Môi tôi tự nhiên áp sát mặt Chu Châu.
Khóe mắt anh đỏ ửng, đôi mắt long lanh ngấn nước.
Chu Châu nhướng mày, "Lên cơn rồi hả?"
Tôi cắn môi, gật đầu đỏ mặt.
"Vậy thì... c/ầu x/in anh đi."
"Chỉ cần em c/ầu x/in, anh sẽ chiều theo bất cứ yêu cầu nào."
Chu Châu khẽ cong môi, ánh mắt chợt lóe lên tia ý tứ thâm sâu.
Tôi nghẹn ngào đòi ôm, môi đã chạm vào khóe miệng anh.
Nghe thấy lời ấy, hàng mi tôi run nhẹ.
Cuối cùng không chống cự nổi lời anh, tôi lí nhí:
"Em... em c/ầu x/in anh..."
Ánh mắt Chu Châu bỗng tối sầm, hai tay siết ch/ặt eo tôi, giọng khàn đặc đầy ẩn ý:
"Hình như tối nay Tiểu Minh không về ký túc xá nhỉ."
Tôi ngơ ngác chớp mắt, chẳng hiểu anh đang ám chỉ điều gì.
Thế nhưng câu nói tiếp theo của Chu Châu khiến tôi tròn xoe mắt.
"Bạn trai dạy em chơi trò mạo hiểm nhé?"
Vừa dứt lời, Chu Châu chẳng cho tôi kịp phản ứng, bế tôi thẳng vào phòng tắm.
Tiếng nước chảy rào rào, trong đầu tôi mơ hồ lóe lên một ý nghĩ:
Chu Châu này... đúng là đểu giả quá đi!
Hoàn toàn không lạnh lùng như vẻ ngoài.
Diễn hay thật đấy, ai ngờ được sau ánh hào quang anh lại nhiều chiêu trò đến thế.
Tôi nhắm nghiền mắt, mềm nhũn vòng tay ôm lấy cổ anh.
Vừa âm thầm ch/ửi rủa, vừa bị anh ép gọi "chồng ơi".
Thế này thì... lên cơn cũng có chỗ dựa rồi.
13
Sau khi đến với Chu Châu, chúng tôi lập tức thuê nhà bên ngoài.
Tiểu Minh biết chuyện chúng tôi chuyển đi, lập tức sụp đổ tinh thần.
"Hai người cô lập tao đúng không?"
"Một đứa dọn ra thôi đã đủ đ/au lòng, giờ hai đứa cù lơ?"