Khi ánh mắt tôi bắt gặp một con mèo đen với bộ lông bóng mượt, tôi mới chợt nhận ra mình đã bỏ sót điều gì đó.
Tối qua dường như tôi không thấy nó, và trong cửa hàng hệ thống cũng không có gói sửa chữa nào liên quan đến nó.
Tôi mở cửa hàng ra, bên trong có đủ loại hàng hóa.
Giới thiệu về quái dị, cách tấn công, cách trốn thoát, v.v., nhưng không có mục nào liên quan đến mèo đen.
Đám quái dị nhỏ cũng không biết lai lịch của con mèo này, chỉ biết nó đột nhiên xuất hiện từ nửa năm trước và thỉnh thoảng lại ở cùng với chúng.
Tôi nhớ đến một chú mèo đen nhỏ luôn lảng vảng ngoài tường sân nhà mình ở thế giới thực.
Mỗi khi tôi cố lại gần, nó lại lùi xa hơn.
Tôi vốn không được lòng mèo, sợ dọa nó chạy mất nên sau này không dám đến gần nữa.
Vì vậy, tôi thường chỉ đứng từ xa nhìn nó hai cái, thi thoảng đặt ít thức ăn cho mèo và cá khô ở góc tường.
Mèo đen vẫn như cũ không thân thiết với tôi, nhưng cái miệng lại rất thành thật, ăn sạch sành sanh những gì trong đĩa.
Tôi cứ ngỡ cứ tiếp tục như vậy, nhất định nó sẽ bị lay động, mặc cho tôi vuốt ve.
Tôi thậm chí còn đặt cho nó một cái tên rất hay, gọi là Mimi.
Ai ngờ nửa năm trước nó đột nhiên biến mất không dấu vết.
Tôi tìm khắp nơi xung quanh mà không có tin tức gì, cứ tưởng con mèo hư đốn này đã tìm được chủ mới rồi.
Người chơi trong thế giới kinh dị thường là người đến từ thế giới bình thường.
Nhưng nếu, có một chú mèo vô tình lạc vào đây...
Nghĩ đoạn, tôi vẫy tay với mèo đen: "Mimi~"
Đôi đồng tử dọc màu hổ phách kiêu ngạo liếc tôi một cái, mèo đen vẩy vẩy đuôi, quay mông về phía tôi.
Thật là quá đáng!
"Hệ thống."
Tôi gọi nó ra: "Tôi muốn m/ua đồ."
Hệ thống phản hồi trong một giây: [Vâng thưa quý khách, quý khách cần gì ạ?]
"Máy bắt mèo."
Không biết có phải là ảo giác không, hệ thống dường như khựng lại một chút.
Sau tiếng rè rè tinh tế của dòng điện, nó trở lại bình thường: [Không có loại hàng đó đâu ạ.]
"Thức ăn cho mèo?"
[Không có đâu ạ.]
"Gậy trêu mèo?"
[Không có ạ.]
Tôi chán gh/ét kết thúc cuộc đối thoại: "Cần ngươi làm gì chứ?"
Tuy trong cửa hàng hệ thống chẳng có gì, nhưng tôi vẫn còn một đám quái dị nhỏ có thể sử dụng.
Tôi ra lệnh một tiếng, chúng lập tức bắt đầu làm gậy trêu mèo.
Bạch tuộc nhỏ nói: "Nếu cô muốn con mèo đó, chúng tôi có thể giúp cô bắt."
Nhìn vẻ mặt chân thành của nó, tôi thực sự không nỡ vạch trần.
Cái trình độ đuổi theo tôi mà tự ngã văng ra xa cả dặm như nó, mà còn muốn bắt mèo sao?
Phải biết rằng, ngay cả người có thân thủ linh hoạt như tôi, còn chưa từng thành công chạm vào được một sợi lông của Mimi!
Thầm lau một giọt nước mắt chua xót cho chính mình, tôi cầm gậy trêu mèo khẽ lắc lư gần chỗ mèo đen.
Ban đầu mèo đen tỏ vẻ kh/inh khỉnh, nhưng sau vài lần vồ hụt, nó bắt đầu tập trung cao độ vào quả cầu lông đó.
Tôi cũng từng chút một thu hẹp khoảng cách, cho đến khi mèo đen ngày càng gần, tôi chộp lấy gáy nó.
"Meo!"
Mèo đen giãy giụa, nhận thấy vô ích nên đành nằm yên.
Là một người ở thế giới thực cứ thấy mèo là chúng tránh xa ba dặm, cuối cùng tôi cũng đã chạm được vào con mèo đầu tiên trong đời!
"Mimi, mày là Mimi phải không?"
Chú mèo tất nhiên không thể trả lời tôi.
Tôi phấn khích ôm lấy mèo mà hít hà: "Nếu mày có thể đi cùng tao thì tốt biết mấy, tao nhất định sẽ chăm chỉ làm việc ki/ếm tiền nuôi mày, m/ua cho mày ngôi nhà to nhất..."
Bạch tuộc nhỏ bĩu môi: "Con mèo rá/ch ấy có gì hay chứ, còn chẳng bóng bẩy bằng tôi."
Vừa nói nó vừa ép cái đầu tròn trịa của mình vào tay tôi.
Những quái vật nhỏ khác cũng bắt chước theo.
Người rối: "Sờ tôi đi, sờ tôi đi!"
Búp bê vải: "Tôi cũng muốn, tôi cũng muốn!"
...
05
Cuộc sống thường ngày ở thế giới kinh dị vô cùng hài hòa.
Ngoài việc người rối và búp bê vải thỉnh thoảng đá/nh nhau, một đứa thì rơi rụng lả tả, một đứa thì rá/ch rưới tả tơi.
Ngoài việc q/uỷ nhỏ mắt m/áu và nữ nhện trắng đấu khẩu, một đứa tức đến mức con ngươi lồi ra không lắp vào được, một đứa thì phun tơ trắng tự quấn mình thành kén không gỡ nổi.
Cũng như việc bạch tuộc nhỏ mỗi ngày đều cố gắng đẩy mèo đen ra để tôi công nhận nó là đứa dễ vuốt ve nhất, vân vân và mây mây.
Cuộc sống thường ngày ở thế giới kinh dị vẫn rất, rất hài hòa.
Một ngày nọ, khi sự hài hòa thường nhật này vẫn diễn ra như cũ.
Mặt đất bỗng rung chuyển, một sinh vật cao lớn không biết từ đâu xuất hiện, đang tiến về phía chúng tôi.
Đến gần, tôi mới nhìn rõ bộ dạng thật của nó.
Một con quái vật bạch tuộc khổng lồ, phiên bản plus siêu cấp vô địch to gấp trăm lần con bạch tuộc nhỏ trong tay tôi.
Các xúc tu của nó dài khoảng bốn năm mét, cái đầu như một tòa tháp tròn.
Chuyện gì thế này?
Ra mắt hàng SSR ẩn à?
Tôi còn đang suy nghĩ, đám quái dị nhỏ đã lộ vẻ k/inh h/oàng, r/un r/ẩy không thôi.
Bạch tuộc lớn đến gần hơn, nó dừng bước, cái đầu to lớn cúi xuống: "Đám nhóc con, ta đến tiễn các ngươi lên đường đây!"
"Chưa đến thời gian cuối cùng mà!"
Bạch tuộc nhỏ lấy hết can đảm hét lớn.
Bạch tuộc lớn nhìn về phía nó, lúc này mới phát hiện ra tôi ở bên cạnh: "Con người? Sao ở đây lại có một con người?"
Nó tự lẩm bẩm, rồi nhanh chóng kh/inh miệt: "Dù có một con người thì sao chứ? Các ngươi cũng đừng hòng lật mình!"
Những xúc tu thô kệch ngay lập tức nặng nề tấn công tới.
Dù chưa biết đầu đuôi câu chuyện, nhưng tôi cảm nhận được con bạch tuộc này mang theo á/c ý nặng nề.
Thứ nó muốn gi*t không chỉ là đám quái vật nhỏ này, mà còn có cả tôi.
Tôi hét lớn: "Tìm chỗ trốn đi!"
Đám quái vật nhỏ cắm đầu chạy thục mạng.
Tôi lách người thật mạnh, suýt soát tránh được xúc tu đ/ập xuống bên cạnh.
Mặt đất lõm xuống một dấu ấn sâu hoắm.
Chỉ chậm một giây thôi, tôi đã tan xươ/ng nát th!t rồi.
Cơn gi/ận bùng lên trong lồng ngựk, tôi rút d/ao phay ra, quyết định cho con bạch tuộc này biết thế nào là bạch tuộc nướng.
Tôi đang chuẩn bị mài d/ao xoèn xoẹt hướng về phía bạch tuộc, thì con mèo đen vốn được tôi ném cho bạch tuộc nhỏ để chạy cùng, không biết từ lúc nào đã chạy quay lại.
Nó còn chắn trước mặt tôi, trầm giọng nói: "Lùi lại!"
Âm sắc đ/ộc đáo, nghe quen đến lạ lùng.
Mèo đen nhảy lên, nhảy thẳng vào xúc tu đó, xúc tu như bị tảng đ/á ngàn cân đ/è xuống, không thể nhúc nhích.
Bạch tuộc gi/ận dữ điều động một xúc tu khác đ/è xuống.
Uy lực của nó tôi đã được chứng kiến, đủ để ép con mèo này thành th!t nát.
Tôi lao lên phía trước, nắm d/ao vung mạnh, một đoạn xúc tu đ/ứt lìa theo tiếng động.