Những Ham Muốn Tầng Cao

Chương 2

01/01/2026 08:07

Tôi vừa kinh ngạc vừa hân hoan như nhặt được châu báu phủ bụi. Từ đó về sau, tôi quan sát hắn, rình rập hắn, lặng lẽ ghi khắc từng khoảnh khắc của hắn vào tâm khảm. Thậm chí còn khéo léo cô lập hắn khỏi đám đông trong lớp. Sau này lại nhân danh hỗ trợ học nhóm, đường hoàng vào nhà hắn lắp camera và thiết bị nghe lén. Tôi thèm khát mọi thứ thuộc về hắn, từ thân thể đến linh h/ồn, từng nét chữ trong suy nghĩ của hắn. Tôi tưởng không ai thấu hiểu cách nghĩ của mình, ủng hộ hành động của mình. Nhưng không ngờ Quý Trần Niên lại cho tôi một bất ngờ lớn đến thế. Cùng với d/ục v/ọng cuồn cuộn trào dâng là tâm lý thắng thua kỳ lạ trong tôi. A Niên, đã ở hai đầu sợi tơ mỏng manh, vậy thì xem ai sẽ để lộ tình yêu dưới ánh mặt trời trước nhé.

5.

Vừa về đến nhà chưa lâu, điện thoại Quý Trần Niên đã gọi tới.

- Lớp trưởng...

- Em còn mấy chỗ chưa hiểu lắm, lớp trưởng giải thích giúp được không?

Giọng nói bên kia đầu dây lạnh lùng, pha chút khàn khàn như lông vũ lướt qua tim tôi. Tôi á/c ý muốn x/é tan vẻ mặt quân tử đạo mạo kia của hắn. Cầm điện thoại vào phòng tắm, tôi vặn vòi nước. Âm thanh róc rá/ch hòa cùng giọng nói ướt át vang lên rành rọt:

- Trần Niên đợi anh chút, anh đang tắm không tiện lắm.

- Đợi anh tắm xong sẽ gọi lại cho em.

Tôi cố ý kéo dài âm cuối, khiến đối phương như bị móc câu. Bên kia im bặt, nhịp thở trở nên nặng nề. Tôi thậm chí nghe rõ tiếng hắn nuốt nước bọt, nhịp thở dồn dập trong lồng ngựk. Những âm thanh ấy như ngọn lửa th/iêu đ/ốt cơ thể tôi. Tôi tưởng tượng vẻ mặt Quý Trần Niên lúc này, mong chờ màn kịch sắp diễn.

[Bảo bối, giọng anh ngọt quá, mỗi lần nghe anh nói chuyện em đều phấn khích không thôi.]

[Bảo bối, anh chỉ nói chuyện với em thôi được không? Chỉ gọi tên em thôi?]

[Giọng anh mềm mại ngọt ngào thế này, dù có m/ắng em cũng khiến em không kiềm chế được...]

Rõ ràng kí/ch th/ích tôi tạo ra cho Quý Trần Niên rất thành công. Hắn liều lĩnh gửi cho tôi một đoạn ghi âm. Tiếng thở dồn dập khàn đục vô cùng gợi cảm, như hơi thở nóng bỏng áp sát tai khiến người nghe đỏ mặt. Kìm nén phản ứng cơ thể, tôi đổi tư thế rồi chuyển sang nick chính của Quý Trần Niên. Giọng nói cố ý nén lại pha chút khàn khàn như bị hơi nước bốc lên:

- Quý... Quý Trần Niên, em đến nhà anh học nhóm được không?

6.

Cả tôi và Quý Trần Niên đều là dân bản địa nên lên đại học vẫn chọn đi về hàng ngày. Nhà Quý Trần Niên có vẻ khá giả nhưng qu/an h/ệ gia đình lạnh nhạt, biệt thự rộng thênh thang chỉ có mình hắn ở.

- Có chuyện gì thế?

Quý Trần Niên mở cửa phòng với hơi nước còn bám trên người. Nước từ mái tóc chưa khô nhỏ xuống chiếc khăn tắm. Một tay hắn lau tóc, tay kia tự nhiên nhận lấy cặp sách trên tay tôi:

- Lớp trưởng không bảo hôm nay bận sao?

Ánh mắt hắn chạm phải đôi mắt đỏ hoe của tôi, lời định nói biến mất tăm. Yết hầu hắn khẽ động, ánh mắt càng thêm u tối. Tôi hít mũi giả vờ che giấu cảm xúc. Hắn không hỏi thêm, quay người dẫn tôi vào phòng, bình thản mở sách bắt đầu buổi học. Bàn học của Quý Trần Niên so với lần thảo luận nhóm trước đã chất thêm nhiều thứ ở góc. Những chiếc hộp xếp gọn chồng lên nhau khiến không gian vốn chật hẹp càng thu hẹp, khoảng cách giữa hai chúng tôi gần đến mức...

Quá gần.

Gần đến mức hơi thở hắn phả vào xươ/ng đò/n tôi, luồng hơi nóng lan khắp cơ thể. Ngay cả mùi hương từ mái tóc ẩm ướt của hắn cũng quấn lấy tôi. Mùi hương quen thuộc ùa vào khoang mũi, nụ cười trên môi tôi thoáng ngừng rồi càng thêm chân thật:

- Trần Niên đổi dầu gội đầu rồi à?

7.

Sáng mới gửi link, tối đã dùng chung chai dầu gội. Hiệu suất hành động của Quý Trần Niên quả là đáng nể. Nghe tôi hỏi, ngón tay hắn đang cầm bút khựng lại. Mặt lạnh như tiền trả lời:

- Tự nhiên thấy ở siêu thị, mùi này có vấn đề gì sao?

Nếu không biết rõ bộ mặt thật của hắn, có lẽ tôi đã tin đó là trùng hợp ngẫu nhiên. Nhưng bây giờ...

Tôi cười không rõ ý đồ:

- Không có gì, chỉ là anh cũng dùng loại này, hai chúng ta thật có duyên.

Buổi học kết thúc khi trời đã tối đen. Đang định cáo từ thì Quý Trần Niên giữ tôi lại, quay người xuống lầu. Lúc trở lên, hắn cầm theo chú gấu bông cáo trắng đáng yêu.

- Tặng em à? - Tôi tò mò đón lấy.

Quý Trần Niên gật đầu:

- Hôm trước đi m/ua thấy nó giống lớp trưởng nên muốn tặng anh làm quà cảm ơn...

Chú cáo nhỏ đôi mắt to long lanh vô cùng sinh động. Tôi ôm gấu bông định chào tạm biệt thì điện thoại lại reo vang.

[Sao bảo bối lại đến nhà gã đàn ông đó nửa đêm? Sao anh lại cười với hắn? Em gh/en quá đi...]

[Bảo bối chưa về ư? Không sao, em sẽ đợi anh mãi thôi.]

[Nhớ về sớm nhé bảo bối...]

Xem xong tin nhắn, sắc mặt tôi biến đổi. Quý Trần Niên đứng gần đương nhiên nhìn thấy nội dung tin nhắn. Hắn nhíu mày hỏi:

- Bạn lớp trưởng hả?

Mặt tôi tái nhợt lắc đầu. Quý Trần Niên chợt hiểu ra, sắc mặt tối sầm, giọng nói trở nên nguy hiểm:

- Anh đang bị kẻ bi/ến th/ái quấy rối à?

Nghe hắn nói vậy, tôi suýt nữa không nhịn được cười.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
4 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 Cạm bẫy Chương 8
8 10 năm vây hãm Chương 10
12 Kẻ Thứ 3 Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Vị hôn phu đem phòng tranh của tôi tặng cho bạch nguyệt quang

Chương 9
Khi đăng tin sang nhượng phòng tranh độc lập mà tôi đã dốc toàn lực chuẩn bị suốt nửa năm lên nền tảng, người môi giới hỏi tôi sao nỡ bán tháo với giá rẻ như vậy. Tôi nhếch mép: "Vì một bức tranh bị rạch nát." Hôm qua, tôi đội mưa lớn đến bày biện triển lãm, lúc đó đang sốt cao 39 độ, đứng run cầm cập trước cửa, chỉ muốn đẩy cửa vào trong tránh mưa. Thế nhưng, mật mã nhập vào lại báo lỗi. Cánh cửa được mở ra từ bên trong. Lục Cảnh Uyên đứng sau cánh cửa, lấy thân mình chặn khe cửa, nhíu mày: "Sao em lại tới đây? Vãn Tình đang ở trong, cô ấy mắc chứng sợ không gian kín, không chịu được người lạ lại gần, em đừng vào vội." Anh hạ thấp giọng, khuyên nhủ tôi: "Em nhẫn nhịn chút đi, sang quán cà phê đối diện ngồi tạm. Vãn Tình vừa chịu tổn thương tình cảm, tâm trạng không ổn định, chúng ta bao dung cho cô ấy một chút." Dáng vẻ anh canh giữ cửa phòng tranh khiến lòng tôi đau nhói. Tôi bỗng thấy, phòng tranh mà tôi đã dành 3 tháng chạy đôn chạy đáo khắp các chợ vật liệu xây dựng để theo sát khâu trang trí này, lại lạnh lẽo đến mức khiến người ta run rẩy. Tôi không chất vấn anh như mọi khi, chỉ lặng lẽ quay người, bước vào màn mưa tầm tã.
Hiện đại
0