tâm lý tò mò

Chương 4

01/01/2026 09:44

10

Tôi liếc nhìn vết bùn trên vai Đoàn Tùng Dương lúc đi đường nhỏ dính phải, vô thức đưa tay nắm lấy vết bẩn đó.

Bàn tay Đoàn Tùng Dương khựng lại, bất động.

Người Đoàn Tùng Dương vốn luôn sạch sẽ, ngay cả sau khi đ/á/nh bóng xong, trên người cũng chẳng có mùi gì.

Quần áo giặt hàng ngày, tóc tai lúc nào cũng khô ráo.

Đi gần tôi, quả nhiên dễ lấm lem.

Tôi không buông tay: 'Anh đến đây làm gì?'

'Đem quần áo đến trả em.'

Anh chỉ vào chiếc túi trắng đặt ở góc phòng.

'Giặt xong sấy khô rồi.'

'Sao lúc nãy không đưa luôn?'

Đoàn Tùng Dương cười: 'Vậy mới có cớ gặp em thêm lần nữa mà.'

Tôi mím môi, dùng sức chà vết bùn trên người anh vào lòng bàn tay mình, rồi buông tay xuống.

'Được rồi, em nhận rồi.'

Thật kỳ lạ, lòng gh/en tị với Đoàn Tùng Dương trong khoảnh khắc này hóa thành bất lực.

'Đào Mệnh.'

Đoàn Tùng Dương nắm lấy tôi: 'Nếu n/ợ tiền, đến nhà anh làm việc đi.'

'Không cần.'

'Chú dọn vườn về hưu không muốn làm nữa, cần người mới. Anh sẽ không thiên vị em, lương của em và các cô giúp việc như nhau.'

Ánh mắt Đoàn Tùng Dương nhìn tôi, dịu dàng như nước mùa xuân, khiến tôi lại mềm lòng.

Tôi chợt nhớ đêm đó, trong căn phòng chật hẹp này, ánh mắt Đoàn Tùng Dương khi dụ tôi xem anh thay đồ.

Lúc ấy tôi tưởng do mắt mình sinh ra thế, giờ mới biết là tại Đoàn Tùng Dương.

'Đào Mệnh.'

Đoàn Tùng Dương lại kéo tôi gần hơn.

'Em không muốn thay thế anh sao? Không muốn học theo anh sao? Đến nhà anh, ở gần anh, sẽ biết nhiều hơn.'

'Được không?'

'Để em suy nghĩ.'

Lời dụ dỗ quả thực rất lớn, tôi không tự nhiên quay mặt đi.

Má Đoàn Tùng Dương lúm đồng tiền: 'Khi nào quyết định bắt đầu, cứ đến thẳng là được.'

'Để sau đi.'

Tôi nhặt túi quần áo lên, lấy chìa khóa mở cửa: 'Anh về đi.'

Đoàn Tùng Dương không nhúc nhích, đến khi tôi vào nhà đóng cửa, anh vẫn đứng ngoài đó.

11

'Đào Mệnh, đ/á/nh bóng đi!'

Trần Thước đẩy cửa lớp vào, ngồi xuống ghế trước mặt tôi, nghiêng người hỏi.

'Thôi.'

'Sao lại thôi? Mấy hôm trước chơi vui lắm mà? Đi đi, anh Đoàn cũng có đó.'

Chính vì có anh ấy nên tôi mới không đi.

Tôi giả vờ khó xử chỉ vào xấp đề trên bàn: 'Bài tập.'

'Mai là thứ bảy rồi, gấp gì? Đi đi, thiếu một người thôi.'

Trần Thước gi/ật phăng tập đề trên bàn, kéo tay tôi lôi ra ngoài.

Tôi định rút tay lại, nhưng Trần Thước quá hăng, vừa co tay về đã bị anh ta kéo phắt đi.

Tôi nhìn bàn tay Trần Thước đang nắm mình, thấy có chút áy náy.

Nếu Đoàn Tùng Dương nhìn thấy chắc anh ấy không vui.

Nhưng đồng thời lại dâng lên chút mong đợi mơ hồ.

Anh ấy sẽ... không vui chứ?

Vừa nghĩ tới đó, ngẩng đầu đã chạm ánh mắt Đoàn Tùng Dương.

Anh nhìn thấy tôi dường như chẳng ngạc nhiên, ánh mắt dừng lại ở bàn tay Trần Thước rồi lãnh đạm quay đi.

'Làm gì thế? Tôi vất vả lôi người tới, các cậu lại phản tôi? Trả áo đây!'

Trần Thước buông tôi ra, xông tới gi/ật lại áo từ tay bạn mặc đồ của anh.

'Ê này, cậu với Tùng Dương phối hợp quá đỉnh, bọn tôi thua hoài. Hai cậu đ/á đối kháng đi, cho đã mắt.'

Đoàn Tùng Dương bên cạnh bật cười, ra sức hòa giải.

'Không sao Trần Thước, mai đòi lại.'

'... Thôi được rồi.'

Trần Thước miễn cưỡng mặc chiếc áo khác, không quên ném cho tôi một cái.

'Để bọn mày xem Tùng Dương hay tao đỉnh hơn.'

Có lẽ chính tôi cũng không nhận ra, từ khi gặp Đoàn Tùng Dương tới giờ, ánh mắt tôi chưa rời anh nửa bước.

Anh cũng chẳng thèm nhìn tôi.

Kỹ thuật Trần Thước vẫn rất tốt, tiếc là tâm trí tôi không ở trên sân.

Đến khi tôi đ/á/nh rơi quả bóng thứ ba từ Trần Thước, anh ta không nhịn được quát lên.

'Đào Mệnh! Đừng mơ màng nữa! Nhìn tao! Tập trung vào!'

Đoàn Tùng Dương nghe thấy liền liếc tôi một cái đầy ẩn ý, tôi nhận ra chút cảnh cáo.

Nhưng tôi chọn phớt lờ.

Tôi gắng thu hồi ánh mắt: 'Ừ!'

Hiệp hai tôi bắt nhịp được với Trần Thước.

Cơ thể chàng trai dẻo dai, đôi chân dài, lực bật tốt, nhảy lên là với tới khung thành, quả thực rất thu hút.

Không trách mỗi dịp Valentine, ngăn bàn Trần Thước toàn sô cô la.

Một hồi còi vang lên, chúng tôi thắng cách biệt một điểm.

Lần này, chính thân thể và linh h/ồn tôi đã chính diện đ/á/nh bại Đoàn Tùng Dương.

Trần Thước vỗ lưng tôi cười ha hả, khen phối hợp đẹp mắt, hẹn lần sau còn đ/á chung.

Khi mọi người hò reo xong, một bàn tay đợi lâu chụp lấy cổ tay tôi.

Tôi quay đầu nhìn lại.

Môi Đoàn Tùng Dương hơi tái, trán đầy mồ hôi, không biết do căng thẳng hay vừa đ/á/nh bóng.

'Đi với anh được chưa?'

Tôi chưa kịp trả lời đã bị anh kéo vào lòng.

Tiếng cười đùa đột ngột tắt lịm, mọi người tròn mắt nhìn cảnh tượng trước mặt.

Tai tôi đỏ rực, mơ hồ hiểu anh đang đi/ên, giãy giụa làm vậy: 'Buông ra.'

Đoàn Tùng Dương không thèm để ý, kéo tôi rời khỏi sân bóng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm