Em chồng kết hôn, bố mẹ chồng muốn tặng một căn nhà làm của hồi môn.

Tôi phản đối.

Mẹ chồng nói, nhà là của họ, muốn cho ai tùy ý.

Bố chồng gằn giọng: 'Con là người ngoại tộc, không có quyền can thiệp!'

Tôi cười gằn đáp: 'Hai bác chỉ có mỗi căn nhà này. Cho em gái rồi thì các bác ở đâu? Theo sang nhà con gái à?'

Mẹ chồng đáp như đinh đóng cột: 'Đã có con trai sao phải theo con gái? Tất nhiên là ở với con trai và con dâu!'.

Tôi lắc đầu quả quyết: 'Nhà chúng con không đủ chỗ.'

Bà lý sự: 'Bảo bố mẹ mày dọn đi chứ! Nào có lý nào bố mẹ vợ ở chung với con rể?'

01

Tôi đứng hình.

Giá biết chuyện này, đã chẳng vội vàng về quê.

Hôm qua mẹ chồng gọi bảo bàn chuyện nhà cửa, bắt hai vợ chồng phải có mặt.

Chồng tôi hỏi: 'Nhà mình sắp giải tỏa à?'

Bà đáp lấp lửng: 'Điện thoại khó nói lắm, về đây bàn sau.'

Cúp máy, anh ôm tôi xoay một vòng tròn, không giấu nổi phấn khích: 'Em ơi! Cuối cùng chúng ta cũng có nhà riêng rồi.'

Hồi đính hôn, mẹ chồng từng hứa: 'Nhà cũ sắp giải tỏa làm sân bay. Hai đứa cưới sớm để nhập hộ khẩu, khi đền bù sẽ được thêm suất. Không thì đến lúc đóng băng hộ khẩu, muốn nhập cũng không kịp.'

Nhưng đây chỉ là thị trấn nhỏ. Dù có giải tỏa, tôi nghĩ cũng chẳng được bao nhiêu.

Bà nhiệt tình kể: 'Mẹ nghe nói nhà mình cùng đất thổ cư sẽ được đền ba căn hộ và ít nhất trăm triệu tiền mặt. Chia đều cho hai vợ chồng già, các con và em gái chồng.'

Bà đặc biệt nhấn mạnh: 'Hồ Đào à, nhà ta không trọng nam kh/inh nữ. Từ nhỏ hai đứa đều được đối xử công bằng. Con cũng như con gái ruột, không phản đối khi chúng tôi tặng nhà cho em gái chứ?'

Tôi mỉm cười: 'Dĩ nhiên không, như thế tốt quá.'

Tôi vốn gh/ét cha mẹ thiên vị, khi ấy còn ngưỡng m/ộ cách cư xử công bằng của nhà chồng.

Ấy thế mà mười hai năm qua, tin giải tỏa vẫn bặt vô âm tín.

Nên khi mẹ chồng gọi bàn chuyện nhà, chúng tôi ngỡ cuối cùng cũng đến ngày đền bù.

02

Hôm nay chồng tôi đi công tác, dặn tôi về quê dự họp.

Anh đặc biệt nhắc: 'Nhà đất chúng ta đều có phần, em gái cũng thế. Tiền thì để bố mẹ tự quyết, đừng tranh cãi làm gì.'

Tôi gật đầu: 'Anh yên tâm, em không cãi đâu.'

Ai ngờ về đến nơi mới hay, mẹ chồng đang bàn việc gả chồng cho em gái.

Bà tuyên bố: 'Sắp Tết rồi, đám cưới em gái chồng đã chọn ngày 18 tháng Chạp. Gọi các con về là để thống nhất việc tặng căn nhà này làm của hồi môn.'

Tôi gi/ật mình: 'Tặng nguyên căn cho em? Thế sau này giải tỏa...'

Bà ngắt lời: 'Việc giải tỏa còn xa vời lắm, nhưng đám cưới không thể trì hoãn.'

Trước nay tôi vẫn coi chuyện đền bù như tờ séc khống.

Vùng quê hẻo lánh này làm sao xứng được quy hoạch?

Thế mà giờ đây, khu vực lân cận đều đã giải tỏa. Chỗ chúng tôi chắc cũng đến lượt.

Đúng lúc ấy, mẹ chồng lại đòi chuyển nhượng căn nhà cho em gái, lòng tôi dậy sóng.

Bà giảng giải: 'Nhà trai giàu có, em gái chồng phúc lớn lắm. Nhưng nếu không có của hồi môn tử tế, sợ sau này nó bị kh/inh rẻ. Có nhà riêng, nó mới đứng được trong nhà chồng.'

Tôi cãi lại: 'Nhà này do chúng con đóng góp tiền xây, đem cho hết thì sao hợp lý?'

Sau khi cưới, mẹ chồng luôn thúc giục: 'Xây nhà to đẹp để được đền bù cao.'

Mấy năm liền, đồng lương của chúng tôi đổ hết vào việc cải tạo từ mái ngói cũ thành biệt thự ba tầng.

Giờ bà đơn phương quyết định tặng nhà cho em gái, coi công sức chúng tôi là gì?

Tôi đương nhiên không đồng ý.

03

Mẹ chồng mặt đằng đằng: 'Của các con nỗi gì? Nhà do chúng tôi xây, muốn cho ai tùy ý!'

Ha! Giở mặt nhanh thế?

Tôi chất vấn: 'Tiền đâu ra mà xây? Tổng chi phí xây sửa lên đến hơn ba trăm triệu, riêng chúng con chuyển khoản hai trăm triệu - từng đồng tôi đều có sổ sách ghi chép.'

Bà vội xoay chuyện: 'Các con có bỏ được bao nhiêu? Công sức chúng tôi bỏ ra, sổ đỏ đề tên bố chồng, có kiện ra tòa nhà vẫn là của chúng tôi!'

Bà nói đúng.

Hồi làm sổ đỏ, họ không hỏi ý chồng tôi, thẳng tay ghi tên bố chồng.

Được! Chuyện này tôi không tranh.

Tôi hỏi vặn: 'Các bác chỉ có một căn nhà, đem cho em gái rồi sống ở đâu? Theo sang nhà con gái à?'

Chưa kịp nghe trả lời, bố chồng quát ầm: 'Lắm mồm! Gọi về là để thông báo, không phải xin phép! Nhà chúng tôi muốn cho con gái thì cho, đồ ngoại tộc như mày cấm được à?'

Tôi liếc nhìn ông.

Trước nay tôi vẫn nghĩ ông là người ít nói, hiền lành.

Câu nói ấy khiến hình tượng ông trong tôi sụp đổ.

Tôi cười nhạt: 'Hóa ra mười hai năm làm dâu, sinh cháu gái mười một tuổi, tôi vẫn là người ngoài. Bao nhiêu chân tình đổ sông đổ bể.'

Mười hai năm qua, dù ít gặp mặt nhưng tôi luôn chu toàn: nào quần áo tươm tất, quà cáp sinh nhật, lễ Tết đầy đủ.

04

Tiền lương hàng tháng, tôi không quên chuyển phần phụng dưỡng. Mỗi lần về quê, vali chất đầy quà bánh. Đến nỗi hàng xóm đều trầm trồ: 'Con dâu hiếu thảo thế không biết!'

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm