Khi thấy ánh mắt lạnh lùng của tôi, hắn cười đắng nghét. Sau khi nhìn tôi đầy lưu luyến không nỡ rời đi hết lần này đến lần khác, cuối cùng hắn cũng cầm bút ký tên vào tờ thỏa thuận ly hôn:

『Anh biết A Lê gh/ét nhất những thứ dơ bẩn... Giờ anh đã không còn xứng đứng bên em nữa rồi...』

Tôi không đáp lại, thu dọn đồ đạc rồi quay lưng bỏ đi.

Dòng bình luận lại một lần nữa cuộn xả:

『Thật ra Tần Chấp trong lòng yêu A Lê lắm, biết mình không xứng liền tự nguyện ra đi không vướng bận, tác giả tà/n nh/ẫn quá, cớ sao phải thêm cảnh ngoại tình vào?』

『Đừng gội trắng cho tên đàn ông đểu này nữa! Hắn dễ dàng lăn vào giường tiểu tam đủ thấy tình yêu cạn mỏng thế nào!』

『Tác giả thành công h/ủy ho/ại hình tượng nam chính sâu sắc rồi đấy!』

Tôi khựng lại một nhịp, sau đó dứt khoát rời khỏi nhà giam.

Từ khoảnh khắc Tần Chấp phản bội, cái kết BE* của chúng tôi đã được an bài.

(*Bad Ending)

Còn Lâm Tư Tư, cuộc sống của cô ta cũng chẳng dễ chịu gì.

Mạng xã hội là con d/ao hai lưỡi. Khi dùng fan để b/ắt n/ạt người khác, cô ta cũng bị cộng đồng mạng lật lại chuyện cố ý làm tiểu tam, mượn bầu tự cao đi khiêu khích vợ cả, rốt cuộc bị gã đàn ông đểu đ/á/nh sẩy th/ai và vứt bỏ. Sự việc gây ảnh hưởng x/ấu, lại thêm vô số báo cáo và chỉ trích, công ty đã thu hồi tài khoản của cô ta, không chỉ 'đóng băng' mà còn bắt đền bù phí vi phạm hợp đồng.

Nhà cửa xe cộ Tần Chấp tặng trước kia đã bị tôi đòi lại. Giờ cô ta trắng tay, suốt ngày trốn tránh như chuột chui đầu xuống đất, đến đâu cũng bị mắ/ng ch/ửi.

Nhưng tất cả đều chẳng liên quan đến tôi nữa rồi.

15.

Công ty tôi thuê người quản lý chuyên nghiệp. Còn bản thân, tiền nhiều vô kể, chỉ biết ăn chơi hưởng lạc, cùng Mẫn Mẫn du lịch khắp nơi.

Khi ngắm cực quang ở Iceland, dòng bình luận im lặng bấy lâu bỗng xuất hiện:

『Buồn quá, Tần Chấp và A Lê lại kết thúc thế này...』

『Đều do tác giả! Sao phải thêm cảnh tiểu tam vào làm gì hả trời!』

『Đáng lẽ họ có thể hạnh phúc bên nhau đến già...』

『Nhưng giờ cũng tốt. Tiểu tam bị truy đòi n/ợ, họ hàng quấy rối đến phát đi/ên. Tên đểu ra tù thì suy sụp, nghèo khổ nát rư/ợu. Chỉ có A Lê của chúng ta là tỏa sáng!』

『Vẫn thấy tiếc nuối lắm...』

...

Dòng chat chỉ hiện hai phút rồi biến mất. Tôi linh cảm chúng sẽ không trở lại nữa.

Tôi vẫy tay với khoảng không: 『Tạm biệt, và cảm ơn các bạn.』

Nếu không có những lời nhắc ấy, có lẽ tôi đã sống u mê trong lời dối trá của Tần Chấp, trở thành công cụ cho trò ngoại tình của hắn và Lâm Tư Tư.

May thay, tôi đã kịp dừng lại.

Từ nay, tôi không còn là nữ chính lạnh lùng nào nữa.

Tôi là Khương Thanh Lê.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cường Đoạt Ba Năm Sau, Đế Vương Ám Chấp Hối Hận Điên Cuồng

Chương 6
Năm thứ ba bị cưỡng đoạt, vị hoàng đế chấp niệm cuối cùng cũng chán chường. Hắn không còn ngày ngày cùng ta chung chăn gối, không còn thu thập châu báu khắp thiên hạ chỉ để đổi lấy nụ cười của ta. Ngay cả khi sủng phi tự diễn vở kịch sảy thai, hắn vẫn không chút biến sắc tước đi Phượng ấn Hoàng hậu của ta, đày ta vào lãnh cung. Trong lãnh cung lâm bồn, thập tử nhất sinh, thế mà hắn lại tự tay dắt sủng phi đến bế đứa con của ta đi. Đối diện khuôn mặt nhợt nhạt yếu ớt của ta, hắn khinh khỉ cười: "Nhìn kỹ lại, ngươi cũng chỉ có vậy. Sao năm xưa ta lại cảm thấy ngươi đặc biệt đến thế? Thậm chí còn làm chuyện tán tận lương tâm là giải tán hậu cung vì ngươi." "Ngươi hại con của Uyển Oanh, đương nhiên phải đền nàng một đứa. Ngươi có ý kiến gì không?" Ta cúi đầu đáp: "Vốn nên như thế." Người trong lòng năm xưa sắp tới đón ta ra khỏi cung rồi, đương nhiên không thể mang theo đứa con dư này nữa. Nhưng khi nhận tin thành trì liên tiếp thất thủ, địch quốc điểm danh đòi ta, hắn lại nắm chặt cổ tay ta, mặt lộ vẻ đau khổ và bất mãn. "Ngươi là hoàng hậu của ta, sao có thể gả cho hoàng đế nước khác?"
Cổ trang
Cung Đấu
Tình cảm
2
Bức Mành Thu Chương 7
Uẩn Nghi Chương 7