Một mình tôi không phải là đối thủ của cả bọn chúng, huống chi Lê Âm còn cầm theo vũ khí. Nghe thấy báo cảnh sát, lũ c/ôn đ/ồ liền bỏ chạy. Lê Âm thấy là tôi thì hoàn toàn không sợ hãi.

Thừa lúc Lê Âm bị cô lập, tôi xông tới đ/á bay ống thép trong tay nó, hất nó ngã nhào xuống đất. Tôi đ/è lên ng/ười nó, t/át liên tiếp mấy cái khiến đầu óc nó quay cuồ/ng.

"Á á! Châu Tuyết! Mày dám đá/nh tao!"

Lê Âm dùng hai móng vuốt cào cấu đi/ên cuồ/ng, khiến cổ tôi rớm m/áu. đ/au quá, tôi bị nó đẩy bật ra.

Lúc này tiếng còi cảnh sát vang lên, Lê Âm sợ hãi bỏ chạy.

"Tiểu Vũ!"

"Chị... chị..."

Em trai co gi/ật nhẹ, khuôn mặt sưng vếu, khóe miệng dính m/áu cố gượng cười.

Lòng tôi như d/ao c/ắt, nhưng không dám động vào em sợ gây thương tích thêm. Tôi c/ăm phẫn muốn Lê Âm ch*t ngay tức khắc!

Không nghi ngờ gì, sau lần trước nó thấy Tiểu Vũ tìm tôi, đã biết được thân phận em ấy nên cố tình thuê c/ôn đ/ồ h/ành h/ung Tiểu Vũ. Mục đích là để thị uy với tôi!

Châu Vũ được xe cấp c/ứu đưa đi, bố mẹ nuôi cũng hốt hoảng chạy đến b/ệnh viện. Trong viện, hai người khóc đỏ hoe mắt, dáng vẻ từng là trụ cột gia đình giờ như oằn xuống.

"Bố mẹ ơi, con xin lỗi. Tất cả là tại con mà Tiểu Vũ..."

Tôi áy náy không dám nhìn thẳng mắt họ, không dám tưởng tượng nếu em trai có mệnh hệ gì, hai người sẽ sống sao.

Bố nuôi là người trầm tính, đỏ mắt vỗ vai tôi lắc đầu không trách. Mẹ nuôi nắm tay tôi khóc nấc.

May thay, em trai không nguy hiểm tính mạng nhưng cũng bị thương khá nặng. Người và mặt nhiều vết thương, tay g/ãy xươ/ng do bị đ/ập ống thép, phải về nhà dưỡng ba tháng.

Tôi đến đồn cảnh sát làm việc, vừa gặp mặt đã bị bố đẻ t/át một cái rất mạnh.

"Đồ ti tiện! Sao dám đá/nh con gái cưng của tao! Mày đ/ộc á/c quá!"

Nhìn Lê Âm khóc lóc đằng sau bố mà miệng lại nhếch cười đắc ý, tôi không nói hai lời, giơ tay t/át ngược hai cái vào mặt nó. Ông ta đá/nh tôi một cái, tôi trả lại hai cái cho con gái cưng - rất công bằng.

"Nhìn rõ đi, con gái cưng này mới đ/ộc á/c! Nó là kẻ gi*t người!"

Lê Âm lại khóc lóc giả tạo. Bố tôi gi/ận dữ xông tới định đá/nh tiếp, bị cảnh sát ngăn lại quát m/ắng.

Mẹ đẻ nhìn tôi với ánh mắt lạnh lùng: "Tuyết à, sao có thể nói em gái như vậy? Em khóc rồi kìa, mau xin lỗi Âm đi."

Tôi lạnh lùng: "Xin lỗi? Loại giả tạo, ích kỷ đ/ộc á/c như nó không đáng bị đá/nh sao?"

Lê Âm nhào vào lòng bố khóc: "Hu hu... Bố mẹ ơi, con không gi*t ai cả. Con đã khai với cảnh sát là thằng kia b/ắt n/ạt con nên con tự vệ. Chị ấy vô cớ đá/nh con còn báo cảnh sát bắt con. Con mới là nạn nhân..."

Lê Âm khóc, bố mẹ lại xót xa. Thì ra cứ khóc là có lý?

"Nghe chưa, Âm đã nói là tự vệ. Thằng đó đáng bị đá/nh! Đồ vo/ng ân, lại đi giúp người ngoài hại em gái!"

Tự vệ ư? Đúng là Lê Âm được nuông chiều quen thói, dựa vào việc ngõ hẻm không camera, không nhân chứng mà bịa chuyện. Còn bố mẹ đẻ tôi, bất cứ điều gì từ miệng Lê Âm đều tin sái cổ.

Tôi rút điện thoại: "Chú cảnh sát ơi, cháu có quay toàn bộ cảnh Lê Âm h/ành h/ung. Trong này có bằng chứng tội á/c của nó. Cháu tận mắt thấy Lê Âm muốn gi*t Châu Vũ."

Lê Âm không ngờ tôi có chứng cứ, hét lên đi/ên cuồ/ng lao tới cư/ớp điện thoại. Nhưng cảnh sát đâu phải hạng vừa. Hủy chứng cứ à? Bắt!

Đoạn video ngắn nhưng ghi rõ mặt Lê Âm dùng ống thép đá/nh Châu Vũ. Chiếc ống thép bị tôi đ/á đi cũng có dấu vân tay của nó. Cảnh sát nhanh chóng bắt các c/ôn đ/ồ còn lại. Chúng đều khai nhận được Lê Âm trả tiền để "dạy cho Châu Vũ một bài học". Nhưng chúng chỉ đ/á, còn dùng vũ khí là Lê Âm, chủ mưu cũng là nó.

Vụ việc rõ như ban ngày. Lê Âm ch/ửi rủa lũ c/ôn đ/ồ, xong lại khóc lóc với bố mẹ rằng Châu Vũ b/ắt n/ạt nên mới thuê người dạy hắn. Mẹ tôi lập tức tuyên bố điều tra kỹ, truy trách nhiệm Châu Vũ. Bà ta tin sái cổ lời Lê Âm.

Bố tôi nguyền rủa tôi như kẻ th/ù. Vụ án chưa định tính, Lê Âm được bảo lãnh về. Bố mẹ đều thất vọng về tôi. Một người ch/ửi m/ắng, một người ánh mắt băng giá.

"Đồ vo/ng ân bội nghĩa! đ/ộc á/c!"

"Âm là em gái mày, sao lại quay chứng cớ đá/nh người?"

"Châu Vũ chỉ là kẻ ngoài, đá/nh thì đá/nh. Nếu đòi tiền thì bồi thường chút ít là được. Sao mày lại giúp người ngoài hại em gái?"

...

Trước những lời cáo buộc ấy, tôi chỉ thấy buồn nôn. Cả nhà đều méo mó đạo đức. Thật may tôi không lớn lên trong gia đình này.

Lê Âm tiếp tục thêm dầu: "Bố mẹ đừng gi/ận chị ấy. Chị ấy lớn lên ở nhà họ Châu nên đương nhiên hướng về họ, không cố ý chống lại bố mẹ đâu."

Nghe vậy mẹ càng gi/ận. Mấy năm nay qu/an h/ệ chúng tôi lạnh nhạt, thêm Lê Âm ly gián, bà không còn thân thiết như ban đầu, thậm chí cố ý thiên vị Lê Âm để khiến tôi đ/au lòng. Nhưng với tôi, thứ tình mẫu tử dễ dàng bị kẻ khác xúi giục ấy không đáng một xu.

Tôi nhìn Lê Âm đang diễn sâu: "Trò giả tạo ly gián này, mày chơi mấy năm không chán sao?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Vừa Là Túc Địch, Vừa Là Vợ Yêu

Chương 17
Nhiệm vụ thất bại. Trước khi bị xóa sổ, tôi vẫn cố níu lấy một chút tự tôn cuối cùng mà hỏi hệ thống: "Tôi có thể nói cho nam chính biết thân phận thật của mình không?" "Hoàn toàn có thể." Tôi chậm rãi cởi bỏ quần áo, từng lớp từng lớp, rồi đứng thẳng trước mặt Lục Kính Nghiêu. "Xin lỗi vì đã lừa cậu. Thật ra... tôi là con gái." Lục Kính Nghiêu thoáng sững sờ. Sự kinh ngạc như tràn cả ra khỏi đáy mắt anh không cách nào che giấu được. Nghĩ cho cùng thì anh cũng đáng thương thật. Đấu đá với tôi bao nhiêu năm, tốn biết bao tâm huyết chỉ để vùi dập đối phương, cuối cùng mới phát hiện ra cái kẻ thù không đội trời chung của mình lại là... một cô gái. Trong ánh mắt vừa hoang mang vừa chấn động kia, tôi khẽ nhắm mắt lại và thản nhiên đón nhận cái chết đã được định sẵn. Thế nhưng, tôi đã không chết. Ngược lại, tôi còn một lần nữa quay lại thế giới này. Hệ thống dùng giọng điệu áy náy pha lẫn lấp liếm mà nói: "Sau khi cô chết, tiến độ nhiệm vụ bất ngờ tăng vọt. Chính vì vậy, để đền bù thiệt hại, chúng tôi quyết định cho cô một cơ hội sống lại." "Thân phận hiện tại của cô là một quý bà nhà giàu. Thuộc kiểu mẫu điển hình: chồng không về nhà, còn cô thì tha hồ tiêu xài gia sản." Tôi gật đầu tỏ vẻ hài lòng: "Tốt đấy, chẳng khác gì giấc mơ cả. À mà, ông chồng không về nhà của tôi tên gì thế?" Hệ thống đáp ngắn gọn với giọng điệu nhẹ như không: "Lục Kính Nghiêu."
50.67 K
2 Bên vực thẳm Chương 6
3 Ôn Cố Chương 13
6 Ve Ngừng Tiếng Ve Chương 17
7 Thịt Tiên Chương 15
8 Sát nhân si tình Chương 19
9 Giang Sơn Vì Hôn Chương 12
12 Âm Trầm Châu Chương 15

Mới cập nhật

Xem thêm

Bí Ẩn Trên Đầu Lưỡi: Mì Lòng Heo

Chương 15
Lần đầu tiên tôi nghe thấy người chết nói chuyện, là trong một bát mì lòng heo. Đó là ngày thứ ba kể từ khi bạn thân của tôi mất tích. Chồng cô ấy cố vực dậy tinh thần, nấu mì cho mọi người. “Mọi người ăn nhiều một chút, không ăn thì lấy đâu ra sức mà đi tìm người.” Lòng heo được cắt thành những miếng dày, hầm đến mức thơm nức, đậm đà thấm vị. Tất cả mọi người đều cúi đầu ăn ngấu nghiến. Chỉ có tôi nghe thấy một giọng nữ quen thuộc: “Đừng ăn, tôi đang ở trong bát mì.” Đôi đũa trong tay tôi lập tức rơi xuống. Tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi. Vương Cường còn tỏ vẻ quan tâm: “Sao không ăn? Không hợp khẩu vị à?” Mặt tôi trắng bệch, nhìn chằm chằm bát mì thơm nức trước mặt. Ngay giây tiếp theo, cô ấy lại lên tiếng. “Đừng vội nói ra.” “Thủ phạm vẫn còn ở trong quán mì.”
Hiện đại
Kinh dị
12
Tuyết Đầu Mùa Chương 10