Dù có già đi nữa, thì sao nào?

Chương 2

31/08/2025 09:07

Nhưng kể từ mấy năm trước lên phụ trông cháu, một câu nói của con rể 'Mặc áo dài thế này trông cháu sao tiện' đã khiến bà cụ chẳng bao giờ dám mặc lại nữa.

Tôi vẫy tay gọi chủ cửa hàng, đưa cỡ áo của vợ rồi nói: 'Vào thử đi.'

Bà lão ngập ngừng: 'Tuổi này rồi, mặc cái này có hợp không?'

'Sao không hợp? Trước đây bà thích mặc áo dài nhất cơ mà.'

Chủ cửa hàng nhanh nhẹn lấy đúng cỡ đưa qua, nhiệt tình giới thiệu: 'Áo dài này mỗi độ tuổi đều có vẻ đẹp riêng. Dì da trắng thế, mặc áo hoa văn gốm xanh trắng này hợp lắm!'

Dưới lời động viên của chúng tôi, bà cụ mới dám vào thử.

Khi bà bước ra, chủ tiệm vỗ tay thán phục: 'Dì dáng chuẩn quá! Áo vừa vặn như đo ni đóng giày vậy!'

Bà lão hồi hộp hỏi tôi: 'Thế nào?'

Tôi gật đầu mỉm cười: 'Đẹp lắm, như ngày xưa vậy.'

Bà mới dám ngắm nghía mình trong gương, nụ cười dần rạng rỡ. Rõ ràng bà rất hài lòng.

Tôi định rút ví trả tiền thì con gái và con rể đã tìm tới cửa hàng.

03

Hai đứa xách vài túi hàng hiệu, con gái vừa đi vừa càu nhàu: 'Mệt ch*t đi được! Ba mẹ chạy lung tung làm tụi con tìm mãi! Đồ đã m/ua xong rồi, về thôi!'

Con rể kéo cổ áo quạt lia lịa, mặt đầy khó chịu.

Con gái tới gần mới nhận ra trang phục của mẹ, chân dừng phắt. Nó đảo mắt khắp cửa hàng, rồi vội vàng lật giá treo xem nhãn áo.

'Mẹ già rồi, mặc cái này lố lắm.' Nó nhếch mép cười gượng.

Nghe vậy, mặt bà cụ tái nhợt hẳn.

'Lố chỗ nào? Hay là thấy giá không hợp túi tiền?' Tôi lạnh lùng chỉ vào mấy cái túi hiệu.

'Tiền chúng mày xài thì hợp, chứ dành cho hai già là phí hoài sao!'

Con gái vội giấu túi sau lưng, mặt bỗng tươi như hoa: 'Ba đừng hiểu lầm. Mẹ 60 rồi, ra đường mấy bà cùng tuổi ai còn mặc thứ này? Người trẻ còn chẳng mặc nữa là.' Nó chỉ ra phố đông người qua lại, lý sự cứng họng.

'Vả lại mẹ ở nhà nấu cơm trông cháu, mặc đồ thoải mái là được. Áo dài bất tiện lắm.'

Nó liếc nhìn mái tóc ngắn của mẹ, lẩm bẩm: 'Tóc ngắn mà mặc áo dài trông chẳng giống ai.'

'Mẹ mày c/ắt tóc vì ai? Mày không biết à?' Tôi quát gi/ận dữ.

Bà cụ vốn để tóc dài, nhưng cháu hay nắm tóc bà kéo đ/au điếng. Mỗi lần tôi m/ắng cháu, con rể lại xót con bị tóc làm đ/au tay, trách bà để tóc dài.

Không còn cách nào, bà đành c/ắt tóc ngắn, mấy năm nay chưa một lần nuôi lại.

Chủ tiệm ra hoà giải: 'Tóc ngắn phối áo dài mới là sự kết hợp tinh tế giữa cổ điển và hiện đại.'

Con gái khịt mũi: 'Mấy người b/án hàng vì tiền mà nói láo cũng giỏi.'

Chủ tiệm thở dài bỏ về quầy.

Con rể xen vào: 'Theo tôi m/ua áo dài về cũng chỉ chất xó. Tiền đó m/ua rư/ợu ngon th/uốc lá còn hữu dụng hơn!'

Tôi thất vọng tràn trề. Đã rõ như ban ngày. Từ trái sầu riêng trước đây, tới chiếc áo dài hôm nay, mọi đồng tiền hai già muốn tiêu đều bị chúng gọi là phung phí! Chỉ khi tiêu vào chúng mới là xứng đáng!

Trong lúc cãi vã, bà cụ đã lặng lẽ thay lại bộ đồ xám xịt - thứ mà con gái cho là 'phù hợp và tiện lợi'. Nét mặt bà tái nhợt, chẳng còn chút ánh sáng khi ngắm mình trong gương ban nãy.

Lòng tôi chợt se thắt, rồi bùng lên ngọn lửa phẫn nộ. Tôi đưa thẻ tiết kiệm cho chủ tiệm: 'Gói áo gốm xanh đó lại, lấy thêm vài bộ cỡ này nữa!'

Hai đứa con biến sắc. Nhưng bà lão đã kéo tay tôi, đút thẻ vào ví: 'Thôi đừng m/ua. Áo dài m/ua về cũng chẳng dịp mặc, phí lắm. Để dành cho người hợp hơn.'

Nói rồi bà kéo tôi đi. Con gái đuổi theo, chỉ vào cửa hiệu giảm giá 19.9k đỏ chói: 'Mẹ ơi, đồ ở đây mềm mát lắm, con chọn giúp mẹ vài bộ!' Trong cửa hàng toàn những bộ đồ bông xồm xoàm cho người già.

Không kìm được nữa, tôi nắm tay vợ bỏ đi.

Trên đường về, bà lão lặng thinh nhìn ra cửa kính. Ánh chiều tà dần khuất sau chân trời, đôi mắt bà như phủ lớp sương vô h/ồn.

Tôi siết ch/ặt bàn tay g/ầy guộc. Bà quay sang nhìn tôi ánh mắt thăm dò. Tôi lắc đầu: 'Không có gì.' Nhưng trong lòng đã âm thầm quyết định một việc.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Gen Kém Chất Lượng

Chương 15
Alpha thiếu gia thật bị mất trí nhớ. Quên mất rằng trước đây từng yêu tôi, người vốn là thiếu gia giả. Các trưởng bối nói rằng anh nên trở lại đúng quỹ đạo. Tìm một người có gen ưu tú nhất để kết hôn. "Hai đứa Alpha ở bên nhau, đúng là làm mất mặt cha mẹ đã khuất!" Tôi bị các chú bác đuổi khỏi nhà, rồi còn bị giám sát suốt ba năm. Tôi thử tìm cách tiếp cận Bùi Tự Chu, nhưng lần nào cũng bị ngăn cản. Cho đến khi tin tức Bùi Tự Chu kết hôn được công bố. Bọn họ cuối cùng cũng chịu yên ổn, tôi cũng vậy. Nhưng vài ngày sau, Bùi Tự Chu lại tình cờ đến cửa hàng tiện lợi nơi tôi làm thêm, mua một hộp bao cao su siêu mỏng. Alpha vừa thanh toán vừa nhìn tôi đầy dò xét. Những người giám sát tôi cũng biến mất. "Chúng ta… có phải đã từng gặp nhau ở đâu rồi không?"
421
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 445: Phong Ấn Tượng Đất

Mới cập nhật

Xem thêm