Được Thái Tử Sủng Hạnh
Thái tử vốn không gần nữ sắc, sau khi s/ay rư/ợu lại sủng hạnh một tiểu hoạn quan. Khắp hoàng cung đang truy tìm người phụ nữ được ân sủng đêm đó. Tôi cuốn ch/ặt y phục, gắng sức che đi những vết tích trên người. R/un r/ẩy cầu nguyện đừng để bị phát hiện. Bởi vì...
Tôi là đàn ông mà!
1. Năm 14 tuổi, tôi được đưa vào Ngự thiện phòng học việc. Nhờ nấu món giò heo ngon tuyệt, tôi chiếm được cảm tình của Lý ngự trù, được ông nhận làm đệ tử truyền nghề. Lý ngự trù còn hứa sau này khi xuất cung sẽ gả con gái cho tôi. Nhưng lòng tôi đã có người, chẳng ai khác lọt vào mắt nữa, nên đã từ chối khéo ông.
Người trong lòng tôi là Xuân Hoa b/án đậu phụ ở phố Đông Lâm, xinh đẹp lại đảm đang, người đến dạm hỏi suýt làm sập ngạch cửa nhà nàng. Năm 5 tuổi, Xuân Hoa đã nói sẽ làm vợ tôi, nên nàng từ chối hết thảy. Tôi định đến cầu hôn thì bị cha đưa vào cung học nghề.
Ngày rời nhà, Xuân Hoa múc cho tôi bát tào phớ, dịu dàng nói: "Ăn đi, còn đầy đây, no bụng rồi hãy lên đường". Tôi cảm động rơi nước mắt, thề khi xuất cung nhất định mỗi ngày sẽ hầm giò heo cho nàng ăn!
Bao năm qua tôi luôn nhớ lời hứa ấy. Ngày ngày hầm giò heo cần nhiều tiền, nên tôi chăm chỉ làm việc tích cóp, chờ ngày về quê cưới vợ!
Nhưng trời xanh, vào năm thứ sáu trong cung, đã trêu đùa tôi một vố đ/au điếng!
2. Hôm đó có yến tiệc trong cung, Ngự thiện phòng bận tối mắt. Lúc rảnh tay đã khuya. Bụng đói cồn cào, thấy giò heo thừa trên bàn, nghĩ đằng nào cũng đổ đi, chi bằng vào bụng mình.
Đang hâm nóng giò heo, bỗng có người xông vào. Tưởng là Từ quản sự, tôi hào hứng mời mà chẳng quay đầu: "Từ quản sự dùng tối chưa? Vừa hay còn hai miếng giò, ta chia nhau nhé?"
Giò heo tôi hầm mềm nát bong khỏi xươ/ng, b/éo ngậy mà không ngấy, môi chạm nhẹ đã tan ngay. Từ quản sự cũng rất thích ăn.
Nhưng đáp lại chỉ là tiếng thở gấp gáp. Ngờ vực quay lại, tôi ch*t lặng.
Người đến mặc mãng bào màu vàng chói, mày ngài mắt phượng, khí chất cao quả không hợp với căn bếp đầy khói dầu mỡ này. Đây chẳng phải Thái tử Đoàn Nghiễn Thu sao?
Lúc này, mắt hắn đỏ ngầu, hơi thở hổ/n h/ển, trông như sắp gi*t người. Tôi h/oảng s/ợ quỳ rạp xuống đất:
"Thái tử gia xá tội! Nô tài... nô tài chỉ vì đói quá mới nấu chút đồ ăn. Ngài lượng cả bao dung, tha cho nô tài lần này!"
3. Vị thái tử nổi tiếng nhân từ lại túm cổ áo lôi tôi dậy, ấn mạnh lên bếp. Khoảng cách gần, tôi mới phát hiện trán thái tử lấm tấm mồ hôi, ánh mắt đầy kìm nén.
Hơi rư/ợu nồng nặc khiến tôi nhăn mặt: "Điện... Điện hạ say rồi sao?"
Hắn cúi mắt, ánh nhìn ch/áy bỏng: "Là... ngươi?"
Là tôi sao? Tôi nghi hoặc nhìn hắn, nghĩ thầm thái tử say quá nhận nhầm người rồi.
Nồi đất sôi sùng sục, mùi giò heo thơm lừng xộc vào mũi. Tôi nuốt nước miếng. Thái tử cũng nuốt nước miếng.
Tôi nói: "Điện hạ, nô tài thấy ngài cũng đói, hay là... để nô tài xem giò heo chín chưa?"
Nhưng khi tôi ngước lên cẩn thận nhìn, hắn lại cúi đầu áp môi tôi. Cái gì cơ?!
Tôi ch*t lặng, quên cả kháng cự. Hắn đang làm gì vậy?! Định sủng hạnh tôi ngay tại Ngự thiện phòng? Sủng hạnh một gã đàn ông? Thái tử Điện hạ nổi tiếng không gần nữ sắc kia mà? Hắn thích... nam sắc?!
Tôi gắng sức đẩy ra, bảo vệ thân thể trinh bạch: "Không được! Điện hạ nhìn rõ đi, nô tài chỉ là phụ bếp! Nếu ngài thích nam phong, hãy để người khác tuyển mỹ nam tốt đưa tới phòng ngài..."
"Ngài không thể nào... ‘đói ăn vội’ như vậy được..." Tôi suýt khóc!
"Im miệng!" Kháng cự vô ích, hắn dùng sức x/é toạc áo tôi.
4. Thái tử chó má làm xong việc liền dựa tường ngủ khò. Tôi chống eo, r/un r/ẩy bước đi, nước mắt đầm đìa.
Xuân Hoa, ta có lỗi với nàng. Hình như ta không thể cưới nàng rồi.
Hôm sau, tôi giả vờ bị ngã đ/au mông xin nghỉ nửa ngày. Từ quản sự bảo tôi tìm thái y lấy kim sang dược.
Trên đường, thị vệ cung nữ đi lại hối hả như có đại sự. An công công thân thiết thì thầm: "Yến tiệc đêm qua, thái tử bị bỏ th/uốc, đang điều tra hung thủ".
Nghe vậy tim tôi đ/ập thình thịch, ký ức tối qua khiến toàn thân run bần bật. Mông đ/au hơn nữa.
"Còn nữa, tối qua thái tử điện hạ sủng hạnh một cung nữ nhưng người đó đã bỏ trốn. Sáng nay điện hạ lệnh lùng sục khắp hoàng cung tìm kẻ đó."
"Tìm ra để làm gì?" Tôi giả vờ hỏi.
An công công liếc nhìn, khẽ nói vào tai: "Đương nhiên là để... xử tử!"
"Tại... tại sao?"
"Ai biết có phải kẻ đó bỏ th/uốc không? Trong cung, đám nữ nhân muốn leo cao đầy rẫy!"
Sống lưng tôi lạnh toát, người run bật lên. Nếu bị phát hiện chính là tôi tối qua, nhảy Hoàng Hà cũng không rửa sạch. Huống chi tôi là đàn ông, chuyện này lộ ra sẽ thành vết nhục cho hoàng thất.
"Nhân tiện, thái tử đang ở thái y viện chẩn mạch, nghe đâu tâm trạng rất tệ. Nếu vết thương không nặng, đừng đến chọc phải vận đen." An công công nhắc nhở.
Bước chân vừa bước liền co lại, tôi cảm tạ quay về Ngự thiện phòng. Đoạn thời gian này, nên tránh mặt là hơn.
5. Không ngờ thái tử đích thân dẫn người đến tra Ngự thiện phòng. Tất cả xếp hàng ngang. Thái tử nheo mắt nhìn hết các cung nữ, khẽ nói với thị vệ bên cạnh rồi cho họ giải tán.
Tim tôi thót lại, lẽ nào hắn phát hiện gì rồi? Dấu vết trên người chưa hết, nếu hắn kiểm tra ắt sẽ lộ ngay.
Thái tử cong môi cười ôn hòa: "Mọi người tự giới thiệu bản thân đi."
Chúng tôi nhìn nhau, không hiểu vì sao. Nhưng chủ tử phán bảo, ai dám không nghe? Lần lượt tự giới thiệu.