Trương Tường - kẻ đào hoa chốn tình trường, quả nhiên lại khiến Hác Hiểu Vũ bị lừa gạt hoàn toàn.

Ngay từ đầu, tôi đã nói với hắn: thế giới này là thế giới của yêu quái, muốn tồn tại thì phải khiến Hác Hiểu Vũ tự nguyện viết tên mình vào đề thi.

Trò chơi đ/âm sau lưng giữa tôi và Hác Hiểu Vũ, hắn cũng đã rõ như lòng bàn tay.

Và giờ đây, hắn quả nhiên đã thắng lợi.

"Vậy bây giờ, tôi có thể rời đi rồi chứ!"

"Tôi đã hoàn thành trò chơi này, theo như thỏa thuận trước đó, người nên thực hiện lời hứa rồi!"

Giọng Trương Tường lúc nói không giấu nổi sự phấn khích.

Sau khi thắng trò chơi này, hắn không những có thể trở về thế giới thực, lại còn nhận được số tiền mặt hơn trăm triệu, phần thưởng như thế, là tay c/ờ b/ạc thì sao có thể không ham?

"Yên tâm, ngươi có thể rời đi ngay bây giờ."

"Sau khi rời khỏi ngôi trường này, ngươi sẽ trở về thế giới thực, số tiền cũng sẽ được chuyển thẳng vào thẻ của ngươi."

"Là kẻ chiến thắng, điều này rất công bằng."

Nghe đến đó, nụ cười của Trương Tường đã không thể giấu giếm nữa.

"Vậy thì, tạm biệt nhé~"

"Giờ ngươi có thể rời đi rồi~"

Tôi mỉm cười với Trương Tường trước mặt, sau đó trong giảng đường vang lên âm thanh khóa cửa xoay một cái.

Chớp mắt, Trương Tường không ngoảnh lại, thẳng bước xuống cầu thang hướng về phía cửa ra vào.

Trò chơi giữa Trương Tường và tôi đã đi đến hồi kết, đột nhiên tôi lại cảm thấy có chút nhàm chán.

Đúng lúc này, búp bê nhỏ trong lòng khẽ động đậy tay chân, tôi vội vàng vuốt ve nhẹ nhàng, bế nó áp vào ngựk, để đôi mắt nó hướng về phía trước.

14. Kết cục: Màn chào sân thực sự

Tôi là Hác Hiểu Vũ, sau khi bị 🔪 lần nữa, tôi đã ở trong bóng tối một thời gian dài.

Rất nhanh, tôi nghe thấy thanh âm đó, khóe miệng tôi lại không nhịn được nhếch lên.

Ánh sáng lúc này chiếu thẳng vào mặt tôi.

Tâm trạng tôi rất tốt, nhưng biểu cảm của người đối diện lại cứng đờ.

Tôi biết hắn đã thấy thứ gì...

Trương Tường vất vả mở cửa giảng đường, thấy lại là những bóng người ken đặc bên ngoài, cùng với tôi đứng ở hàng đầu.

"Á! Sao lại thế!!"

Trương Tường theo phản xạ muốn đóng sầm cửa lại, nhưng động tác của hắn đã bị tôi kh/ống ch/ế dễ dàng.

"Trương Tường, chủ nhân nói ngươi thắng, muốn thả ngươi đi."

"Nhưng tôi, vẫn chưa nói muốn thả ngươi đi đâu~"

Trong bóng tối, khóe miệng tôi khẽ nhếch lên, trên tay giơ cao lên chính là chiếc nhẫn giấy hắn đeo cho tôi...

Ngoại truyện Hạ Tầm Tuyết: Về người đó

Nhìn Trương Tường bị x/é thành từng mảnh, tôi và búp bê trong lòng đều không nhịn được vỗ tay.

Lần này, màn chào sân của Hác Hiểu Vũ quả nhiên rất thú vị~

Không hổ là nữ chính tôi chọn, sau khi ch*t cô ấy quả nhiên thông minh hơn lúc còn sống.

Nhưng tôi nhớ thời gian sắp đến rồi...

"Tiểu A Tầm, ngươi sẽ giúp ta tìm chị gái chứ?"

"Rốt cuộc Hạ Tầm Tuyết nhất định sẽ tìm được Hạ Tuyết, đúng không?"

Đáp lại tôi là tiếng cười khúc khích của búp bê trong lòng.

Chị gái, xem ra tiểu A Tầm cũng không thể đợi được nữa rồi...

- Hết -

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
2 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 10 năm vây hãm Chương 10
8 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi đến thăm nơi làm việc, tôi phát hiện dự án của bạn gái đã kết thúc từ lâu

Chương 12
Bạn gái tôi, Lục Giai, bắt đầu tăng ca thường xuyên. Lý do nghe rất chính đáng, công ty cô ấy đang hợp tác với studio của Giang Húc, một người bạn đại học của tôi, trong một dự án, và cô ấy là người phụ trách kết nối. "Phương án của hắn ta tệ kinh khủng, không đích thân giám sát thì sao được?" Lần nào nhắc đến hắn, cô ấy cũng tỏ vẻ chán ghét. Giang Húc cũng mắng cô ấy trong nhóm bạn: "Bạn gái cậu bị điên à, hai giờ sáng rồi còn bắt sửa slide cho tôi." Tôi xót xa vì cô ấy vất vả, nên đặc biệt mang đồ ăn đêm đến studio thăm cô ấy. Nhưng lại đến nơi thì chẳng thấy ai. Lễ tân nói nhóm dự án đã chuyển đến làm việc tại nhà của Giang Húc từ tháng trước để tiện thảo luận. Tôi cười gượng bảo "vâng, tôi hiểu rồi". Quay đầu lại, tôi kiểm tra thông tin dự án đó. Báo cáo kết thúc dự án của bên đối tác đã được ký duyệt từ ba tuần trước. Dự án đã kết thúc từ lâu rồi. Tôi sững người. Vậy thì suốt nửa tháng qua, rốt cuộc bọn họ đang bàn bạc cái gì chứ?
Tình cảm
0
Đỉa Thành Tinh Chương 12.
Sống Chung Chương 07