Kỳ tích của tôi

Chương 6

01/01/2026 10:09

Rốt cuộc..." Hắn đột nhiên ngừng lại, "Chỉ cần lấy m/áu xét nghiệm là được."

Hàn Tự nhíu ch/ặt lông mày.

"Tôi đến ngay, đợi tôi tới nói chuyện đã!"

13

"Rốt cuộc chuyện gì xảy ra?" Tôi hỏi.

Người tên Andrew kia chưa kịp giải thích, Hàn Tự đã đẩy cửa bước vào.

"Các người hành động nhanh thật đấy!" Hàn Tự mặt mày khó đăm đăm. Trong tay hắn cầm một mảnh linh kiện siêu nhỏ dính đầy m/áu, như vừa moi từ đâu ra, nhìn mà tôi nhăn mặt.

"Lần kiểm tra trước đã cấy vào tay tôi rồi." Hắn ném mảnh linh kiện về phía Andrew, "Trả lại cho ngươi."

"Các người tốn công tốn sức như vậy, chỉ để kiểm tra xem tôi có phát tình hay không?" Hàn Tự chế nhạo.

Andrew đỡ lấy, thở dài bất lực.

"Tôi biết không thể qua mắt được ngài. Ngài là đồng đội của chúng tôi, chúng tôi tin tưởng ngài. Nhưng lịch sử luôn để lại những bài học xươ/ng m/áu, nên ngài cũng hiểu, bất cứ niềm tin nào cũng có điều kiện."

"Các người giải đông tôi nhưng lại không tin tưởng. Giám sát không báo trước; nhân danh kiểm tra cấy vào người tôi chất kích dục. Ngươi nên biết, loại th/uốc này với tôi vô dụng."

"Hành tinh Orich đã xuất hiện dị thú cấp sơ. Chúng tôi có lý do để nghi ngờ sinh vật đa chiều lại xâm lấn. Chúng tôi chọn đ/á/nh thức ngài. Rủi ro của việc này cả hai đều rõ. Vì vậy chúng tôi cần đảm bảo ngài vẫn còn thiện cảm với loài người, vẫn sẵn lòng dành tình cảm cho họ. Tôi thừa nhận, th/ủ đo/ạn của chúng tôi hèn hạ, nhưng vì nền văn minh nhân loại được duy trì, chúng tôi không còn cách nào khác. Tôi chân thành xin lỗi ngài, hy vọng chúng ta có thể tiếp tục hợp tác!" Andrew chân thành nhìn Hàn Tự. Ánh mắt hai người giằng co trên không.

Hồi lâu sau, Hàn Tự nghiêng đầu, khóe miệng nhếch lên nụ cười mỉa mai.

"Tôi không chấp nhận lời xin lỗi."

14

Tôi nghe cả buổi mà đầu óc m/ù mịt.

"Xin lỗi. Tôi cũng là một trong những người liên quan chứ? Chẳng lẽ không ai giải thích cho tôi sao?"

Andrew ngập ngừng.

"Giang Diễm." Hàn Tự nhìn thẳng tôi, ném ra quả bom tấn, "Tôi không phải con người, tôi là sinh vật đến từ không gian đa chiều."

"Cái gì?" Tôi kinh ngạc.

Sinh vật đa chiều... chẳng phải giống dị thú sao?

"Không thể nào? Anh rõ ràng là người mà!" Tôi không dám tin.

"Tôi có thể tiến hóa nhiều lần. Tôi chọn tiến hóa thành hình dáng của các ngươi và cố định vĩnh viễn."

Về sau, Hàn Tự kể với tôi. Việc hắn rơi xuống đây hoàn toàn là t/ai n/ạn.

Lúc đó hắn trọng thương, người nhặt được hắn là một cựu binh m/ù nửa mắt.

"Ông ấy đối xử với tôi như con trai. Ngày ông lão qu/a đ/ời, lần đầu tiên tôi cảm nhận được một loại cảm xúc mãnh liệt chảy trong cơ thể. Cảm xúc này thậm chí có thể ảnh hưởng đến quá trình trao đổi chất."

Hắn ngừng lại, ánh mắt đưa về phương xa vô định.

"Đó là một thứ sức mạnh thần kỳ chưa từng có, tôi rất tò mò. Tôi quyết định ở lại."

"Về sau thì sao?"

"Con trai ông lão là liệt sĩ, những ngày cuối, ông luôn nghĩ con trai đã trở về. Tôi mặc quân phục của con trai ông, ở bên ông những ngày cuối cùng. Sau đó tôi gia nhập quân đội Liên bang, trở thành quân nhân. Hiểu được thế nào là 'tích cát thành tháp', thế nào là 'chung lưng đấu cật'. Trăm năm qua đi, anh em quen biết đều ch*t hết. Tôi nghĩ, mình cũng nên ngủ yên rồi."

Hàn Tự chọn đông lạnh chính mình.

Năng lực của hắn chỉ số ít người biết.

Vì thế sự tồn tại của hắn trở thành tài liệu tuyệt mật của quân đội Liên bang.

Đó đều là chuyện sau này.

Lúc này, Andrew vì bị Hàn Tự cự tuyệt mà bắt đầu nôn nóng.

Hắn vội bước lên muốn thuyết phục tiếp. Ai ngờ chuông báo động trong căn cứ đột nhiên vang lên chói tai!

Ba hồi dài ba hồi ngắn.

Đó là mức báo động cao nhất!

15

"Dị thú tập kích! Báo động cấp SSS! Toàn bộ nhân viên lập tức vũ trang!"

Loa căn cứ không ngừng lặp lại.

Hàn Tự mắt lóe sắc lạnh, giơ tay mở hệ thống giám sát toàn cảnh.

Trên màn hình hiện lên vô số chấm đỏ.

"Đa điểm dị thường!" Hàn Tự mặt lạnh như tiền, "Các người ở đây!"

Hàn Tự lấy máy bộ đàm phân công nhiệm vụ, bước nhanh ra ngoài.

Tôi lập tức đuổi theo.

"Tôi đi với anh!"

"Em ở đây."

"Hàn Tự, chính anh nói muốn sống ch*t có nhau!"

"Muốn đi cũng được, chỉ một điều kiện..."

Tôi ngắt lời.

"Hiểu! Nghe lời anh."

Hắn do dự giây lát, cuối cùng gật đầu.

"Được! Theo sát tôi!"

16

Điểm đến của chúng tôi là Z9, chấm đậm màu nhất.

Màu càng đậm biểu thị mức độ nguy hiểm càng cao.

Chúng tôi tách khỏi mọi người, đi ngược hướng.

Đến lúc này tôi mới phát hiện, bình thường Hàn Tự luôn thu liễm.

Khi buông thả, hắn như vương giả sinh ra từ rừng sâu, tốc độ nhanh đến mức tôi suýt không theo kịp.

Chỗ sâu nhất của rừng rậm, ánh nắng x/ẻ dọc ngang.

Hàn Tự dường như cố ý chờ tôi, thỉnh thoảng ngoái lại nhìn.

Đôi mắt đen nhánh, thâm thúy mà kiên định.

Tôi tin hắn.

Bất kể Andrew vì lý do gì mà giám sát hắn. Tôi vẫn tin hắn.

Hắn đã chọn làm người, trở thành con người. Chúng ta không có lý do để phụ lòng tin ấy.

Nói sâu xa hơn: Hắn là người tôi yêu.

Tôi tin hắn, như tin chính mình!

"Cảnh giới!" Hàn Tự đột nhiên lên tiếng.

Không gian phía trước vặn vẹo. Hố đen xuất hiện không dấu hiệu.

Một con quái vật chín đầu thò người từ hố đen.

"Xè...

"...có khí tức đồng loại..."

Nó biết nói!

Tôi sửng sốt.

Không tài liệu nào nói dị thú biết nói!

Hàn Tự vẽ một vòng tròn trên đất: "Đứng trong vòng này, đợi tôi!"

"Tôi..."

"Nghe lời!" Ánh mắt Hàn Tự kiên định, không cho chối từ.

Tôi ngừng động tác, chọn tin tưởng hắn.

"Được!"

Hàn Tự nở nụ cười dịu dàng, quay người dứt khoát.

Mỗi bước chân, khí chất quanh người biến đổi.

Mây đen kéo đến, sấm chớp ẩn hiện.

Dị thú chín đầu đáp xuống, cánh quạt lên cuồ/ng phong.

"Ngươi là... thực thể trí tuệ siêu đa chiều?"

"Cút về đi. Nơi này không chào đón các ngươi." Hàn Tự lên tiếng, âm thanh xuyên mây, theo sau là tiếng sấm ầm ầm.

Tia chớp lóe sáng, một bóng m/a hiện ra sau lưng Hàn Tự.

Bóng m/a ấy gào thét, thậm chí còn khổng lồ hơn cả dị thú chín đầu trước mặt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm