Song Nam Chủ

Bạn thân cứ mặc chùm quần l/ót của tôi. Mặt dày. Bảo bao lần cũng chẳng chừa. Sau tôi bảo hắn tôi là gay. Thằng thẳng này sợ xanh mặt, từ đấy chẳng dám đụng vào quần l/ót của tôi nữa. Rồi có người theo đuổi tôi. Thằng bạn thân lại xông tới tặng đối phương một quyền.

1

- Tần Viêm! Sao quần l/ót của tôi lại mất một chiếc nữa? Lại là cậu đúng không?

Tôi hỏi với giọng bực dọc.

Tần Viêm cười hề hề:

- Tiễn Trạch, chúng ta là ai với ai mà tính toán làm gì? Mỗi chiếc quần l/ót thôi mà.

- Cậu mặc hết rồi, cậu mặc rồi nó giãn hết cả. Tôi mặc sao nổi? - Tôi nhíu mày trách móc.

Hắn gãi đầu:

- Vậy tôi m/ua đền cậu vậy.

- Mau đi ngay! - Tôi chỉ tay ra cửa - Mấy cái còn lại của tôi phơi ngoài ban công chưa khô. Cái khô thì cậu lấy mặc rồi. Giờ tôi cần tắm, phải thay đồ.

- Thế cậu mặc tạm của tôi đi? Một lát tôi m/ua về. - Hắn lôi từ tủ ra một chiếc quần l/ót của mình.

Nhìn chiếc quần hắn đưa, tôi đỏ mặt:

- Tôi không có thói quen mặc đồ Iót người khác. Cậu cũng đừng có đụng vào đồ của tôi nữa.

Tần Viêm ngạc nhiên:

- Hồi nhỏ chúng ta thay nhau mặc suốt mà?

- Đấy là hồi nhỏ! - Tôi ho khan, ánh mắt lảng tránh - Đồ Iót là vật dụng riêng tư. Tóm lại cậu cấm có đụng vào nữa!

Tần Viêm khúc khích cười, hờ hững bước ra cửa:

- Riêng tư cái gì? Đàn ông với nhau cả, cậu có gì tôi chẳng có? Nghiêm trọng hóa vậy, cứ như con gái vậy. Chờ đấy, tí nữa tôi m/ua về.

2

Hắn về không quên mang theo trà sữa, leo lên giường tôi:

- Ôi chà xem Tiễn Trạch nhà ta phồng má như cá nóc kìa!

Ngón trỏ hắn chọc vào má tôi, véo nhẹ phần th!t mềm:

- Nè, m/ua trà sữa cho cậu nè.

Tôi quay mặt né tránh, cầm bịch quần l/ót mới hắn m/ua liếc mắt:

- Tiền m/ua trà sữa đem m/ua thêm vài chiếc quần thì ch*t à? Cốc này những 20 mấy ngàn đấy.

Hắn cắm ống hút đưa tôi:

- Chẳng phải thấy cậu gi/ận dỗi mới m/ua cho uống đó sao? Thế cũng sai à? Cậu đâu thiếu quần, m/ua một cái đủ rồi. Cậu không tắm nữa à? Uống xong đi tắm đi.

Nhìn cốc trà sữa vị matcha ưa thích trước mặt, cơn gi/ận tôi vơi bớt. Cầm lên hớp một ngụm, tôi lẩm bẩm:

- Ý tôi là cậu nên m/ua thêm vài cái cho chính mình ấy.

- Tiền đem m/ua quần l/ót phí lắm - hắn vung tay - Thà m/ua trà sữa uống hay đi ăn đồ nướng còn hơn.

- Đồ nướng trà sữa thì không tiếc, quần l/ót lại tiếc? M/ua thêm đi kẻo lại lấy nhầm của tôi nữa.

Hắn cười lớn:

- Tôi với tay lên giá phơi, thấy của cậu liền xỏ luôn. Cậu với tôi còn phân biệt chi nữa?

Nói rồi hắn nắm cổ tay tôi, cúi đầu hút một hơi dài từ ống hút của tôi. Tôi đành đưa cả cốc cho hắn:

- Cậu uống nốt đi.

- Ê! Lâm Tiễn Trạch! Cậu chê tao đấy hả?

Hắn khoác cổ tôi vật ra giường, dùng tay cù liên hồi:

- Dám chê tao! Bắt cậu phải gọi ba! Gọi ba mau!

- Ái à... không gọi...!

- Đồ nướng của tao ăn đầy bụng sao không thấy chê? Chúng ta từng ăn chung đâu có sao?

- Haha... Khác mà... Cái này đã ngậm miệng rồi... - Tôi cười đến chảy nước mắt.

- Khác cái gì? Hối không kịp đâu! Gọi ba mau!

Thể lực hắn - đứa học thể dục - hoàn toàn áp đảo tôi.

- Ba... ba ơi con sai rồi! Tha cho con...!

Hắn buông tay ra hỏi:

- Phục chưa?

Hắn đ/è tôi dưới thân, một tay khóa hai tay tôi trên đầu.

- Phục rồi! Phục rồi!

- Sau này còn dám chê tao không?

Tôi quay mặt đi, má đỏ bừng:

- Không dám.

Đúng lúc Chu Gia Lạc - đứa bạn cùng phòng đang chơi game - buông lời trêu:

- Viêm ca, sao chưa thấy cậu lấy nhầm quần của tôi với Lý Chùy toàn thấy của Tiễn Trạch? Cậu không phải gay đấy chứ? Thích Tiễn Trạch rồi hả?

Tôi dán mắt vào Tần Viêm, lòng dâng chút hy vọng trước câu nói đùa ấy. Tần Viêm liếc tôi, bật dậy gắt gỏng:

- Nói nhảm cái gì! Tao thẳng đuột cơ! Đồ Iót mấy cậu ba ngày không giặt, ai thèm mặc?

Hắn nhăn mặt:

- Giặt cũng chẳng sạch, toàn ngâm loàng qua rồi phơi, chà chả ra h/ồn...

Chu Gia Lạc cười:

- À tôi hiểu rồi! Cậu thấy Tiễn Trạch hay giặt đồ nên lười, lấy quần cậu ấy mặc cho đỡ phải giặt. Thế là 5 cái thành 10, đúng là cao thủ!

Tần Viêm cãi:

- Nhảm! Tao có mặc nhầm thì vẫn tự giặt tay đấy nhé!

3

Tôi và Tần Viêm chơi chung từ thuở đóng bỉm. Từ tiểu học đến đại học luôn cùng lớp cùng phòng. Không cùng thì hắn xin chuyển vào. Hắn thể chất vượt trội hơn bạn cùng trang lứa từ nhỏ. Còn tôi sinh non nên g/ầy yếu, hay bị b/ắt n/ạt. Hắn luôn bảo vệ tôi, đá/nh đuổi lũ x/ấu, chăm lo từ bữa ăn giấc ngủ.

Sự quan tâm ấy kéo dài đến tận bây giờ. Hồi nhỏ chơi trò gia đình, tôi từng nói lớn lên sẽ lấy hắn. Hắn cũng gật đầu:

- Cậu làm bố hay mẹ? - Tôi ôm chú chó con hỏi.

- Tớ làm mẹ - Tần Viêm nhỏ ánh mắt trong veo - Làm mẹ vất vả hơn, nên cậu làm bố nhé.

Rồi con chó ấy ch*t. Tôi m/ua bánh sinh nhật sô cô la mừng nó tròn một tuổi. Không biết chó không ăn được sô cô la, nó ăn xong liền ch*t. Tôi ôm nó khóc nức nở.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Đêm Nay Trăng Sáng Rơi Vào Lòng Ta

Chương 9
Sau khi thành hôn với Tấn Vương trong lúc hắn mất trí nhớ, vợ chồng chúng ta hòa thuận, cầm sắt hòa minh. Thế nhưng một ngày nọ, trước cổng vương phủ bỗng xuất hiện một cô nương vận nam trang, dung mạo thanh tú nổi bật. Mắt nàng ta đỏ hoe nhìn Tấn Vương hồi lâu... Ngay sau đó, hắn ôm đầu đau đớn như muốn nứt ra, đến ngày hôm sau thì khôi phục toàn bộ ký ức. Lúc ấy ta mới biết, trước khi mất trí nhớ, Tấn Vương đã theo đuổi cô nương ấy suốt hai năm. Chỉ tiếc nàng ta một lòng muốn ngao du giang hồ, cuối cùng vẫn bỏ rơi hắn. Hai ngày sau, xe ngựa của ta và Tấn Vương đang đi qua con phố lớn. Bỗng có người chặn trước đầu xe, lớn tiếng hỏi: "Chàng từng nói, bất kể khi nào, chỉ cần ta quay đầu, vị trí Tấn Vương phi sẽ mãi là của ta. Lời ấy bây giờ còn tính không?"
Cách biệt tuổi tác
Báo thù
Chữa Lành
0