13
Tôi sẽ không nói với anh ấy rằng tôi rất thích dòng ghi chú này.
Từ khi ở bên Diệp Nam, tôi mới thấu hiểu thế nào là nhung nhớ.
Khó tin nổi, chúng tôi đã quen nhau gần một tháng mà số lần gặp mặt đếm trên đầu ngón tay.
Thường khi tôi đi làm, Diệp Nam đang ngủ bù. Lúc tôi tan ca, anh lại phải quay cảnh đêm.
Hiếm hoi khi cả hai rảnh rỗi hẹn hò, tôi lại nhận điện thoại báo cáo từ cấp dưới, còn Diệp Nam thì liên tục nhận thông báo công việc mới từ công ty. Những buổi hẹn cứ thế tan tành.
Phần lớn thời gian chỉ có thể nhắn tin qua lại, gần như thành yêu xa rồi.
Tôi từng nhẹ nhàng gợi ý Diệp Nam ký hợp đồng với công ty truyền thông thuộc tập đoàn Du - một trong những hãng đình đám nhất nhì. Ở đó, anh sẽ có nhiều cơ hội phát triển và tự chủ hơn.
Nhưng Diệp Nam thẳng thắn từ chối. Anh bảo ông chủ hiện tại có ơn với mình, đã kéo anh khỏi vũng lầy và dẫn dắt vào nghề khi anh lạc lối nhất.
Tôi không ép nữa. Tôi chọn tin tưởng Diệp Nam, tin vào kế hoạch riêng của anh.
Giải pháp duy nhất là tự điều chỉnh lịch làm việc của mình. Tôi tăng hiệu suất công việc, phân quyền cho cấp dưới đáng tin để rút ngắn giờ hành chính.
May mắn thay, kết quả khả quan. Tôi dành dụm được nửa tháng nghỉ phép.
Hôm nay là ngày đầu tiên trong kỳ nghỉ, tôi muốn tạo bất ngờ cho Diệp Nam.
Tôi chuẩn bị tới trường quay thăm anh. Lần này tôi nghiên c/ứu kỹ, không để lặp lại cảnh tay không đến như trước.
Dù sao giờ tôi đã là bạn trai chính thức, ít nhất phải tuyên bố chủ quyền trước đoàn làm phim, ngăn mấy kẻ nhòm ngó Diệp Nam.
Tôi chuẩn bị ba chiếc xe cổ vũ cho anh.
Một xe thuê chuyên gia phục vụ cà phê, tráng miệng và hoa quả cho cả đoàn, treo băng rôn và poster cổ vũ do tự tay tôi thiết kế.
Một xe chất đầy hoa tươi - 3650 bông hồng phấn.
Đó là tuyên ngôn tình yêu dành cho Diệp Nam, cũng là kỷ niệm mười năm tôi khắc ghi.
Xe cuối cùng trang bị màn hình điện tử độ phân giải cao, chiếu tổng hợp tác phẩm của Diệp Nam từ ngày debut, xen kẽ dòng chữ "Diệp Nam, em yêu anh" bằng đủ thứ tiếng.
Tôi còn đặt hai vé máy bay tới Helsinki. Từng thấy Diệp Nam đăng ảnh cực quang trên trang cá nhân, nói ước được ngắm hiện tượng này trong căn phòng kính tại Bắc Âu.
Xem lịch trình của anh, ngày kia anh sẽ rảnh ba ngày - vừa đủ cho chuyến đi.
Tôi dẫn đoàn xe cổ vũ thẳng tiến trường quay. Đúng giờ nghỉ trưa của Diệp Nam, tôi cho bày biện mọi thứ chỉnh tề, chờ anh xuất hiện.
14
Diệp Nam xuất hiện sau buổi trưa, vây quanh bởi một đám đông.
Nhóm người này hào hứng vỗ về anh, hẳn là fan hâm m/ộ.
Ngoài fan còn có nhân viên quay phim, chiếu sáng chuyên nghiệp đứng hai bên.
Tôi lần đầu thấy cảnh tượng này, hôm nay là ngày gì đặc biệt?
Nhưng có vẻ họ cũng ngạc nhiên trước dàn xe của tôi, bắt đầu bàn tán xôn xao. Vài người lén hướng điện thoại đang quay Diệp Nam về phía tôi.
Tiếng xì xào ngày càng rõ, tôi nghe thấy mấy giọng nữ hào hứng:
"Anh đẹp trai này cũng là fan à? Trời, lai lịch gì thế?"
"Nhìn kìa, mang tới ba xe cổ vũ, đích thị rich kid rồi."
"Không phải fan bình thường đâu, nhìn băng rôn với poster khác hẳn thiết kế hội fan mà."
Tôi còn thấy vài cô gái nhìn qua lại giữa tôi và Diệp Nam rồi cười khúc khích.
Tôi đưa mắt hỏi ý Diệp Nam. Anh chỉ vào chiếc xe van đỗ gần đó rồi lại chỉ tôi.
Bảo tôi lên xe đợi?
Tôi m/ù mờ nhưng vẫn nghe lời. Trước khi đóng cửa xe, tôi thoáng nghe tiếng hét của ai đó.
Chờ mãi trong xe, Diệp Nam mới tới.
Gặp mặt tôi, câu đầu tiên anh nói: "Anh tự công khai đấy, phải chịu trách nhiệm với em nhé."
Tôi ngớ người: "Công khai gì cơ?"
Diệp Nam xoa đầu tôi: "Hôm nay là ngày fan được đoàn phim cho phép thăm ngoài trường quay. Toàn đại diện fan các nơi đấy. Họ đã nhìn thấy dàn xe cổ vũ hoành tráng của anh rồi."
"Anh còn lên xe van trước mặt họ. Anh nói xem, không phải công khai thì là gì?"
Tôi bừng tỉnh phản bác: "Không phải anh ra hiệu bảo em lên xe đợi sao?"
"Em ra dấu bảo anh đợi lúc em lên xe rồi hãy tới."
Không có bằng chứng, nhưng tôi nghi ngờ anh cố tình gây hiểu nhầm.
Diệp Nam nhìn bộ dạng ngơ ngác của tôi rồi cúi mặt xuống cổ tôi, cười khẽ.
"Vừa thấy đồ cổ vũ của anh, em vui không tả nổi. Cảm ơn anh, Bất Phàm."
Hơi thở ấm áp phả lên da thịt khiến tôi ngứa ngáy.
Tôi đẩy anh ra: "Ngứa lắm, đừng nghịch nữa."
Diệp Nam lại đắc chí hôn lên cổ tôi, từ từ trườn lên má rồi dừng ở môi, nhẹ nhàng cọ xát.
Tay không an phận luồn dưới vạt áo, men theo đường eo di chuyển chậm rãi.
Nhiệt độ trong xe bỗng tăng vọt, tim tôi đ/ập thình thịch, lạ kỳ cảm thấy dễ chịu.
Đến khi miệng bản thân bật ra ti/ếng r/ên mềm yếu, tôi gi/ật mình đẩy nhẹ Diệp Nam ra.
X/ấu hổ quá, tôi chỉnh lại quần áo không dám nhìn thẳng, chỉ muốn mở cửa xe chạy mất.
Nhưng vẫn còn nhiệm vụ cuối chưa hoàn thành, không thể bỏ dở.
Tôi trấn tĩnh, hắng giọng đưa vé máy bay:
"Cùng em ngắm cực quang nhé? Mai em sẽ đón anh."
Diệp Nam trả lời bằng hành động, kéo tôi vào hôn say đắm.
May mà ngày mai không phải đi làm, môi tôi sưng húp vì hôn rồi!
15
Sáng hôm sau, khi chưa kịp thoát khỏi giấc mơ ôm Diệp Nam ngắm cực quang, tôi đã nhận cuộc gọi quấy rầy từ Du Thanh.