Mẹ tôi hắt xong nước sôi vẫn chưa hả gi/ận, bước tới tặng luôn hai cái t/át nảy lửa.

"Hồi đó đã thề thốt coi con của nhau như m/áu mủ ruột rà, tôi chăm con trai cô hết lòng hết dạ. Cô dám trơ trẽn đem con gái mới đẻ của tôi đi cho người khác?!"

"Nghĩ đến việc con gái ruột của tôi phải lấy thằng con ngốc nghếch của tội phạm như cô, tôi đây đ/au lòng lắm!"

Tiếng hét thất thanh của Lục Thành đột ngột tắt lịm, để lộ khuôn mặt đỏ bừng như mông khỉ.

"Cô... cô nói cái gì?!"

Mẹ tôi thở gấp vì tức gi/ận. Tôi không giấu giếm nữa, bước ra trước ánh mắt kinh ngạc của Lục Thành.

"Chào chú Lục, xin tự giới thiệu lại. Tôi là con ruột của mẹ tôi, tên Lâm Hân."

Mẹ đứng thẳng người, ôm ch/ặt tôi vào lòng:

"Buôn b/án trẻ em là trọng tội, Lục Thành, chuẩn bị mục xươ/ng trong tù đi!

"Còn đòi một triệu? Mày không xứng nhận lấy một xu! Trả lại hết những thứ đã ăn cắp của tao!"

Lục Thành nhếch mép: "Có bằng chứng không?"

Tôi lắc lư chiếc điện thoại, bật đoạn ghi âm vừa rồi. Đúng là điện thoại Huawei gập ba mẹ mới tặng, chất lượng thu âm siêu nét, gần như nghe cả tiếng húp trào của hắn.

Thấy sự thật phơi bày, Lục Thành như gà c/ắt tiết, nằm lăn ra đất.

09

Phục nhất Lục Nham ở điểm này: Kinh doanh thì dốt, nhưng xoay xở ki/ếm chác từ cha mẹ thì đỉnh cao.

Hôm Tiểu Tinh Tinh đầy tháng, tôi mời nhiếp ảnh gia danh tiếng nhất thành phố về chụp hình. Buổi tối tổ chức tiệc trăm ngày long trọng.

Mẹ tôi dặn phải làm thật hoành tráng. Bởi đây không chỉ là tiệc mừng bé, mà còn là dịp giới thiệu tôi với đối tác làm ăn.

Đúng lúc đó, Lục Nham xuất hiện. Bộ vest chỉn chu, hồ hởi chào đón các vị khách:

"Tôi là chồng Lâm Hân, con rể bà Vương, cha ruột của Tinh Tinh."

Câu nói khiến nhiều người không rõ chuyện vây quanh anh ta.

Không những thế, thấy nhiếp ảnh gia đang chụp cho con gái, hắn lao đến bế bé lên hôn hít, yêu cầu chụp vài kiểu để đăng facebook.

Tinh Tinh từ lúc lọt lòng chưa gặp cha, khóc thét lên. Cảnh tượng hỗn lo/ạn.

Khi tôi và mẹ chạy ra, thấy Lục Nham đang bế con sai tư thế. Trẻ trăm ngày xươ/ng cổ còn yếu, nếu bế không đúng rất nguy hiểm.

Tôi hét: "Trả con tôi đây!"

Làm mẹ rồi mới hiểu, con cái chính là mảnh tim rời khỏi cơ thể. Lục Nham nhất quyết không buông, để mặc bé khóc ngất.

Thấy mẹ tôi, hắn rưng rưng:

"Mẹ ơi, bố có lỗi nhưng con có tội tình gì? Mẹ nuôi con bao năm, lẽ nào không chút tình xưa?"

Mẹ tôi đi/ên tiết. Giờ bà coi hai mẹ con tôi là sinh mệnh, không cho ai đụng đến.

Thấy ánh mắt sát khí thoáng qua, bà ra hiệu. Mấy vệ sĩ áo đen xông tới.

Lục Nham vẫn nức nở:

"Dù mẹ không nhận con, nhưng con vẫn là chồng Hân, là cha Tinh Tinh... Á!"

Chưa dứt lời, bảo vệ đã kh/ống ch/ế hắn. Tôi nhanh tay đón con, lũ vệ sĩ vật hắn xuống đất.

Tiếng "mẹ ơi" của hắn khiến tôi bốc hỏa:

"Trước mày bảo con kia tốt hơn mẹ tao, giờ lại..."

"Giờ bà ấy đâu còn là mẹ mày!" Tôi kiêu hãnh khoác tay mẹ, "Đây mới là mẹ ruột tao, đừng có mơ!"

Tôi tuyên bố với mọi người đã ly hôn từ lâu. Giờ hắn chỉ là con trai tội phạm buôn người, không phải cha bé Tinh.

Sau đó, mẹ trách tôi ăn nói bạt mạng. Tôi cười ôm bà:

"Kệ, mẹ giàu lại không thi công chức, sợ gì!"

10

Dường như Lục Nham bị "con" trong "cha con lò th/iêu" ám, sáng nào đưa mẹ đi làm tôi cũng thấy hắn lảng vảng.

Mặt đầy râu, mắt đỏ hoe, sụt mất vài cân, x/ấu hết chỗ nói.

Mẹ tôi làm ngơ, mải mê ki/ếm tiền m/ua sữa cho cháu.

Bảo vệ tiết lộ: Lục Nham ngày nào cũng đứng đợi, chỉ để nhìn tr/ộm mẹ tôi. Có bà trung niên đến cãi nhau, tự xưng là mẹ ruột hắn.

Tôi tò mò hỏi tiếp. Hóa ra Lục Nham như gã Sở Khanh trong phim Hàn, đẩy bà ta ra, nói bị lừa.

Bà này biết chồng cũ Lục Thành thành giáo sư danh dự đại học A, con trai thành công tử nhà giàu nên mới về nước dụ dỗ. Lời xưng đi nước ngoài chữa bệ/nh, làm bảo mẫu vàng toàn là giả. Trước kia bà ta bỏ chồng con theo tây, ai ngờ sang đó bị bắt làm osin không công.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm