Cáo và Sói

Chương 1

01/01/2026 09:20

Sau một đêm mây mưa với thiếu gia giới thượng lưu Bắc Kinh, tôi vội vã bỏ trốn.

Thiếu gia lại nửa đêm đăng Weibo: [Bé cưng trên người có ba nốt ruồi, một cái ở vai trái, một cái sau lưng, một cái ở dái tai.]

Cư dân mạng thi nhau suy đoán:

[Chắc là chị đệ nhất ảnh hậu?]

[Không đúng, phải là bé Hứa Vy!]

[Đều sai hết! Là Tô Thấm chứ gì, nốt ruồi trên tai cô ấy đẹp lắm!]

Là người trong cuộc, tôi không nhịn được dùng nick phụ bình luận: [Hay là... con trai thì sao?]

Vừa đăng xong đã bị cả đám ch/ửi: [Cút! Thái tử thẳng như thước kẻ!]

Tôi âm thầm xoa lưng đ/au ê ẩm, lẩm bẩm: [Thẳng cái đ** b***!]

01

v Du An: [Bé cưng trên người có ba nốt ruồi, một cái ở vai trái, một cái sau lưng, một cái ở dái tai.]

Nhìn dòng Weibo mới đăng của Du An, tôi vô thức đưa tay che dái tai mình.

Nhiệt độ hai bên má tăng vùn vụt.

C/ứu!

Dù không nêu đích danh, tôi vẫn cảm thấy x/ấu hổ không hiểu vì sao.

Chẳng qua chỉ là một đêm tình một thuở, thiếu gia còn phải đăng Weibo kỷ niệm sao?

Tiếp theo tôi nhấp vào phần bình luận, muốn xem dân tình đang bàn tán gì.

Nhìn chung, bình luận chia làm hai phe.

Một phe kinh ngạc vì Du An thoát ế, phe còn lại đoán già đoán non "bé cưng" là ai.

[?! Thái tử gia lên chức bố... à không, thoát ế rồi?!]

[Bé cưng là chị đệ nhất ảnh hậu chứ gì?]

[Không đúng, chắc chắn là bé Hứa Vy nhà tui, hai người vừa gặp nhau hôm trước!]

[Tôi đoán là Tô Thấm, vai trái và dái tai cô ấy đều có nốt ruồi!]

...

Là người trong cuộc, lướt một hồi vẫn không kìm được, tôi dùng nick phụ comment: [Hay là... người đó là con trai?]

Kết quả vừa đăng đã bị cả đám phản pháo:

[Cút đi! Thái tử thẳng căng!]

[Chuẩn! Thái tử gia nhìn đã thấy gang thép!]

[Cười ch*t, thái tử gia gọi đàn ông là bé cưng? Hắn không thấy gh/ê, tôi còn thấy gh/ê!]

Hừ.

Thẳng căng?

Tôi đêm qua tưởng mình ch*t trên giường rồi còn gì!

Gh/ê ư?

Xin lỗi nhé, hắn đúng là không thấy gh/ê thật.

Du An trên giường liên tục gọi "vợ iu", "bé cưng", "honey", "baby" đủ kiểu.

Tôi xoa bóp vùng thắt lưng ê ẩm, đặt điện thoại xuống.

Không để tâm đến cái Weibo này nữa.

Chắc tối qua thiếu gia đã thỏa mãn.

Hôm nay tâm trạng tốt nên đăng bừa vậy thôi.

Vả lại chuyện tối qua giữa tôi và hắn chỉ là hai bên cùng có lợi.

Tôi lên cơn, còn hắn thì thèm khát cơ thể tôi.

Chẳng ai n/ợ ai.

Đúng vậy, tôi không phải người.

Tôi là một con cáo trắng.

Hiện nay yêu quái hóa thành người đều có một giai đoạn phân hóa kỳ.

Trong thời gian này, cảm xúc của chúng tôi sẽ cực kỳ bất ổn.

Thêm nữa bây giờ đang là mùa xuân.

Ai cũng biết, xuân về vạn vật đ/âm chồi nảy lộc.

Nên hôm qua tôi đã không kiềm chế được.

Lại vừa vội quên không mang theo th/uốc đặc trị của cục quản lý yêu quái.

Đành phải cùng Du An...

Nhưng tôi cũng khá bất ngờ.

Du An nhìn thư sinh là thế, lên giường lại như biến thành người khác...

Tuy nhiên, tôi cũng đã thỏa mãn.

Đúng là "của quý khủng, nghề lão luyện".

Được "chơi" thiếu gia một lần, tôi cũng không thiệt.

Tôi ngã vật ra giường, quyết định nghỉ ngơi tiếp.

Đợi trời tối sẽ đến cục quản lý yêu quái lấy th/uốc đặc trị.

02

Tại sao tôi phải đợi trời tối mới đi?

Hừ.

Mấy chữ to đùng trước mắt này chính là lý do - Bệ/nh viện Hậu môn Trực tràng Trung Hữu Hải Thành.

Người bình thường nào lại đặt cơ quan quản lý trong bệ/nh viện hậu môn?

Cục quản lý yêu quái đúng là có vấn đề thật.

Nam yêu - bệ/nh viện hậu môn, nữ yêu - bệ/nh viện phụ sản.

Ngụy trang cực kỹ.

Tôi kéo khẩu trang lên che kín mặt, chỉ chừa đôi mắt.

Tốc hành đi lấy số khám rồi lên lầu, cả quá trình không dám liếc ngang liếc dọc.

Dù là ban đêm, bệ/nh viện vẫn đông người.

Nếu bị nhận ra, mặt mũi tôi coi như xong đời.

Dù sao tôi cũng là tiểu minh tinh có 2,5 triệu fan Weibo.

May mọi việc đều suôn sẻ.

Lấy th/uốc xong, tôi định về nhà ngay.

"Khương Phùng?"

Vừa đến cửa thang máy, có người gọi tôi.

Giọng nói này quen lắm.

Tối qua nghe cả đêm rồi.

Tôi quay lại, ngạc nhiên nhìn Du An.

Tầng này chỉ có khoa tiết niệu.

Chẳng lẽ chỉ một đêm mà hắn đã... không xong rồi?

Nghĩ vậy, ánh mắt tôi nhìn Du An tràn đầy thương hại.

Chà, không ngờ thiếu gia trẻ tuổi mà đã...

"Thu dọn mấy ý nghĩ lung tung trong đầu lại, anh đến đây có việc khác." Du An búng tay vào trán tôi.

Tôi gật gù hiểu ra, à, đàn ông cần thể diện mà.

Tôi hiểu, hiểu lắm.

"Em không tin?" Du An đột nhiên gi/ật khẩu trang tôi xuống, nheo mắt.

Tôi chớp mắt, làm bộ ngây thơ: "Không ạ, em tin, tin lắm luôn."

Du An nhíu mày: "Bé cưng, câu này em nói thiếu sức thuyết phục quá."

Bé cưng?

Sao hắn vẫn gọi tôi thế này, đây đâu phải tối qua...

Với lại tôi là đàn ông, bé cưng cái nỗi gì!

"Ừm."

Tôi ngượng ngùng ho khan, nói thẳng: "Nếu không phải khám... chỗ đó, vậy anh đến đây làm gì?"

Du An nhướng mày, liếc nhìn tôi từ đầu đến chân: "Thế em đến đây làm gì? Cũng khám chỗ đó?"

Tôi lập tức phủ nhận: "Đương nhiên không, em đến... anh quản em?"

Suýt nữa lỡ lời.

Du An tiến hai bước, tay phải đặt lên eo tôi, xoa nhẹ nhẹ: "Anh đương nhiên phải quản rồi, bé cưng, bởi tối qua em khóc nức nở trên giường anh mà."

Tai tôi dần nóng ran, đầu óc không kiểm soát được lục lại cảnh tượng 18+ tối qua.

Hắn còn dám nói!

Tối qua tôi khóc thế mà hắn không chịu dừng!

Tôi ngẩng đầu, gi/ận dữ trừng mắt Du An: "Đồ khốn!"

Du An nghiêng đầu nhìn tôi, ánh mắt đầy giễu cợt: "Bé cưng, đừng có giả bộ nữa, tối qua em cũng sướng lắm mà."

Đồ l/ưu m/a/nh!

Tôi nghiến răng: "Anh..."

"Du thiếu, Khương Phùng?"

Chu Trì liếc nhìn hai chúng tôi, giọng đầy tò mò: "Hai người đang...?"

Tôi lập tức lùi lại một bước, kéo khoảng cách với Du An.

Vừa rồi đúng là đứng hơi gần.

Với lại tay Du An vẫn đặt trên eo tôi...

Hình như hơi m/ập mờ.

Tôi cảm thấy cần phải giải thích: "Không có gì, chào hỏi bình thường thôi."

Chu Trì nháy mắt với tôi: "Ồ ~ Hôm nay tôi mới biết chào hỏi cần đứng sát thế ~"

Mẹ kiếp, Chu Trì quả đúng là chó sói, làm người vẫn đểu cáng.

Không hiểu sao hắn làm được chức trưởng khu hai cục quản lý yêu quái.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm