「Người hâm m/ộ này nói bạn giống như chị gái của tôi vậy, trông chỉ mới hơn hai mươi tuổi thôi.

「Còn có người hâm m/ộ này nữa, cô ấy vừa nhìn thấy anh trai đi ngang qua đây, bảo anh ấy đẹp trai quá, nói gen của chị tốt thật, sinh được cậu con trai đẹp trai như vậy.」

Mẹ tôi cười rất điệu đà, lấy tay che miệng, khéo léo khoe chiếc nhẫn kim cương 10 carat và vòng ngọc phỉ thúy nước tốt.

「Con yêu, fan của con sao biết nói chuyện gh/ê thế, nói đến mẹ cũng ngại ngùng.」

Bố tôi ngồi bên cạnh, nhìn hai người họ cười đùa thật dịu dàng.

Tôi bật cười lạnh.

Thật là một "gia đình ba người" hạnh phúc.

- Nếu không phải vì tôi cũng là con gái của hai người đó...

...

15

Càng lúc càng nhiều người đến chào mẹ tôi, bố tôi đứng dậy rời đi để tiếp những người bạn làm ăn.

Livestream trên điện thoại đột ngột dừng lại, tôi ngoảnh nhìn thì Hạc Thẩm đã thu điện thoại, mẹ dẫn cô ta đi chào từng người.

Mấy người bắt đầu trò chuyện.

「Trời ơi, bà Hạc trông càng ngày càng trẻ ra đấy!」

「Đúng vậy, Thục Nghi à, tôi không dám nhận ra cậu nữa, sao cậu càng sống càng trẻ trung thế!」

「Đây là Hạc Thẩm phải không? Đẹp quá đi, hôm trước tôi xem phim mới của cháu rồi, trang phục đẹp lắm.」

「Vậy sao?」Hạc Thẩm cười ôm lấy mẹ tôi.

「Thế dì phải ủng hộ phim mới của cháu nhiều vào nhé!」

Mọi người cười vang, dùng hết mỹ từ để tán dương Hạc Thẩm.

Tôi nhấp ngụm rư/ợu.

Đúng là chuyên môn việc gì phải để người chuyên môn đó làm.

Ngồi đây nghe một lúc đã thấy khó chịu, huống chi là đi nịnh nọt.

「Chị.」Lãm Nguyệt đi tới.

「Sao không qua chào mẹ?」

「Em cũng đâu có qua?」Tôi uống thêm ngụm rư/ợu.

「Chán lắm, bà ấy thích được người khác tâng bốc, chiều chuộng, khen ngợi không ngừng. Tôi làm không nổi, thà đừng lại gần cho đỡ phiền. Đã có Hạc Thẩm làm con gái ngoan rồi, tôi chen vào làm gì?」

「Còn em? Sao em không qua?」Tôi nhìn Lãm Nguyệt.

「Chí ít bà ấy cũng không gh/ét em chứ?」

Lãm Nguyệt thở dài.

「Gh/ét thì không, nhưng có Hạc Thẩm trước mặt, làm sao bà ấy thích em được?」

Lãm Nguyệt lớn lên bên bố mẹ, còn tôi thì không.

Nhưng giống nhau ở chỗ, vì sự tồn tại của Hạc Thẩm, cả hai chúng tôi đều không nhận được tình yêu thương.

「Kìa, xem ai đến kìa.」Tôi chỉ một người.

Lãm Nguyệt đứng phắt dậy định đi tới.

Nhưng có người nhanh hơn.

Hạc Thẩm cười tươi chạy đến.

「Anh Tri Vũ!」

Đó là vị hôn phu của Lãm Nguyệt - Tống Tri Vũ.

Hai người họ trò chuyện vui vẻ.

Lãm Nguyệt buồn bã.

「Đôi lúc thật gh/en tị, Hạc Thẩm dễ dàng hòa hợp với tất cả mọi người.」

Tôi kéo em ngồi xuống:

「Nghe này, chị có chuyện muốn nói.

Em nhất định phải cảnh giác Hạc Thẩm, cô ta không đơn giản đâu.」

Tôi không thể quên kiếp trước, ông nội không để lại gì cho đứa con riêng Hạc Thẩm, mà chia phần lớn cho tôi, một ít cho Lãm Nguyệt và anh trai.

Vì thế, Hạc Thẩm h/ận th/ù nhưng không dám động đến anh trai.

Khi đó, chúng tôi như nước với lửa, mỗi lần gặp ở trường quay hay sự kiện đều cãi vã.

Vì là người của công chúng, cô ta không dám hại tôi trắng trợn nên nhắm vào Lãm Nguyệt.

Cô ta dàn dựng một vụ t/ai n/ạn.

Lãm Nguyệt mất đôi chân, bị chồng ruồng bỏ, gia đình nhà chồng hành hạ, sớm uất ức qu/a đ/ời.

Phần cổ phiếu của em nhanh chóng về tay bố, rồi được chuyển cho Hạc Thẩm.

Lúc đó, tôi chìm trong đ/au khốc mất em gái, không hề nghi ngờ vụ t/ai n/ạn.

Mãi đến khi bố mẹ qu/a đ/ời, Hạc Thẩm mới khoe khoang rằng chính cô ta sắp đặt tất cả.

「Chị ơi, tại sao chứ?」Lãm Nguyệt không hiểu.

「Dù chúng ta và Hạc Thẩm không ưa nhau, nhưng cớ sao cô ta lại hại chúng ta?」

「Đừng xem thường cô ta. Hạc Thẩm có thể làm mọi thứ, kể cả chuyện sinh tử.」Tôi dặn dò em thêm lần nữa.

...

16

「Chị!」Tiểu Bạch đi tới.

「Nãy ông nội giới thiệu cháu với mấy vị trưởng bối nên em chưa qua được, chị đợi lâu không?」

Nhìn đôi mắt sáng ngời của Tiểu Bạch sau khi quen ánh mắt gian xảo của Chu Nguyện Trần, tôi thấy dễ chịu hơn hẳn.

「Chị chỉ mong em quen biết càng nhiều người càng tốt, sao lại sốt ruột?

Ông nội giới thiệu người là để sau này em thuận lợi hơn, em không chán những buổi như thế này là được.」

「Không đâu.」Tiểu Bạch lắc đầu.

「Chị yên tâm, em hiểu ông nội tốt cho em mà. Muốn khởi nghiệp thì phải giao tiếp nhiều, em biết mà.」

Nhìn Tiểu Bạch, tôi càng thấy Chu Nguyện Trần không đáng một góc.

Kiếp trước, khi tôi và Chu Nguyện Trần đến với nhau.

Hắn ta luôn oán trách vì không được ông nội nâng đỡ.

Hắn thường than vãn ông không giao dự án, không chỉ dạy khiến nhiều năm hắn vẫn thất bại.

Về sau, tôi xin ông nội cho hắn cơ hội.

Ông miễn cưỡng giao vài dự án, tận tình chỉ bảo.

Nhưng hắn vẫn làm hỏng hết, không những không tiến bộ mà còn liên lụy người khác.

Ông nội khuyên vài câu, hắn liền oán h/ận, về nhà than thở với tôi cả ngày.

「Cháu là con cháu, cần được chỉ dạy chứ không phải chỉ trích.」

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm

Tình Yêu Cuồng Nhiệt Từ Khi Kết Hôn

Chương 8
Hai nhà Chu, Lâm muốn liên hôn với nhau, nhưng người chị thà chết cũng không chịu gả. Cô em gái từ nhỏ lớn lên ở Hàng Thành được đón đến thành phố Kinh Bắc để xem mắt với một người đàn ông chưa từng gặp mặt. Trước khi đến, Lâm Tự Thu đã nghe ngóng được rằng Chu Vọng Tân là người kiêu ngạo khó bảo, phóng túng bạc tình, so với một người luôn được xem là cô gái ngoan ngoãn như cô thì đúng là một trời một vực. Vốn tưởng rằng anh sẽ từ chối cuộc xem mắt này. Nhưng chẳng thể ngờ, Chu Vọng Tân lại gật đầu đồng ý. Sau khi kết hôn, Lâm Tự Thu đi theo chủ biên đến phỏng vấn Chu Vọng Tân. Anh vẫn phong thái tản mạn, kiêu ngạo như trước, chiếc nhẫn cưới trên ngón áp út tỏa sáng rực rỡ. Chủ biên nhìn thấy chiếc nhẫn của anh liền cẩn thận hỏi: “Chu tổng đã kết hôn rồi sao?” Ánh mắt anh thản nhiên lướt qua mọi người, dừng lại trên đôi mắt đang hoảng loạn của Lâm Tự Thu, anh cười như không cười rồi khẽ gật đầu: “Kết rồi.” Mọi người đều kinh ngạc. Tim Lâm Tự Thu lặng lẽ đập nhanh hơn, cô cố ý né tránh tầm mắt của anh, nhưng lại nghe thấy anh lười biếng bồi thêm một câu: “Hôm nay cô ấy cũng có mặt ở đây.” Trong cuộc hôn nhân này, lúc đầu Lâm Tự Thu rất sợ Chu Vọng Tân, về sau cô công khai phớt lờ anh, nhẫn cưới cũng không đeo, lại còn tuyên bố với bên ngoài mình vẫn độc thân. Chu Vọng Tân bắt đầu ghen tuông và bất mãn, anh bắt đầu mong cầu tình cảm này càng ngày càng bền lâu. Cô vẫn giữ dáng vẻ ngoan ngoãn đó, nhưng vào một ngày nọ, cô lại lấy ra một bản thỏa thuận ly hôn bắt anh ký tên. Chu Vọng Tân giẫm lên những mảnh giấy vụn nát dưới đất, anh cầm lấy chiếc nhẫn cưới mà Lâm Tự Thu đã tháo ra rồi lồng lại vào ngón áp út của cô, giọng nói trầm thấp mà kiên định: “Ly hôn ư, anh không đồng ý.” Anh nắm chặt lấy cổ tay cô không chịu buông, chiếc nhẫn đeo đã lâu chưa từng tháo ra trên ngón tay anh cộm lên khiến cô cảm thấy đau nhức.
Hiện đại
Ngôn Tình
Ngọt Ngào
373
Bại Tướng Chương 50: Em không ngốc, em là em bé thông minh.
Ban Ngày Là Thầy Lâm, Ban Đêm Là Bảo Bối Chương 65: Người đến trường sớm nhất