Người đàn ông hôn tôi trong quán bar đêm qua, ngày hôm sau đã biến thành giám khảo đặc huấn. Cách vạch đích năm trăm mét, tôi bị hắn đ/è xuống đất mài xát.
"Dẻo thật đấy. Tiếc là còn non lắm, đầu hàng sớm đi."
Vãi!
Đồ khốn đổi mặt nhanh hơn cả lật bánh tráng!
Đổi mặt thì đã đành. Nhưng nói tôi non? Anh em sắt thép đây, chỗ nào mà non?
Để chứng minh mình cứng hơn thép, tôi cố tình khiêu khích khắp nơi.
Sau đó, tôi bị người ta ghì trên giường.
Ngón tay phủ lớp da chai mỏng đặt lên lưng tôi.
"Anh còn chưa dùng sức mà đã đỏ rồi này?"
Tôi ngại không được à?
Nhưng với cái miệng cứng như tôi, sao có thể thừa nhận!
Chống chế với đôi tai đỏ bừng: "Da mỏng nhân ngon, non như hành! Gh/en đấy à?"
Ngón tay từ xươ/ng c/ụt lướt xuống eo.
Một lúc sau, hắn cười khàn khàn: "Ừ, đúng là non thật."
1
"Cái chỗ quái q/uỷ gì thế này? Chim chóc còn không có con nào!"
Tôi quệt mồ hôi, cái thời tiết ch*t ti/ệt này khiến tính khí tôi cũng x/ấu đi.
Trời ơi, sắp tốt nghiệp rồi, trường lại còn tổ chức đặc huấn?! Đúng là có bệ/nh!
Đồng đội cũng nóng như th/iêu, cùng tôi núp dưới gốc cây phàn nàn.
"Nghe nói hành tinh này vị trí quá hẻo lánh, lại không có tài nguyên. Nên chưa được khai phá."
"Tôi thấy toàn là hoang tinh. Đến đây đặc huấn có ý nghĩa gì!" "Ai biết được, ông hiệu trưởng cũng đến kìa."
Chúng tôi đã len lỏi trong rừng rậm hai ngày.
Chỉ khi vượt qua khu rừng, đến được bến cảng phía bắc, mới coi là vượt qua thử thách!
Mẹ kiếp điểm tốt nghiệp của tôi đã có rồi, ai còn quan tâm cái này?!
Nhưng hiệu trưởng đích thân đến, nói là liên quan đến phân phối tốt nghiệp.
Được thôi! Kiểu thi đấu gà mờ thế này, chẳng phải dễ như trở bàn tay.
Tất cả mọi người đều không biết: Đợt đặc huấn này được tăng thêm món.
[Tình trạng Hàn Tự thế nào?] Hiệu trưởng gửi tin nhắn.
[Sau khi giải đông, mọi mặt đã vượt qua kiểm tra. Mục đích lần này là tìm đứa trẻ có độ tương thích với hắn trên 99%.]
[Tình trạng hắn chắc chắn không vấn đề? Gần trăm người tham gia đặc huấn lần này...]
[Yên tâm. Chúng tôi đã bố trí người đi cùng. Một khi phát hiện vấn đề, lập tức áp dụng biện pháp cưỡ/ng ch/ế.] Người gửi: Cục Hành động Tối cao An ninh Liên bang.
2
Chúng tôi len lỏi trong rừng rậm ba ngày ba đêm.
Bến cảng phía bắc đã ở trước mắt, chỉ cần vượt qua con sông này, chưa đầy tám trăm mét là tới nơi.
Đồng đội tôi vượt sông trước, cách vạch đích chưa đầy năm trăm mét thì đột nhiên mất liên lạc!
"Trương Miểu Trương Miểu! Nghe được thì trả lời!"
Trong bộ đàm chỉ có tiếng xào xạc, một lúc sau, ngay cả tiếng xào xạc cũng biến mất, tĩnh lặng ch*t chóc.
Chấm xanh đại diện cho hắn biến thành dấu gạch đỏ.
Đã tử trận.
Sao lại thế?
Trương Miểu xếp hạng ba trong số các học viên sắp tốt nghiệp.
Đặc huấn cỡ này, sao lại ch*t?
Không đời nào.
Nhưng thắng lợi đã ở trước mắt, dù thế nào tôi cũng phải liều một phen!
Tôi nín thở lội sông, cẩn thận lên bờ, bò sát tiến lên.
Có động!
Cảm giác nguy hiểm khổng lồ khiến tôi bản năng chọn ẩn nấp.
Tôi thả ra một chiếc máy do thám ngụy trang. Máy do thám lẻn được chưa đầy năm mươi mét đã không điều khiển được nữa!
Tay điều khiển mất tác dụng.
Trong khung hình lóe lên một tia sáng lạnh cuối cùng chìm vào bóng tối.
Tia sáng lạnh đó giống như d/ao găm.
Là người phá hoại?!
À, câu hỏi phụ!
Tôi "chép miệng". Đây là phong cách nhất quán của học viện quân sự. Ba chiêu cũ rích.
Trước khi bắt đầu không nói gì, từ chế độ sơ cấp nhảy thẳng vào địa ngục, khiến người ta mất cảnh giác rồi tung đò/n chí mạng. Vừa đ/ộc vừa tuyệt, giữa chừng không chút chuyển tiếp.
Chà, có chút thú vị đấy! Đúng là đủ khiến Trương Miểu tử trận.
Vậy thì để tôi thử thách một chút. Xem boss trấn ải là thần thánh phương nào!
Tôi vứt bộ điều khiển, đổi sang cầm sú/ng ngắn.
Bụi cây ở hướng hai giờ phía trước bỗng động đậy. Tôi giơ sú/ng định bóp cò, liền phát hiện ra bất ổn!
Không đúng!
Ở phía sau!
Khi tôi xoay người, lưng đã trúng đạn.
Tôi cũng ch*t luôn.
Vãi, đỉnh thật!
Cái chiêu đ/á/nh lạc hướng này không một tiếng động, hành động như m/a q/uỷ. Đúng là lợi hại! Tôi thua tâm phục khẩu phục.
Tôi quay đầu lại.
Người đàn ông đeo kính râm đứng ngược sáng, khóe miệng ngậm ngọn cỏ, toàn thân toát lên vẻ hoang dã phóng túng, hòa làm một với cát vàng mịt m/ù sau lưng.
"Độ nhạy bén không tệ. Tiếc là chưa đủ nhanh."
Câu này tôi không thích nghe rồi.
Anh giỏi thì giỏi, nhưng không ngăn được tôi cũng rất xuất sắc.
"Tôi ở ngoài anh ở trong, đ/á/nh lén không tính! Có bản lĩnh thì đối mặt đ/á/nh lại một trận!"
Hắn có lẽ chưa từng thấy ai ngang ngược như vậy, rõ ràng khựng lại một chút.
"Ồ?"
Vừa dứt lời, khí thế toàn thân hắn đã thay đổi.
Hắn đứng rất tùy ý, chậm rãi đáp: "Được thôi. Vậy thì đến đi."
Không có kẽ hở!
Không thể tìm thấy cơ hội tấn công bất ngờ!
Nhận thức này khiến tôi nhíu mày.
Chưa từng thấy kiểu này.
Huấn luyện viên giỏi nhất học viện quân sự tôi còn có thể qua tay vài chiêu, nhưng người này chỉ đứng thôi đã khiến tôi cảm thấy không thể đ/á/nh bại.
Hắn là ai?
Dáng người có chút quen thuộc. Hình như đã gặp ở đâu đó...
Do ngược sáng và kính râm, tôi không nhìn rõ mặt hắn.
Chỉ thấy hắn nghiêng đầu, thúc giục: "Tới đi."
Tôi không chịu bị kích tướng.
Hắn muốn tôi tới, tôi càng không tới!
Tôi vứt sú/ng, ngồi bệt xuống như kẻ vô lại: "Không đ/á/nh nữa đâu! Tôi là x/á/c ch*t rồi, đ/á/nh thắng cũng không sống lại được. Nóng ch*t, tôi về doanh trại đây."
Người kia nhìn tôi qua kính râm, lát sau đưa tay ra muốn kéo tôi đứng dậy: "Quyết định sáng suốt đấy. Nào, không cần cảm ơn."
Chính là lúc này!
Tôi nắm lấy tay hắn, bật dậy, ra đò/n thật mạnh!
Quyền phong lướt qua mặt hắn, người đàn ông nghiêng đầu, dễ dàng chặn được nắm đ/ấm của tôi.
Không sao. Tôi còn có hậu chiêu!
Sú/ng điện hạ thế dùng cho đặc huấn trượt vào lòng bàn tay, vừa giơ lên đã bị hắn tước khí giới! Tôi còn chưa kịp nhìn rõ hắn ra tay thế nào.
Ch*t ti/ệt!
"Đánh lén?" Hắn như đang hồi tưởng điều gì đó mỉm cười, ngay sau đó nói thêm, "Hóa ra x/á/c ch*t vẫn chưa ch*t hẳn."
Xoay người, ấn xuống! Bụi bay m/ù mịt.
"Ho sặc sụa..."
Tôi cố phản kích, bị áp chế.
Lại phản kích lại bị áp chế!
"Dẻo thật đấy." Hắn hứng thú nhìn tôi, "Tiếc là còn non lắm, đầu hàng sớm đi."