Vì em ngàn vạn lần

Chương 4

01/01/2026 08:59

Lòng tôi trào lên nỗi áy náy khó tả.

Hắn đ/è tôi xuống, vừa khóc vừa van xin.

“Anh à, làm ơn đừng gh/ét em…”

16

Mấy ngày liền vì Phong Nghiêu, tôi chẳng tài nào chợp mắt.

Đúng là cái đồ yêu tinh đáng gh/ét.

Mỗi ngày tôi mở điện thoại cả tám trăm lần, ngoài câu chào buổi sáng tối ra hắn im thin thít như gà mắc tóc.

Ngay cả khi tôi chủ động nhắn tin hỏi thăm, hắn cũng chẳng buồn hồi âm.

Hừ, không trả lời thì thôi, ai thèm!

Phong Nghiêu không những biến mất trên mạng, ngoài đời cũng như bốc hơi, chẳng thấy bóng dáng trong ký túc xá nữa.

Tuy không cùng ngành, nhưng nghe nói hắn cũng bỏ luôn cả học.

Càng tốt, không thấy cái mặt đơ như tượng gỗ kia thì tôi sống thêm được vài năm.

Hôm ấy đi ăn xiên nướng với đám bạn cùng phòng.

Vô tình nhắc đến Phong Nghiêu.

“À mà nghe đồn Phong Nghiêu sắp sang Đức du học rồi đấy.”

Tay tôi cầm ly rư/ợu khựng lại.

Đột ngột thế? Hắn định ra nước ngoài sao?

“Thật hả? Cái mặt gỗ đấy sang Đức á? Nghe nói tốt nghiệp bên đó khó lắm. Đúng như người ta vẫn nói, ba năm du học Đức là bảy năm khó quên nhất đời người.”

Nhị Bính đẩy kính cà khịa.

Đại Hữu trợn mắt:

“Mày tưởng Phong Nghiêu như lũ vô lại chúng mình à? Năm nào hắn cũng nhất khoa, học bổng quốc gia chất đầy, bài báo SCI đăng cả mớ, lo cho cái bằng của mày đi thằng kia!”

Nhị Bính c/âm như hến.

Má nó, tao chưa trả th/ù xong mà mày đã định chuồn à? Đừng hòng!

Tôi tức gi/ận quăng xiên nướng, vớ vội áo khoác trên ghế bước vội ra cửa.

“Này, Tạ Nhiên! Đi đâu thế?”

“Có việc, tính tiền cho tao!”

“Vâng ạ! Ba yêu dấu!”

17

Về đến ký túc, tôi nhắn tin hẹn Phong Nghiêu gặp mặt.

Dù biết hắn khó lòng từ chối buổi gặp cuối này, ngón tay tôi vẫn gõ nhịp liên hồi lên bàn, mắt dán ch/ặt vào màn hình.

Chẳng hiểu đang sốt ruột cái gì.

Đúng như dự đoán, hắn nhận lời ngay.

Biết hắn không đủ can đảm gặp tôi với danh nghĩa Phong Nghiêu, tôi đặc biệt dặn hắn mặc chiếc váy mới tôi tặng.

Đây là nước cờ cuối trong kế hoạch trả th/ù, sợi dây đủ sức làm lạc đà gục ngã.

Bắt hắn mặc đồ nữ tiếp nhận ánh mắt dò xét, đến khi không chịu nổi phải bỏ chạy.

Tôi chẳng cần xuất hiện, chỉ cần lặng lẽ chứng kiến hắn từ háo hức đến thất vọng rồi sụp đổ.

Ngày hẹn hò đến nhanh hơn dự kiến.

Tôi tới quán cà phê từ sớm, chọn vị trí đắc địa.

Một cô gái tóc dài đen mặc váy trắng cao lêu nghêu ngồi vào bàn hẹn.

Phải công nhận gương mặt xinh đẹp của Phong Nghiêu đúng là nam nữ đều xứng.

Tôi thong thả nhấp cà phê.

Đã 40 phút trôi qua kể từ giờ hẹn.

Phong Nghiêu sốt ruột nhìn ra cửa sổ, lấy điện thoại nhắn tin.

[Anh ơi em tới rồi, anh đến chưa?]

[Anh bận việc gì sao?]

[Anh gặp chuyện gì à?]

[...]

[Em yêu anh ổn mà...]

Ngón tay tôi run lên.

Mình đang làm gì thế này?

Tôi xóa dòng tin nhắn vừa gõ, tắt màn hình úp điện thoại xuống bàn.

[??? Gì thế này, Tạ Nhiên ngồi nhìn Phong Nghiêu sốt ruột mà không làm gì, phát hiện bị lừa rồi à???]

[Thì ra trước giờ hắn đóng kịch hết!!!]

[Trời ơi cậu này còn cao tay hơn, càng lúc càng gay cấn.]

[Đừng hànhz hạz nhau nữa, có gì mà một trận không giải quyết được, không thì hai trận!]

18

Trong lúc chờ đợi, tôi vào nhà vệ sinh.

Quay về chỗ ngồi, tôi nghe thấy ồn ào từ bàn cạnh cửa sổ.

“Phong Nghiêu mày bị đi/ên à? Không phân biệt nổi trai gái sao? Mặc váy diêm dúa như thằng bi/ến th/ái!

“Mày định gặp bạn net bằng bộ dạng này à? Đồ quái th/ai như mày chẳng ai thèm yêu đâu!

“Đồ có mẹ đẻ nhưng không mẹ nuôi, đáng lẽ mày không nên tồn tại trên đời này.

“...”

Thằng con trai tóc đỏ càng lúc càng thô tục.

Phong Nghiêu cúi đầu siết ch/ặt tay, gân xanh nổi lên, ánh mắt âm tàn khuất sau bóng tối.

Vốn dĩ thấy Phong Nghiêu bị dồn vào thế khó tôi phải vui mừng.

Nhưng nhìn bóng lưng cô đ/ộc của hắn cùng tràng lăng mạ không ngớt, tôi nhíu mày đến nỗi có thể gi*t ch*t một con ruồi.

Thứ rác rưởi nào đây? Tao còn chưa ra tay mà mày dám múa rìu?

[Má ơi đồ con hoang do ả tiểu tam đẻ ra!]

[Giống sâu bọ đáng lẽ ch*t ngay từ trứng nước, sống phí tài nguyên!]

[Chời đ* lấy đ/ao 40 mét đâu rồi, để tao xiên thằng khốn này!]

[Nghiêu Nghiêu đáng thương quá, mẹ bị bố chung và tiểu tam bức hại, bé bỏng bị mẹ kế cùng con riêng b/ắt n/ạt. Tưởng lấy được vợ sẽ hạnh phúc, ai ngờ vợ cũng gh/ét bỏ... Phong Nghiêu tao thương mày!]

[đá/nh một bạt tai con riêng, hai cái cho ả tiểu tam, mười tám cái cho thằng bố chung!]

Thì ra thằng tóc đỏ là con riêng nhà họ Phong, ỷ mẹ là tiểu tam cùng ông bố m/ù quá/ng mà ngang ngược.

Đọc bình luận chạy như bay, thái dương tôi gi/ật gi/ật.

Tôi như thằng khốn bỏ rơi vợ con bị bình luận thiên hạ phán xét.

Chờ đã, ai bảo tao không quan tâm!

19

Đáng lẽ ngồi xem kịch, tôi bỗng xông tới che chắn cho Phong Nghiêu.

Gi/ật điện thoại thằng tóc đỏ đang quay phim ném vào cốc cà phê.

“Đồ khốn kiếp! Miệng lưỡi dơ dáy như cống rãnh! Hắn đối xử với tao như thế mà tao còn chưa b/ắt n/ạt, mày là thá gì dám ch/ửi hắn?

“Hắn mặc váy thì sao? Tiêu tiền mày à? Tao thích ngắm, tao muốn xem! Có cắn được tao không? Bực thì ra nhà vệ sinh mà uống cho no!

“Xã hội này thối nát thật, con hoang tiểu tam dám chê bai con chính thất! Đừng quên nguồn cội của mày! Người đâu thể vô ơn, về bảo mẹ mày học luật đạo đức đi, làm vài bài tập cho nhớ - hai người cần lắm đấy vì đạo đức đã thấp đến mức không c/ứu vãn nổi!”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta

Chương 9
Sau khi thành hôn với Tấn Vương trong lúc hắn mất trí nhớ, vợ chồng chúng ta hòa thuận, cầm sắt hòa minh. Thế nhưng một ngày nọ, trước cổng vương phủ bỗng xuất hiện một cô nương vận nam trang, dung mạo thanh tú nổi bật. Mắt nàng ta đỏ hoe nhìn Tấn Vương hồi lâu... Ngay sau đó, hắn ôm đầu đau đớn như muốn nứt ra, đến ngày hôm sau thì khôi phục toàn bộ ký ức. Lúc ấy ta mới biết, trước khi mất trí nhớ, Tấn Vương đã theo đuổi cô nương ấy suốt hai năm. Chỉ tiếc nàng ta một lòng muốn ngao du giang hồ, cuối cùng vẫn bỏ rơi hắn. Hai ngày sau, xe ngựa của ta và Tấn Vương đang đi qua con phố lớn. Bỗng có người chặn trước đầu xe, lớn tiếng hỏi: "Chàng từng nói, bất kể khi nào, chỉ cần ta quay đầu, vị trí Tấn Vương phi sẽ mãi là của ta. Lời ấy bây giờ còn tính không?"
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
Chữa Lành
0