không ngừng nhẩm:
『Giả cả thôi, toàn là giả.』
『Đều là Thẩm Tuy diễn thôi.』
『Không thể tin!』
…
Tự thuyết phục bản thân xong, tôi chỉnh lại tâm thái.
Thẩm Tuy muốn chơi thì tôi phối hợp, xem ai làm ai gh/ê t/ởm hơn.
Nhếch mép, giọng điệu bất cần của tôi vang lên trong căn phòng trống trải.
『Em không tin.』
『Trừ khi anh chứng minh cho em thấy.』
『Chứng minh thế nào?』
Thẩm Tuy nhìn thẳng không chớp mắt, ánh mắt nóng rực khiến trái tim tôi không tự chủ bỏng rát.
Tôi chỉ có thể bấm mạnh vào lòng bàn tay, ép mình đừng suy nghĩ vớ vẩn.
Sau đó áp sát tai hắn, thì thầm vô cùng ám muội.
『Anh giúp em…』
Nói xong, trong lòng tôi dâng lên chút tự tin, khẳng định Thẩm Tuy sẽ phá vỡ kịch bản, bởi yêu cầu này quá vô lý.
Quả nhiên, đúng như dự đoán, Thẩm Tuy nghe xong liền đồng tử co rút, mặt mày ngơ ngác, vành tai nhuộm màu đỏ bất thường.
Hồi lâu sau, hắn mới lên tiếng, yết hầu lộ rõ lăn một cái, giọng trầm khàn hơn.
『Anh… chưa làm việc này bao giờ.』
『Ồ, chưa làm qua à.』
Nghe câu trả lời của Thẩm Tuy, tôi cảm thấy mình đã lật kèo thành công, nên càng trơ trẽn.
『Chưa làm thì học được mà, với lại đơn giản lắm, chỉ cần thế này thế kia là xong.』
『Chẳng lẽ anh không muốn học?』
Nói rồi tôi chép miệng, vẻ mặt thất vọng.
『Còn nói là thích em, đến việc khiến em vui vẻ cũng không chịu học.'