Trên xe bus tổ chức team-building của công ty, tôi vô tình bật loa ngoài đoạn video khiêu khích từ tình địch.

Ông chủ lạnh lùng: "Quay đầu, tôi là vô địch Muay Thái."

Đồng nghiệp pháp lý: "Tôi giỏi phân chia tài sản."

Chị kế toán xin tham gia: "X/é x/á/c chưa gặp đối thủ."

Người đẹp PR rút thiết bị livestream: "Cưng ơi, đảm bảo khiến đối phương bại danh nhé."

Cả lễ tân cũng không chịu thua: "Chị ơi cho em theo! Em đội khí thế, đối phương vừa mở miệng em sẽ la ó, đảm bảo tức ch*t!"

01

Cuối năm, công ty tổ chức team-building.

Là người tổ chức, tôi dậy từ sớm chuẩn bị.

Vừa mở cửa đã đụng phải Quách Nam Thiên say khướt.

Hắn ngập mùi rư/ợu, thấy tôi xách vali liền ngớ người:

"Vợ ơi, em làm gì thế?"

Tôi cáu kỉnh:

"Anh không nhớ em báo đi team-building hai ngày rồi sao?"

Quách Nam Thiên thở phào:

"Cái công ty rá/ch nát ấy... Anh đã bảo em nghỉ đi, để anh nuôi, em cứ cố làm."

Tôi trừng mắt:

"Hồi cưới đã thỏa thuận không can thiệp công việc của nhau."

"Haha, đồng lương mọn của em thích thì cứ giữ."

Thấy tôi đổi sắc mặt, hắn chếnh choáng ôm qua:

"Vợ à, anh thức đêm tiếp khách cũng vì tương lai ta. Khi nào cho anh đứa con, cuộc sống mới có ý nghĩa."

Tôi đẩy ra:

"Chuyện con cái đã..."

"Thôi được, sau này có người khác đẻ cho anh đừng hối h/ận."

Giọng hắn đầy tự đắc.

Tôi lạnh giọng: "Người khác nào?"

Hắn gi/ật mình, rồi cười xòa:

"Cả đời anh chỉ có em thôi mà."

Quả thực, chúng tôi là bạn thuở thiếu thời.

Hồi thi đại học, hắn từ bỏ trường tốt hơn để cùng thành phố với tôi.

Sau tốt nghiệp, hai đứa cùng khởi nghiệp. Những ngày khốn khó, chúng tôi ở chung phòng tồi tàn dưới tầng hầm.

Mùa đông năm ấy, ống nước n/ổ vỡ suýt nhấn chìm cả hai trong giấc ngủ. May tôi tỉnh giấc kịp kéo hắn thoát thân.

Sau lần thoát ch*t, hắn ôm tôi r/un r/ẩy thề: "Nhất định sẽ cho em ở chung cư cao tầng."

Năm đó, chúng tôi đăng ký kết hôn. Tiết kiệm đến mức chẳng có đám cưới.

Sau này cùng vài người bạn khởi nghiệp. Sau vài năm vất vả, công ty dần ổn định.

Tôi vì tránh hiềm nghi đã rút lui, tự lập nghiệp riêng.

02

Trên xe công ty, tôi nhìn kẻ đến muộn mà bực bội.

"Cậu cả ơi, cả đoàn chờ cậu 40 phút rồi."

Quan Hách mặc áo khoác đen bước lên:

"Xin lỗi, sáng chạy bộ lạc đường."

Hắn vẫy tay bảo trợ lý mang mấy túi đồ lên:

"Mời mọi người cà phê."

Cả xe ồn ào vui vẻ.

Quan Hách là kiểu công tử bột không muốn kế thừa gia nghiệp, hợp tác cùng tôi khi tôi khởi nghiệp lần hai.

Tính tình phóng khoáng, duy nhất ưu điểm là giàu và biết nghe lời.

Công ty nhỏ chỉ hơn hai chục người vừa đủ kín xe.

Tôi kết nối điện thoại lên màn hình xe để thuyết trình lịch trình.

Chưa kịp mở máy, video call từ Quách Nam Thiên đ/ập vào mắt.

Sợ ảnh hưởng, tôi tắt phắt.

Hắn liên tục gọi lại.

Tiểu Lưu nữ đồng nghiệp trêu: "Chị Tào, hình như anh xã giữ chị ch/ặt lắm nhỉ?"

Cả xe cười rộ. Duy Quan Hách nhếch mép.

Tôi đùa đẩy mặt Tiểu Lưu, lỡ tay chạm nút xanh.

Màn hình hiện lên gương mặt đàn bà trang điểm đậm, tóc xoăn bồng bềnh.

"Chị Tào, lâu quá không gặp."

Cô ta dựa giường chào hỏi như đã chờ sẵn.

Tôi gi/ật mình nhận ra: Đây là tiểu sư muội Nghiêm Thanh Thanh của Quách Nam Thiên.

"Quách Nam Thiên đâu?"

"Nam ca đang tắm đó. Anh ấy bảo chị đi công tác mấy ngày nên rủ em ra ngoài..."

Cả xe im phăng phắc.

Giọng điệu mật ngọt của cô ta vang lên:

"Chị Tào, tốt nghiệp bao năm rồi mà vẫn hung hăng thế?"

"Chẳng lẽ chị không biết Nam ca thích con gái dịu dàng? Chị cố làm ăn chi cho mệt, định thành đối thủ của công ty anh ấy à?"

"Nghe nói chị còn dụ khách hàng cũ của anh ấy? Làm vậy Nam ca buồn lắm..."

Tôi chú mục vào sợi dây chuyền vàng trên cổ cô ta.

"Nghiêm Thanh Thanh, thứ trên cổ em là gì?"

Cô ta che miệng cười:

"Chị hỏi cái này à?"

"Là Nam ca tặng em đó. Chị thấy quen không?"

Toàn thân tôi run lên:

"Hắn dám?"

Nghiêm Thanh Thanh mở to mắt:

"À, đây là kỷ vật của mẹ chị phải không?"

"Hôm trước em thấy trong tủ chị, dù kiểu dáng lỗi thời nhưng em thích lắm... Nam ca thương em nên cho em đấy..."

Tôi siết ch/ặt tay:

"Trả lại ngay!"

Cô ta cười khoái trá:

"Có giỏi thì đến lấy đi!"

"Đố chị biết, em và chồng chị đang ở khách sạn nào?"

Màn hình tối đen.

Tôi hít sâu, cầm túi xách bước lên trước xe.

"Xin lỗi Quan tổng, dừng xe cho tôi xuống."

Quan Hách nhíu mày:

"Một mình đi sao? Chị còn chẳng biết địa điểm!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất