【Cửu Vương Gia Của Hắn】
Cửu Vương phủ đang chiêu m/ộ thái giám.
Trên tấm biển nơi cửa bên viết: Đã thiến hay chưa đều có thể tham gia phỏng vấn. Chưa thiến, vào phủ sẽ được thiến tập trung.
Tôi nhìn bầm em nhỏ co ro trong chiếc chăn bông rá/ch nát.
Lại nhìn bà nội ho ra m/áu suốt nửa tháng.
Cuối cùng, tôi quyết tâm bước qua cánh cổng lớn Cửu Vương phủ.
-1-
Ngày thứ chín từ Vương Viễn đàn ông thành Vương Viễn thái giám, lão thái giám đuổi tôi khỏi giường tre: "Ngươi nằm lâu quá rồi. Không chịu vận động, cơ thể sẽ mãi không quen được với vết thương".
Mặt tôi tái mét, cắn răng chịu đ/au dò từng bước trong rừng trúc cạnh phòng người hầu. Cửu Vương phủ khắp nơi đều tĩnh lặng. Lão thái giám nói, chủ nhân tòa phủ này là một hoàng tử cực kỳ gh/ét ồn ào.
"Hộ giá điện hạ! Có giặc!"
Tiếng gầm thét của thị vệ x/é tan không gian yên tĩnh.
Phía sau vang lên những bước chân gấp gáp, cùng tiếng vang sát khí khi ki/ếm rời vỏ. Tôi quay phắt lại, thấy một thanh niên khoác long bào kim sắc, dây vàng ngọc bội lung linh trong ánh sáng. Tên sát thủ tiến sát từng bước, ki/ếm phong ch/ém lá ch/ặt trúc, suýt nữa đã đ/âm trúng ng/ực nam nhân.
Tôi nhớ lời huấn thị của Quản gia Phùng: Nếu vì bảo vệ vương gia mà ch*t, sẽ thưởng cho gia đình năm mươi lượng vàng.
Nghĩ vậy, tôi lập tức lao ra đỡ đò/n ki/ếm bằng thân mình. Cử động mạnh khiến vết thương gi/ữa hai ch/ân bị gi/ật đ/au, tôi run bần bật.
Lưỡi ki/ếm sát thủ đ/âm thẳng vào vai. M/áu tươi nhanh chóng thấm ướt áo bào. Nhát đ/âm quá sâu khiến hắn không rút ki/ếm ra kịp. Thị vệ phủ kịp thời áp sát kh/ống ch/ế tên sát thủ. Cơn đ/au thấu xươ/ng từ vùng dưới và vai khiến tôi không chống đỡ nổi, ngất đi trong suy nghĩ: Nếu thân tàn này đổi được bình an phú quý cho gia đình, ta ch*t cũng cam lòng.
Tỉnh dậy, trước mắt là nóc nhà chạm trổ tinh xảo. Các thị nữ nhẹ nhàng qua lại, hương thơm dịu xua tan mùi m/áu tanh.
"Ái chà! Hắn tỉnh rồi! Mau gọi Quản gia Phùng tới". Một tiểu thị nữ bưng chậu đồng reo lên.
"Suỵt - điện hạ gh/ét ồn ào nhất, Phương Vụ, em khẽ chút". Một thị nữ lớn tuổi hơn vội che miệng cô gái.
Không lâu sau, tiếng bước chân rậm rịch vang lên. Bóng Quản gia Phùng xuất hiện. Ông ta nheo mắt nhìn tôi một lượt: "Tướng mạo không tệ. Biết liều mình hộ chủ, lại gan lớn. Không trách điện hạ chỉ định ngươi làm thái giám cận thân".
Thái giám cận thân?
Theo lời lão thái giám dạy tôi - đây là vị trí chỉ dành cho kẻ tâm phúc bên chủ nhân.
Nhưng tôi không màng tới "địa vị cao hơn giữa đám nô bộc". Bởi trong mắt chủ nhân, nô bộc địa vị cao bao nhiêu cũng chỉ là nô bộc mà thôi.
Nhờ c/ứu chủ nhân tòa vương phủ, hoàng tử của hoàng đế, tôi được dùng th/uốc thang tốt nhất cùng ngự y chữa trị. Khi bước ra khỏi gian phòng nhỏ nơi thiên điện, gió thu mát lạnh lướt qua má, lá cây đã ngả vàng. Từ cuối hè bước vào Cửu Vương phủ, giờ đã là đầu thu.
Lần đầu diện kiến Cửu Vương gia, tôi mặc cẩm bào màu tía - phục sức của thái giám cận thân.
Hắn là một thanh niên tuấn tú, thấy tôi vào liền gật đầu, rồi lập tức cúi xuống tiếp tục lật sách.
Tôi cúi đầu cung kính hầu hạ bên cạnh, mài mực rót trà, không nửa lời. Hoàng hôn nhanh chóng buông xuống, Cửu Vương gia ngừng đọc sách: "Sao ngươi không nói mấy câu hoa mỹ?".
Tôi cúi mắt đáp: "Nô tài miệng lưỡi vụng về, không biết nói lời hay. Nếu điện hạ thích nghe, nô tài có thể học".
"Không, bản vương không thích.
Ngươi yên lặng như vậy rất tốt".
Tôi cúi đầu sâu hơn, hành lễ với vẻ khiêm cung tột bậc.
-2-
Cửu Vương gia thích ăn cá sông tươi ngon.
Hấp giữ vị ngọt, chiên giòn thơm phức, hầm canh đậm đà. Nhưng xươ/ng cá sông nhỏ nhiều, sơ sẩy là mắc cổ. Cửu Vương gia đã ba lần bị hóc xươ/ng, mỗi lần đều khiến bà vú lo sốt vó, thị nữ cuống quýt, quản gia sốt ruột... Lần thứ ba còn kinh động cả Nhâm công công bên cạnh Hoàng hậu.
Hắn không chịu nổi sự ồn ào đó, cũng không muốn làm khó kẻ hầu người hạ.
Bởi việc gỡ xươ/ng cá vốn khó nhằn, nếu lỡ để xươ/ng hóc vào cổ chủ nhân, kẻ làm chắc chắn bị trừng ph/ạt. Cửu Vương gia ngày ngày bảo nhà bếp làm một đĩa cá sông. Nhưng hắn chỉ ăn món khác, mỗi đũa lại ngẩn ngơ nhìn đĩa cá.
Bữa tối hôm ấy, tôi đặc biệt mang đũa bạc đĩa ngọc, cung kính đứng hầu: "Điện hạ, để nô tài gỡ xươ/ng giúp ngài".
Hắn khẽ gi/ật mình, không từ chối.
Đó là món cá chép om hành, lớp da cá ánh lên sắc vàng nhạt, điểm xuyết màu xanh tươi của hành lá. Tôi khom người nhẹ nhàng, dùng đũa bạc cẩn thận gắp từng chiếc xươ/ng, đặt thịt cá trắng ngần vào đĩa ngọc trước mặt vương gia. Xươ/ng cá khó gỡ, tôi đành khom lưng sâu hơn. Gỡ xong nửa con cá, toàn thân tôi đã run lẩy bẩy.
"Bản vương cho phép ngươi ngồi bên cạnh hầu hạ". Cửu Vương gia đột nhiên nắm lấy cổ tay tôi, giọng nói mang uy nghiêm không cho phép kháng cự.
Thế là trái quy củ.
Tôi liếc thấy gương mặt gi/ận dữ của lễ quan nơi cửa. Chưa kịp từ chối, tôi đã bị Cửu Vương gia kéo ngồi xuống ghế gỗ bên cạnh. Khi hắn bảo tôi dùng bữa cùng, tôi như nghe thấy tiếng thở gấp nghẹn ngào của lễ quan.
Sáng hôm sau, hai tên thị vệ lôi tôi ra khỏi gian phòng nhỏ.
Chưa kịp búi tóc rửa mặt, tôi chống chế quỳ trước mặt lễ quan mặt lạnh như tiền. Hắn vừa m/ắng tôi vô lễ phép, vừa vung roj da, đ/á/nh hai nhát đ/au điếng vào cánh tay qua lớp áo. Đau đớn dữ dội lại một lần nữa cuộn trào, khóe mắt tôi cay xè nhưng vẫn cúi đầu nghe lời giáo huấn.
Lễ quan ch/ửi tôi là nô tài xảo trá ham mê quyền quý, hắn bóp lấy cằm tôi nhìn ngắm, nét mặt đầy kh/inh bỉ: "Dung nhan hầu hạ người cũng khá đấy! Nhưng một kẻ hoạn quan mất gốc như ngươi dám ngang hàng với đ/ộc tử của Hoàng hậu nương nương, thật nực cười!".