Tây Du: Linh Sơn Sụp Đổ

Chương 10

29/12/2025 11:22

Ta lên tiếng chất vấn.

Con quái vật mặt trắng kia cũng không giả vờ nữa, nghiêm mặt đáp:

"Ta đang c/ứu vớt tam giới."

Ta bật cười, "Ngươi từng nói muốn tìm một nhân tuyển, chẳng lẽ là sư đệ Tiểu Bạch Long của ta?"

"Đúng thế, Tiểu Bạch Long với ta có chút liên hệ. Bằng không ngươi tưởng nãy ta sẽ buông tha cho ngươi đưa bọn họ rời Linh Sơn sao?"

"Nghe ngươi nhắc ta mới nhớ."

Ta rút kim cô bổng ra, chỉ thẳng vào hắn.

"Chuyện gì?"

Ta bẻ từng ngón tay trái tính toán tỉ mỉ:

"Trư Bát Giới từng nhắc tới quái vật mặt trắng chính là ngươi. Ta đã hứa với tên ngốc này, nếu tìm được ngươi nhất định sẽ b/áo th/ù cho hắn."

"Phụt!" Hắn bật cười như nghe chuyện cười thiên hạ.

Ta vẫn nghiêm túc đếm tiếp:

"Ngoài Bát Giới, ngươi vừa nhắc Tiểu Bạch Long có duyên với ngươi. Vậy xin hỏi, phải chăng cả năm người chúng ta thỉnh kinh đều bị ngươi tính toán?"

"Chính x/á/c." Hắn đáp không chút do dự, chờ xem phản ứng của ta.

"Tính như vậy - Lão Tôn ta ít nhất phải đ/ập ngươi năm gậy!"

Hắn nhìn xuống từ trên cao:

"Ngươi làm không nổi đâu."

Ta lắc lắc kim cô bổng:

"Thì sao nào? Lão Tôn ta tới đây!"

Hậu Ký

Ta là Tôn Ngộ Không, kẻ từng náo lo/ạn thiên cung.

Giờ đây, ta đã thành Đấu Chiến Thắng Phật. Nhưng lòng luôn canh cánh cảm giác đã lãng quên điều gì đó. Sau khi thành Phật, chúng ta mang kinh thư trở về nhân gian phổ độ chúng sinh. Rồi ta trở về Hoa Quả Sơn - đạo tràng của riêng mình.

Ngày đêm đổi thay, năm tháng trôi qua tựa bóng câu qua cửa sổ. Thoắt đã năm trăm năm từ ngày đắc đạo.

Suốt thời gian ấy, ngoài việc thu nhận một đồ đệ tên Trầm Hương, chẳng có gì đáng nhớ.

Thế nên ta nằm dài trên giường đ/á trong Thủy Liêm Động, mãi suy nghĩ: Ta đã quên điều gì?

Hôm ấy Tiểu Bạch Long tới thăm, mang theo bình tiên tửu đào tiên. Ta vui lắm, cùng hắn đàm đạo thâu đêm.

Đêm ấy ta mơ một giấc dài lắm. Tỉnh dậy, nước mắt giàn giụa.

Giữa phố nhỏ, ta hóa thân thành thường dân ngồi nghe kể chuyện dưới mái lều trà. Hôm nay thư sinh kể chuyện "Tây Du Ký".

Kể chuyện áo trắng vô tình gặp ánh mắt ta, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười mà không ai hay.

Ta cũng cười, nở nụ cười rạng rỡ nhất.

Hoa sẽ nở lại, người sẽ trở về.

Hóa ra - tất cả là như thế.

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cuộc sống thường ngày của một “xã súc”

Chương 14
Tôi là một Beta kiêm nô lệ tư bản. Nhưng lại có một người bạn đời là Alpha. Quan trọng hơn, anh ấy còn là cấp trên của tôi. Tuy rằng mỗi ngày đi làm mệt, tan làm cũng mệt. Nhưng anh ấy trả tiền. Tuy rằng gặp kỳ mẫn cảm của anh ấy thì rất phiền phức. Nhưng anh ấy mua nhà cho tôi. Tuy rằng chúng tôi chỉ là cặp vợ chồng bề ngoài, không có tình cảm. Nhưng anh ấy cũng chưa từng bạc đãi tôi. Cho đến khi “bạch nguyệt quang” trong truyền thuyết của anh ấy đột nhiên quay về. Tôi biết, những ngày tháng tốt đẹp của mình đã đến hồi kết. Mà kiểu ngày ban ngày làm việc, ban đêm cũng “làm việc” thế này, tôi cũng chán rồi. “Đây là cái gì?” “Đơn xin nghỉ việc… với cả đơn ly hôn.”
538

Mới cập nhật

Xem thêm