Nuốt Kim

Chương 8

21/07/2025 06:28

Cuối cùng tôi không nhịn được mà ngắt lời anh ta: "Anh đừng nói nữa, im đi!"

Tôi đương nhiên nhớ rõ những lời mình từng nói trước đây. Lúc ấy tôi bảo: Hạc Vũ, chúng mình như thế này có giống bạc đầu giai lão không?

Nhưng những khoảnh khắc hạnh phúc ngày xưa ấy, khi đối chiếu với sự phản bội sau này của anh, với tôi tựa như bị lăng trì.

Tôi từ bỏ cơ hội xuất ngoại, cùng anh khởi nghiệp, trải qua vô số đêm khuya lặng lẽ vô danh trong căn hầm ẩm thấp tối tăm ấy.

Nghe anh lặp đi lặp lại những lý tưởng và hoài bão, cùng anh chạy khắp các bàn tiệc, tôi đồng hành cùng anh vượt qua những năm tháng bết bát nhất, vậy mà giờ đây anh lại dành mặt mũi phong quang nhất cho người khác.

Bởi thế, khi anh nhắc lại chuyện cũ, không khiến tôi xúc động chút nào, chỉ càng khiến tôi thấy buồn nôn và x/ấu hổ hơn.

Tôi nhìn anh với ánh mắt vô h/ồn: "Cố Hạc Vũ, anh dành cho tôi thời khắc bế tắc nhất, nhưng lại trao thời điểm rạng rỡ nhất cho Chu Dữ Vy. Anh có tư cách gì để trước mặt tôi nhắc về quá khứ chứ?"

"Hôm nay tôi đồng ý xuống đây gặp anh, tuyệt đối không phải vì còn tình cảm với anh. Tôi chỉ thương xót mẹ anh - một người già sắp sáu mươi còn phải lo lắng cho đứa con trai gần ba mươi."

"Anh phản bội tôi, tôi cũng trả th/ù anh. Sau khi đưa anh vào viện, chúng ta không còn n/ợ nần gì nhau nữa."

Trên đường tới bệ/nh viện, anh im lặng suốt. Mãi tới khi nằm trên giường bệ/nh, anh mới kéo tay áo tôi.

Ngoài trời xám xịt, ánh sáng mờ ả. Tôi nghe thấy sau lưng một lời xin lỗi nghẹn ngào.

"Minh Châu, em xin lỗi."

Tôi gi/ật tay ra, khẽ chế nhạo rồi bỏ đi.

Ngoài phòng bệ/nh, Chu Dữ Vy đang chờ tôi với cái bụng lùm lùm. Vẻ mặt cô ta tiều tụy nhưng giọng điệu đầy hả hê.

"Tống Minh Châu, dù thế nào thì lần này tôi cũng thắng."

Tôi dừng bước: "Ừ, cô thắng. Cơm thừa tôi nhai dở chưa kịp nuốt, nhổ ra cho cô. May mà cô kịp thời chìa bát ra đón."

"Còn nữa, một gã đàn ông g/ãy chân phụ bạc cộng thêm công ty sắp tàn, tôi chẳng hiểu cô thắng được cái gì."

Cô ta nghẹn lời, rồi lại nói: "Cô đừng đắc ý, dù cô dùng th/ủ đo/ạn lấy hết tiền thì sao? Chỉ cần Hạc Vũ ca tỉnh lại, anh ấy nhất định sẽ trùng sơn tái khởi."

"Vậy tôi chúc cô đợi được tới ngày đó."

Chẳng tranh luận với tiểu nhân, thời gian tự khắc chứng minh tất cả.

12

Hôm tôi rời đi, tuyết lớn đã tạnh.

Người thầy sáu năm chưa gặp ngồi trên xe lăn nhìn tôi, sư mẫu tươi cười đứng sau lưng thầy.

Thầy mỉm cười nói: "Nghe nói hôm nay em đi máy bay, chúng tôi tới tiễn em."

Lúc biết Cố Hạc Vũ ngoại tình tôi không khóc. Nghe mẹ tôi nói mấy lời lẽ lươn lẹo tôi cũng không khóc.

Thế mà chỉ một câu đơn giản "chúng tôi tới tiễn em", nước mắt tôi chẳng sao ngừng được. Sư mẫu lo lắng hỏi: "Sao lại khóc?"

Tôi nghẹn ngào không nói nên lời, thầy lại cười: "Mùa đông qua rồi, gió xuân luôn mang theo chút hơi ấm, xông cho người ta mở mắt không ra, khiến người ta không nhịn được rơi lệ."

Tôi gật đầu nghẹn ngào: "Vâng, thầy nói đúng, mùa đông qua rồi."

Chúng tôi tìm một quán cà phê ngồi xuống.

Thầy bình thản nói: "Năm em tốt nghiệp, sau khi nói với em những lời ấy, thầy đã suy nghĩ rất lâu rồi cuối cùng vẫn cảm thấy không ổn, chưa có dịp xin lỗi em."

Tôi vội lắc đầu: "Thầy nói không sai, lúc đó là em không hiểu chuyện."

Năm ấy, khoa chúng tôi rất ít suất đi nước ngoài, tôi là một trong số đó. Để ủng hộ Cố Hạc Vũ khởi nghiệp, tôi đã từ bỏ.

Lúc đó thầy suýt tức đến nhập viện, thầy bảo: "Cơ hội đời người có hạn, tài nguyên cũng chỉ nhiêu đây. Em không cần thì có người khác tranh giành."

"Mười năm sau, em quay đầu nhìn lại, nếu hối h/ận đừng tìm thầy."

Chưa đầy mười năm sau lần cãi nhau ấy, tôi đã hối h/ận vô cùng.

Tôi cũng không có mặt mũi nào gặp thầy.

Sư mẫu dịu dàng nói: "Thầy em xem tin tức, thầy trách mình không biết kiêng kỵ, lời nói lại thành sự thật. Già rồi càng ngày càng m/ê t/ín."

Tôi cầm tách cà phê ấm nóng trong tay, trong lòng cũng ấm áp theo.

Thầy hơi ngại ngùng, khẽ ho: "Nghe nói ở châu Âu em vừa du học vừa nộp đơn vào trường, thầy rất vui vì em nghĩ tới việc tiếp tục hoàn thành việc học."

Nói rồi thầy đưa cho tôi một phong bì: "Thầy không giúp được gì nhiều, đây là thư giới thiệu của thầy gửi viện trưởng khoa Kiến trúc UCL. Em yên tâm đi học cao hơn nhé."

Tôi trân trọng tiếp nhận phong bì thầy đưa.

"Đời người dài rộng, mọi trải nghiệm đều là thử thách trời ban. Nỗi đ/au và bất hạnh quá khứ chỉ là cơn đ/au trưởng thành, dù có nỗi đ/au x/é lòng, nhưng cũng khiến tương lai em không bị bất cứ điều gì đ/á/nh bại. Em còn trẻ, bắt đầu lại vẫn kịp."

Đúng vậy, tôi mừng vì tất cả vẫn còn kịp, tôi vẫn còn thời gian để khởi động một cuộc đời khác.

Máy bay vút qua bầu trời, tuyết tích từ xa đã bắt đầu tan dần.

Tôi tưởng rằng băng giá mùa đông lạnh giá sẽ đóng băng mãi, nào ngờ gió xuân thổi qua đã khiến hoa nở rộ khắp mặt đất.

Cũng như cuộc đời tôi, sau khi băng tuyết tan chảy là một mùa xuân mới.

(Hết.)

Phần ngoại của Cố Hạc Vũ

1

Tôi quen Minh Châu khi cô ấy còn rất ngây thơ.

Cô ấy rất xinh đẹp, toàn thân toát lên vẻ lạnh lùng cứng cỏi. Dù mặc bộ đồng phục bình thường nhất vẫn có khí chất đ/ộc đáo.

Cô ấy luôn đi một mình, tóc chải gọn gàng, lưng thẳng tắp, như thể học sinh nghệ thuật được gia đình giàu có nuôi dạy.

Nhưng nhận thức này tan biến khi biết cô ấy tên là Chiêu Đệ.

Sau khi rời thị trấn xa xôi ấy, những người bạn tôi quen sau này đều nói tôi may mắn, sớm hái được đóa hoa trên đỉnh cao kia.

Tôi hoàn toàn đồng ý, gặp Minh Châu quả là may mắn lớn nhất đời tôi.

Cô ấy vì tôi từ bỏ cơ hội xuất ngoại học bổng toàn phần, cùng tôi khởi nghiệp ở Bắc Kinh.

Giai đoạn đầu khởi nghiệp rất khó khăn, vốn luân chuyển không kịp. Cô ấy cùng tôi sống trong căn hầm vĩnh viễn không thấy mặt trời, hai người ăn chung một tô mì gà mà không một lời oán trách.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tôi muốn xăm một bụi cỏ dại

Chương 13
Tôi là một người song tính có cơ thể đặc biệt, vậy mà lại để mắt tới một anh thợ xăm ngoài trường. Theo đuổi không có kết quả, tôi thẹn quá hóa giận, vung tiền như nước ép anh chỉ được phục vụ một mình tôi. Thậm chí mỗi lần xăm, tôi còn cố ý làm bẩn bàn làm việc của anh. Hôm nay, tôi bảo anh xăm ở đùi. Trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận: [Tên nam phụ độc ác này sao lại tới nữa rồi, không biết nam chính là trai thẳng à?] [Nam không ra nam, nữ không ra nữ, ghê tởm thật.] [Sắp rồi sắp rồi, thân phận thiếu gia giả sẽ bị vạch trần. Đợi nữ chính quay về, hắn sẽ bị đưa đi liên hôn với một ông già 50 tuổi, cuối cùng bị hành hạ đến chết.] Toàn thân tôi run lên, siết chặt chiếc quần đã cởi xuống một nửa, giọng run rẩy: “... Có thể đổi người khác không?” Động tác đeo găng tay của người đàn ông khựng lại, đột ngột ngẩng đầu: “Em nói gì cơ?”
124
5 ĐẮC LINH QUY Chap 16 - Hết
8 Làm Kịch Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm

Sống Hạnh Phúc Cùng Người Chồng Điên Phê Luôn Thiên Vị Tôi

Chương 10
Thể loại: Nguyên tác, Đam mỹ, Hiện đại, Kết thúc có hậu, Tình cảm, Truyện ngọt, Trọng sinh, Song khiết, Sinh con, Hào môn thế gia, ABO, Chủ thụ, 1v1, Điên phê, Chiếm hữu cao, Ôn nhu, Mỹ thụ, Alpha x Omega, Cố chấp, Trưởng thành, Si hán. Tuế Ninh sinh ra trong gia đình giàu sang, bẩm sinh đã có số hưởng, gương mặt xinh đẹp môi hồng răng trắng, lớn lên trong vòng tay yêu chiều của cha và các anh trai. Kiếp trước, Tuế Ninh và Thẩm Vọng Hàn đã có đính ước với nhau. Thẩm Vọng Hàn là một Alpha cấp cao, quyền thế ngập trời nhưng tính tình lại cố chấp đến đáng sợ, khiến Tuế Ninh sợ hãi đến mức chỉ muốn tránh thật xa. Về sau, vì Tuế Ninh lầm đường lạc lối nên đã bị tên cặn bã lừa gạt, bị kéo từ đám mây cao xuống vũng bùn sâu. Cuối cùng, cậu giống như một kẻ lót đường, ch·ết thảm trong một vụ tai nạn ở nhà máy bỏ hoang. Vào giây phút trước khi Tuế Ninh qua đời, chính vị hôn phu mà cậu sợ hãi nhất đã bất chấp nguy hiểm, điên cuồng lao đến cứu cậu, ôm chặt cậu vào lòng để bảo vệ. Cậu nhìn thấy vết thương trên cổ Thẩm Vọng Hàn, dòng máu đỏ tươi chảy ra làm cậu đau xót cả đôi mắt. Trong hơi thở thoi thóp, cậu nghe thấy Thẩm Vọng Hàn thậm chí còn đang an ủi mình. “Ninh Ninh, đừng sợ.” Đến khi ch·ết, Tuế Ninh mới hoàn toàn tỉnh ngộ. Thẩm Vọng Hàn tuy là một kẻ điên cố chấp, nhưng hóa ra lại là người yêu cậu nhất trên đời. Sau khi trọng sinh, Tuế Ninh hạ quyết tâm. Cậu không muốn lại làm kẻ lót đường ch·ết một cách hời hợt nữa. Cậu phải trở thành một Tuế Ninh tự do và hạnh phúc. [ Ôn nhu đáng yêu tiểu mỹ nhân Omega thụ x U ám chiếm hữu mạnh mẽ nội tâm điên phê Alpha công ] Lưu ý: Chênh lệch tuổi tác là 8 tuổi, cả hai đều trong trắng sạch sẽ, kết thúc có hậu, truyện ngọt, có sinh con, về sau sẽ có một em bé rất đáng yêu. Công siêu cấp yêu thụ, là kiểu cố chấp điên cuồng biến thái, chiếm hữu rất mạnh, chính vì thế kiếp trước thụ mới từ hôn. Sẽ xóa những bình luận quá mức vô lý hoặc suy diễn quá đà. Nếu không hợp gu với kiểu thụ xinh đẹp và công điên phê thì xin hãy sớm rời đi, mỗi người một sở thích khác nhau mà, chúc các bạn xem truyện vui vẻ. Từ khóa: Hào môn thế gia, Yêu sâu đậm, Trọng sinh, Truyện ngọt, Trưởng thành, ABO. Góc nhìn nhân vật chính: Tuế Ninh, tương tác cùng Thẩm Vọng Hàn. Tóm tắt một câu: Sau khi trọng sinh thì sống hạnh phúc cùng anh công si hán. Thông điệp: Phải phá tan xiềng xích để trở thành phiên bản tự do và hạnh phúc nhất của chính mình. Spoil: skinship, canh thịt
ABO
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
4.44 K