Người thực sự muốn giúp đỡ đám quái dị nhỏ này chính là hệ thống, cũng chính là con mèo đen.
Quả nhiên, nó đã đồng ý.
[Ừm.]
07
Tôi và mèo đen đứng trước cửa kết nối các thế giới.
Đám quái dị nhỏ xung quanh "ư ư" lau mắt.
Bạch tuộc nhỏ lo lắng cho tôi: "Thế giới khác rất nguy hiểm, có rất nhiều quái vật lợi hại như con bạch tuộc lớn kia."
Tôi xoa xoa cái đầu trơn bóng của nó: "Không sao đâu."
Tôi đã khổ luyện lâu như vậy, đâu phải là hạng ăn chay.
Mèo đen nhảy lên vai tôi, giọng điệu thận trọng: "Ở thế giới khác tôi không thể trực tiếp ra tay giúp cô, cô phải tự cẩn thận."
Nó nói năng nghiêm túc đứng đắn đến mức tôi nhất thời cảm thấy hơi không quen.
Tôi chuyển chủ đề: "Hệ thống, ngươi đã bao giờ có cái tên nào gọi là Mimi chưa?"
Con mèo trên vai cứng đờ người, phủ nhận: "Không có."
"Vậy sao?"
Bộ lông đen bóng mượt, và những miếng đệm th!t màu trắng đặc trưng.
Tôi chỉ mới thấy trên người hai con mèo.
Một con là con từng lảng vảng gần nhà tôi, con còn lại chính là con mèo đen do hệ thống biến thành.
Giữa hai đứa chúng, thực sự không có liên quan gì sao?
Tôi còn muốn hỏi tiếp, sau cánh cửa bỗng trào ra một lực hút khổng lồ như xoáy nước, cuốn tôi vào màn đêm sâu thẳm không đáy phía sau.
"Nhưng ta sẽ để cô bình an rời đi."
Tôi chỉ kịp nghe rõ câu cuối cùng này.
Không biết đã qua bao lâu, tôi tỉnh dậy dựa vào một bức tường đổ nát đầy vết m/áu.
Cách đó không xa, bốn người chơi sắc mặt tái nhợt đang thoi thóp nằm đó.
Tôi đi tới, hỏi họ: "Các người có tiền không?"
"Có tiền thì đã sao?"
Người chơi m/áu vẫn không ngừng trào ra từ khóe miệng ho khan nói: "Chúng tôi đá/nh cược thua với con q/uỷ c/ờ b/ạc công bằng, nó cứ đuổi gi*t chúng tôi mãi. Đã có khế ước cá cược, đạo cụ cũng không thể khắc chế được nó."
"Con q/uỷ c/ờ b/ạc công bằng là một kẻ nghiện c/ờ b/ạc, nó không có bàn tay, cuối cổ tay nối liền hai cái hộp đen."
Mèo đen không biết từ đâu chui ra, khéo léo tránh các vết m/áu, nhảy lên người tôi: "Nó thích nhất là bắt người ta đoán xem trong hộp nào có đồ, nhưng hầu như không ai đoán đúng cả."
"Nó đến rồi."
Ở ngã rẽ vang lên một âm thanh chói tai.
Giống như có thứ kim loại sắc nhọn nào đó cọ xát vào mặt đường, âm thanh từ xa đến gần, bốn người dưới đất run như cầy sấy.
Tôi thừa nước đục thả câu: "Tôi có thể c/ứu các người, nhưng các người phải đưa tiền cho tôi, thế nào?"
Bốn người đã sớm chứng kiến sự lợi hại của con q/uỷ c/ờ b/ạc công bằng, b/án tín b/án nghi với tôi.
Người chơi vừa trả lời tôi cắn răng: "Tôi tên là Phó Khảng, đằng nào cũng là ch*t, nếu cô có thể cho tôi sống, bao nhiêu tiền tôi cũng sẵn lòng đưa cho cô."
Những người còn lại lập tức phụ họa, bày tỏ sẵn sàng đồng ý với yêu cầu của tôi.
Con q/uỷ c/ờ b/ạc công bằng kéo theo một cây lưỡi hái xuất hiện, trên khuôn mặt nhọn hoắt dài ngoằng đầy vẻ đắc ý: "Kẻ thua cuộc, đáng ch*t!"
Nó nhìn thấy tôi, khóe miệng kéo ra một đường cong q/uỷ dị: "Có muốn, đá/nh cược một ván không?"
Tôi vui vẻ đồng ý: "Được thôi, tiền cược chính là mạng sống của bốn người này, tôi thắng, ngươi thả chúng tôi đi, tôi thua, tùy ngươi xử lý."
"Được, được!"
Nó giơ tay lên: "Vậy chúng ta cược, trong cái hộp nào..."
"Không có gì cả!"
Tôi lớn tiếng ngắt lời nó: "Chúng ta cược cái hộp nào không có gì, thế nào?"
Đôi mắt con q/uỷ c/ờ b/ạc công bằng lóe lên tia lạnh lẽo, nhưng không từ chối.
Nó đưa hai tay ra trước mặt tôi: "Được rồi, đoán đi."
Tôi cầm d/ao phay chỉ vào cái hộp bên trái: "Tôi cược cái này..."
Sự vui mừng thoáng qua trong mắt nó: "Được."
"Cái này có!"
Tôi dứt khoát vung d/ao ch/ặt đ/ứt mối liên kết giữa tay phải nó và cái hộp: "Cái này không có!"
Lời vừa dứt, cái hộp cũng rơi xuống đất, nắp hộp "bộp" một tiếng mở ra, lộ ra bên trong trống rỗng.
Mà trong cái chân c/ụt nó để lộ ra, một viên ngọc trắng "lăn lông lốc" rơi ra ngoài.
Nếu tôi chỉ vào tay này, thì viên ngọc đó đã lăn vào trong rồi.
"Mày gian lận!"
Tôi chỉ vào nó quát lớn.
"Không, không!"
Giọng nó thê lương: "Tao không có, tao không có, đừng ch/ặt tay tao, đừng ch/ặt tay tao! Tao không gian lận!"
Vừa hét, nó vừa đi/ên cuồ/ng quay người bỏ chạy.
Phó Khảng kinh ngạc: "Làm sao cô biết được?"
Tôi lên tiếng: "Nó khi còn sống là một kẻ nghiện c/ờ b/ạc, lại mất cả hai tay, chứng tỏ là từng gian lận nên bị người ta ch/ặt mất."
"Nó vì thế mà phát đi/ên, nên treo cái danh công bằng, một bước lên làm nhà cái, nhưng vẫn không bỏ được cái thói gian lận ăn sâu vào xươ/ng tủy."
"Nó bắt người ta chọn cái hộp nào có đồ, thực chất cả hai đều trống không, đợi đến khi người ta chọn xong, nó mới đưa viên ngọc vào cái hộp mà người kia không chọn."
Tất nhiên, tôi đã lược bỏ việc mình sớm đã x/ác nhận sự thật bằng viên ngọc đỏ dự ngôn mà q/uỷ nhỏ mắt m/áu đưa cho.
Phó Khảng không biết sự thật, liên tục khen ngợi, vô cùng khâm phục.
Tôi và hệ thống để người chơi m/ua vài đạo cụ tạm thời ẩn nấp tại chỗ, rồi tiếp tục đi tìm thu thập thêm người chơi.
Có sự nhắc nhở của hệ thống và đạo cụ đám quái dị nhỏ tặng, tôi như hổ mọc thêm cánh.
Chẳng mấy chốc đã thực hiện được nguyện vọng cao cả là đá/nh bại trùm, giẫm nát luật chơi.
Tôi dẫn theo một loạt người chơi thu hoạch được quay trở về thế giới kinh dị lúc trước, đám quái vật nhỏ đang mòn mỏi đợi chờ liền lao tới.
Người chơi đồng loạt lùi lại nửa bước, đầy vẻ kinh ngạc.
Trên mặt viết rõ nỗi sợ hãi "chẳng lẽ vừa thoát khỏi hang hổ lại rơi vào hang sói".
"Mọi người đói rồi nhỉ?"
Tôi cười tủm tỉm chào hỏi: "Đến ăn chút hải sản nướng đi."
Đồ nướng tuy đắt, nhưng tính mạng quan trọng hơn.
Người chơi từng người một thanh toán cực kỳ sảng khoái.
Còn có vài cá nhân nghiện ăn, ví dụ như Phó Khảng.
Anh ta đã dùng th/uốc hồi phục vết thương, một m/ua là 20 xiên, ăn đến quên cả trời đất.
"Ngon thật đấy."
Anh ta tấm tắc khen ngợi: "Cô ki/ếm đâu ra nguyên liệu vậy?"
Tôi liếc nhìn con bạch tuộc lớn đang bị treo trên tháp cao chỉ còn lại một cái xúc tu, không còn nhận ra hình dạng bạch tuộc nữa, liền tô điểm một chút: "Quà tặng của thượng đế."
Bạch tuộc lớn một ngày có thể hồi phục nguyên trạng, lấy nguyên liệu tại chỗ rất tiện.
Đám quái dị nhỏ phụ trách nấu nướng, tôi và hệ thống thì xông pha qua các phó bản thế giới kinh dị, giao dịch với người chơi, bắt họ đến đây tiêu thụ.
Để b/án được nhiều hơn, th!t trên xiên dần dần biến từ miếng lớn thành miếng nhỏ, cuối cùng thành th!t vụn.
Phó Khảng người ăn từ đầu đến cuối: "..."
Chớp mắt đã đến ngày cuối cùng của đợt phó bản này.
Hệ thống thông báo doanh thu thế giới lần này: [85 triệu 621 nghìn 4 trăm 37 tệ, xếp thứ ba doanh thu phó bản thế giới kinh dị lần này.]