Hắn cứ nhất định đ/è cả người lên người ta.
Gáy ta bị cánh tay hắn vòng nửa vòng, thân thể cũng khít vào nhau.
Cứ có cảm giác như bị hắn bao vây hoàn toàn.
Cưỡng ép áp chế thời kỳ tình dục, thân thể vốn đã nh.ạy cả.m này căn bản không chịu nổi kí/ch th/ích.
Ta nghiến răng, một tay đỡ eo Phó Huyền, tay kia bấm mạnh vào đùi.
Dìu hắn từ từ di chuyển ra ngoài, mỗi bước đều như cực hình.
Bước ra khỏi thủy lao, trở lại mặt đất, vòng qua rừng trúc biếc xanh, liền đến được động phủ.
Thấy Phó Huyền đờ đẫn nhìn cảnh vật trước mắt, ta phân tâm giải thích:
- Từ khi sinh ra, nơi này đã là nhà của ta rồi.
Nghe Hổ Thúc nói... Phụ Quân đã xây rất lâu để tạo ra chốn ẩn cư cho "người đó".
Xây theo miêu tả về tông môn cố cự của người ấy.
Mỗi khúc nước, hành lang, gỗ hoa... đều phục chế đến cực điểm.
Chỉ là sau này, người đó vẫn bỏ rơi ta và Phụ Quân.
"Hắn tự nh/ốt mình ở đây, nói là để cảnh tỉnh giác ngộ, rõ ràng là đang trừng ph/ạt chính mình."
"Tiểu Thố... nhất định phải cẩn thận tu sĩ loài người, trong miệng bọn họ chưa từng có lời thật!"
Lời cảnh cáo của Hổ Thúc vẫn văng vẳng bên tai.
Ta lại dẫn Phó Huyền vào nhà, khó tránh khỏi hơi áy náy.
Nhưng suy cho cùng, yêu thú có chính tà, con người tự nhiên cũng phân thiện á/c.
Phải thử mới biết đáng tin hay không.
15
Ta giấu Phó Huyền trong phòng.
Lại hùng hổ dám mò vào phòng ngủ của Phụ Quân.
Lục mấy bộ quần áo rộng thùng thình chưa từng mặc dưới đáy tủ, lén lấy bộ màu xanh thương lãng.
Bộ đạo bào trên người Phó Huyền đã dơ bẩn không ra hình th/ù, linh nang cũng mất, không có đồ thay.
Trong quần áo của Phụ Quân, chỉ mấy bộ dưới đáy này hơi rộng.
Phó Huyền thấy quần áo, rõ ràng sững người.
Trong mắt dấy lên thứ tình cảm ta không hiểu nổi.
Ta vẫy tay trước mặt hắn:
- Không thích bộ này sao?
Hắn lắc đầu, lập tức vén áo trên, lộ ra thân hình cường tráng vừa vặn.
Cười ngại ngùng:
- Thố Thố đưa, ta đương nhiên thích!
Ta quay mặt, nắm ch/ặt tay, không dám nhìn tiếp.
Tiếng sột soạt như vang ngay bên tai, khiến tai ta ngứa ran.
- Đẹp không?
Giọng nói đột ngột áp sát khiến ta gi/ật nảy mình.
Ta quay đầu, chính diện ánh mắt Phó Huyền đang khom người tới gần.
Bị ánh mắt nồng ch/áy th/iêu đ/ốt, ham muốn trong người ta gào thét dâng trào.
Hắn đang quyến rũ ta, nhất định là đang quyến rũ ta!
Đôi môi đỏ như son gần trong gang tấc, ta muốn... muốn lại gần hơn chút nữa.
Phó Huyền khẽ cười hai tiếng, khẽ như hơi thở.
Rồi lẹ làng lùi hai bước, như muốn phô bày toàn thân cho ta ngắm.
Vừa dằn nỗi thất vọng trong lòng, ta lại rơi vào bẫy lớn hơn.
Bộ quần áo mặc lên người Phó Huyền bất ngờ vừa vặn đẹp đẽ.
Màu sắc nhạt nhòa khiến hắn như tượng ngọc thanh nhã, tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng nhưng lại chói chang rực rỡ.
Khiến người ta không nhịn nổi muốn xâm... phạm, làm bẩn...
Có thứ gì đó, cuối cùng đã phá vỡ lý trí.
16
- Hai người đang làm gì thế!
Cánh cửa gỗ bị đạp phịch một tiếng.
Gương mặt gi/ận dữ của Phụ Quân chợt hiện ra trước mắt.
Ta chớp mắt đẫm sương m/ù, đẩy mạnh Phó Huyền ra.
Ta đã làm gì thế này!
Lúc nãy... ta đã cưỡng hôn Phó Huyền?!
Nhưng khi chia ra, dường như ta mới là người bị ép hôn?
Ta sờ lên đôi môi sưng đỏ, hoàn toàn rối bời.
- Đồ tiểu thố tộc, con dám nổi lo/ạn trong thời kỳ tình dục, không khéo sẽ...
Sẽ thế nào, Phụ Quân không nói tiếp, ta cũng không nghe thấy nữa.
Bởi ta đã hoàn toàn ngất đi.
Cưỡng ép áp chế thời kỳ tình dục, vừa tìm được lối thoát lại bị kinh hãi ngắt quãng.
Ai chịu nổi chứ!
17
Ta hôn mê suốt ngày đêm.
Tỉnh dậy, Phụ Quân đang ở đầu giường.
Phó Huyền đứng nấp ngoài cửa, nước mắt lăn dài.
- Thố Thố... làm ta sợ ch*t đi được...
Ta hình dung cảnh hắn nói câu này, nhịn không được bật cười khẽ.
- Còn sức cười, xem ra đã ổn rồi.
- Vậy tốt, đến tính sổ tổng sự đi.
Phụ Quân liếc lạnh ra cửa:
- Vào đây!
- Dạ~
Phó Huyền lon ton chạy vào, nắm tay ta, kéo ra sau lưng.
Một chuỗi động tác mượt như mây.
... Rồi cùng ta bị m/ắng té t/át.
- 98 lần, c/ứu nhau 98 lần, hai người giỏi thật đấy!
Phụ Quân bẻ ngón tay, liệt kê tội trạng của ta và Phó Huyền.
- Đăng Thảo Địa, Quỳnh Hoa Ngạn, Đoạn Vũ Nhai, Vân Vụ Trạch... cái bí cảnh rộng lớn của ta, các ngươi phá khắp nơi.
- Lần thứ hai ta đã phát hiện, nghĩ thằng nhóc này sớm muộn cũng đi, lười thu dọn. Ai ngờ các ngươi được đằng chân lân đằng đầu!
- Ngươi c/ứu hắn, hắn c/ứu ngươi, đúng 98 lần...
Phụ Quân tức đến nghẹn lời.
Phó Huyền nhân cơ hội rụt rè giơ tay:
- Nhạc phụ đại nhân, là 99 lần ạ.
- Hôm qua Thố Thố c/ứu tiểu tế ra khỏi thủy lao...
Ta vội bịt miệng Phó Huyền.
Thằng nhóc này đừng có đổ thêm dầu vào lửa!
Không ngờ hắn chớp mắt, vẻ còn lời muốn nói.
Ký ức ch*t nào đó đang tấn công ta.
Lần trước chia tay hắn nói lời tục tĩu, ta cũng bịt miệng hắn như thế, lòng bàn tay liền bị hắn hút... ướt.
Đêm đó về, thời kỳ tình dục liền...
Mặt nóng bừng, ta vội buông tay.
Phó Huyền thở phào:
- Quê ta có tục lệ, c/ứu người 99 lần phải chung sống trọn đời.
- Lần thứ 99 chính là Nhạc Phụ bắt tiểu tế tới! Ngài tự tay se duyên, nhất định đã đồng ý cho chúng ta bên nhau!
- ......
Phụ Quân đã sắp biến hình vì tức gi/ận.
- Ta không đồng ý!
Ông nghiến răng:
- Trong bí cảnh này, kẻ nào dám hôn con trai ta, phải c/ắt lưỡi!
Phụ Quân không c/ắt được lưỡi Phó Huyền.
Vì không chỉ mình ông biến hình.
Phó Huyền liếc cho ta ánh mắt an ủi.
Quay đầu liền xảo ngôn với Phụ Quân:
- Hừ, không đồng ý hả? Ta có đầy th/ủ đo/ạn khiến ngươi đồng ý!
Một giây sau, hắn ôm ng/ực quỵ xuống đất.
Khóc lóc đầy khí thế:
- Hu hu... ta không sống nữa đâu!
- Nhạc phụ đại nhân xin ngài, đừng chia rẽ ta và Thố Thố, không có hắn ta không sống nổi...
- Xin ngài, xin ngài...
Phụ Quân né không kịp, bị Phó Huyền bò lo/ạn khắp đất làm ướt cả tay áo nước mắt.
- Cút đi! Cái thứ âm thanh ch*t ti/ệt gì thế! Đừng lấy tay bẩn chạm vào ta!
Ta thề, chưa từng thấy Phụ Quân sợ hãi đến thế.
18
Thoát khỏi đò/n tấn công nước mắt của Phó Huyền, Phụ Quân sống không bằng ch*t, cuối cùng có thể bình tĩnh nói chuyện tử tế.