Tri Ngọc

Chương 7

12/06/2025 15:19

Bọn hạ nhân trong phủ càng thêm kính cẩn lễ độ, trong mắt chỉ có thế tử phu nhân, chẳng còn ai khác là chủ tử nữa.

Ta nắm giữ cả việc tài chính lẫn nhân sự trong Hầu phủ, mỗi ngày chỉ biết ngẩng đầu thở dài ngao ngán.

Chợt nhớ đến lời mẫu thân dặn trước khi lên kiệu hoa, trong lòng không khỏi có chút chột dạ:

Ta làm vậy cũng là vì Hầu phủ, chưa hề ra tay tàn đ/ộc, bệ hạ chắc sẽ không trách ph/ạt đâu nhỉ…

Chỉ có Lư thị là mỗi ngày đều bận rộn. Ta đem rất nhiều sự vụ trong phủ giao cho nàng xử lý.

Nàng vừa vui mừng, lại vừa nghi hoặc: "Chủ mẫu nhà khác đều tự mình nắm quyền quản gia, sao đại tẩu lại giao cho thiếp?"

Ta buồn chán vung vẩy tua ki/ếm trong tay, thuận miệng hỏi lại: "Muội đoán xem?"

Lư thị khẽ mỉm cười: "Thiếp thấy, mảnh đất tam phân này của Hầu phủ, vốn không hề lọt vào mắt đại tẩu."

Ta khựng lại quả nhiên Lư thị là người thông minh, nhìn ra tâm tư của ta không đặt nơi này.

Trời xanh trong vắt, không một gợn mây, lại khiến ta nhớ đến những ngày tháng tung hoành biên tái, ngẩng đầu rút ki/ếm, ngồi trên lưng ngựa rong ruổi thiên nhai.

Ngoài cửa sổ mở toang, một con bồ câu vụt bay vào, vỗ cánh lo/ạn xạ.

Đợi bóng lưng Lư thị khuất xa, ta mới vươn tay bắt lấy nó. Trên chân thon nhỏ buộc một ống thư tinh xảo.

Tay ta khẽ run chẳng lẽ, ngày ta được trở về… thực sự sắp đến rồi sao?

15

Con ngõ sau Hầu phủ, một thân ảnh thẳng tắp đang đứng quay lưng về phía ta.

“Tứ ca!”

Ta mừng rỡ gọi lớn. Thiếu niên quay đầu, gương mặt ngăm đen do sương gió biên tái mài giũa nở rộ nụ cười rạng rỡ, hàm răng trắng đều càng nổi bật hơn dưới ánh mặt trời:

“A Ngọc!”

“Tứ ca, thật sự là huynh sao? Gia gia khỏe chứ? Thúc phụ khỏe chứ? Đại ca, nhị ca, tam ca đều khỏe chứ?”

Ta mừng đến nói năng lộn xộn.

Tứ ca đá/nh giá ta một lượt, thần sắc có chút cổ quái:

“Khỏe, ai cũng khỏe cả... A Ngọc, muội búi tóc mặc váy thế này, ta thật sự không quen chút nào!”

Ta cúi đầu nhìn lại y phục mình, bèn cầm váy xoay một vòng, giả bộ làm dáng:

“Thế nào? Có đẹp không?”

“Đẹp á?” – Tứ ca làm bộ nôn ọe “Ít nhất cũng già đi mười tuổi!”

Ta gi/ận dữ đ/ấm vào ngựk huynh ấy một quyền, huynh ấy cười vang lùi lại:

“Không biết Nhiếp tiểu tướng quân có thích không!”

Mặt ta đỏ bừng. Nhiếp Vân? Hắn là người ta từng đơn phương ở biên tái, bị các biểu ca biết được, ngày nào cũng đem ra trêu chọc.

Khi nghe tin thánh thượng ban hôn, ta còn chưa kịp nói lời từ biệt, đã vội vã lên đường trong đêm.

Không biết… hắn có từng nghĩ đến ta?

Ta lấy lại thần trí, lại vòng tay khoá cổ Tứ ca:

“Cái đầu chó của huynh, nói linh tinh gì thế hả!”

“Muội là thế tử phu nhân, giữ lấy chút thể diện đi, mau buông tay, gia gia sai ta mang th!t khô đến cho muội đây…”

“Đó còn nghe được! Mau lấy ra cho ta!”

Chúng ta vừa nói vừa cười, nào hay ở nơi tối tăm đầu ngõ, đã có một bóng người lặng lẽ chứng kiến hết thảy.

16

Vừa trở về Hầu phủ, liền thấy Vệ Cẩn Phong ngồi trên giường ta.

Trước nay hắn đều ở gian phòng bên, nước giếng không phạm nước sông, ta cũng lười quản hắn.

“Ngươi ngồi đó làm gì?” – Ta khó chịu. Ta vốn không thích người ngoài ngồi lên giường mình.

“Đây là phòng ta, tại sao không thể tới?” – Hắn hôm nay lại chẳng như thường ngày:

“Hôm nay ngươi đi gặp ai? Trước giờ chưa từng thấy ngươi vui vẻ đến vậy.”

Thì ra hắn đã biết.

“Biểu ca ta, từ biên tái về kinh có công vụ, tiện ghé qua thăm ta.” – Ta nói thật.

“Đã là biểu ca, sao không mời vào phủ ngồi một lát?” – Hắn vẫn vặn vẹo không buông.

“Đã bảo hắn có công vụ bận, chỉ ghé qua gặp ta một chút.” – Ta bắt đầu thấy phiền.

Không ngờ Vệ Cẩn Phong đột nhiên nắm ch/ặt cổ tay ta:

"A Ngọc? Gọi nghe thân thiết thật đấy. Ngươi gả vào đây bao lâu cũng không chịu cùng ta viên phòng, chẳng lẽ trong lòng đã có người khác?”

Ta hất tay hắn ra:

“Ngươi đi/ên à? Đó là biểu ca ta! Nói bậy bạ cái gì thế?”

Hắn mặt đỏ bừng:

“Được được, là ta nói bậy. Vậy Nhiếp tiểu tướng quân là ai? Rốt cuộc trong lòng ngươi còn bao nhiêu nam nhân ta không biết?”

“Vệ Cẩn Phong, hôm nay ngươi uống nhầm th/uốc rồi sao? Đã lén nghe ta nói chuyện thì chớ, còn ở đây vu vạ lung tung. Ngươi quên rồi à? Chính ngươi từng nói: nếu muốn cùng ngươi viên phòng, trừ phi ngươi ch*t!”

Hắn bỗng nhiên đứng bật dậy, vòng tay ôm ch/ặt lấy ta, nh/ốt ta vào lòng:

“Ta đổi ý rồi. Chúng ta bây giờ… viên phòng đi!”

Ta suýt cười ngặt nghẽo hắn nói viên phòng là viên phòng, đã hỏi qua nắm đ/ấm của ta chưa?

Mặt hắn từ từ tiến sát, hơi thở nóng hổi phả vào mặt ta. Ánh mắt ta lạnh đi, lùi đầu về sau một chút, rồi bất thình lình dồn lực húc cho hắn một cú thiết đầu công.

Chiêu này ta từng dùng vô số lần khi bị kẻ địch giữ ch/ặt tay, không n/ổ sọ thì cũng ngất vài canh giờ.

Vệ Cẩn Phong kêu thảm một tiếng, lảo đảo ngã xuống đất, m/áu mũi lập tức trào ra như suối:

“Thẩm Tri Ngọc… ngươi… ra tay đ/ộc á/c quá…”

Hắn định đứng lên, nhưng choáng đến nỗi không gượng nổi.

Ta sờ trán mình, chỗ bị va sưng vù lão nương ta đi/ên rồi mới dùng chiêu lưỡng bại câu thương này!

Càng nghĩ càng tức, ta lao lên, tháo luôn hai tay hắn từng dùng để ôm ta ban nãy.

Tiếng hét chấn động cả Hầu phủ.

Đám nha hoàn ào ào xông vào, chẳng phải để bảo vệ ta, mà là để lôi ta ra:

“Phu nhân! Chủ tử!! Tiểu tổ tông!!! Mau dừng tay! Không dừng nữa thì phu nhân thành quả phụ mất thôi!!!”

17

Vệ Cẩn Phong từng vỗ ngựk tự nhận theo danh sư học võ, quyền cước không tệ.

Nhưng trải qua hôm nay, hắn mới hiểu rõ ngày thường ta và đám nha hoàn chỉ là đang nhường hắn chơi đùa mà thôi.

Lại thêm một trận rên rỉ, Bạch Lộ giúp hắn nối lại hai tay.

Đám nha hoàn mặt lạnh như tiền:

“Thế tử gia, lần sau còn muốn tìm đường ch*t, thì e là bọn nô tỳ cũng không c/ứu nổi nữa đâu.”

Vệ Cẩn Phong lúc này mới hiểu: gia gia phái bốn nha đầu kia theo hầu, không phải để bảo vệ ta, mà là để kiềm chế ta.

Ta biết mình ra tay hơi nặng, đợi hả gi/ận rồi cũng đến thăm hắn.

Nhìn cái trán hắn sưng to như quả trứng ngỗng, ta cũng có chút ngượng ngùng.

Sắp tới là kỳ Thu săn, nếu để hoàng thượng và các thế gia nhìn thấy, phụ thân ta cũng chẳng biết ăn nói thế nào.

“A Ngọc?” – Không ngờ, hắn vẫn chưa ch*t tâm, thử gọi ta một tiếng.

Ta vừa nhíu mày, hắn đã run lên, vội sửa lời:

“Thẩm Tri Ngọc… ngươi vẫn quan tâm ta, đúng không?”

Ta không đáp, hắn lại nói tiếp:

“Trong cả Hầu phủ, mẫu thân thiên vị, phụ thân không đoái hoài, huynh đệ xem thường, nữ nhân bên cạnh toàn tính kế. Chỉ có ngươi, dám vì ta mà ra mặt, đoạt lại gia sản, còn dạy bảo ta… Ngươi… trong lòng ngươi có ta, đúng không?”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Khỉ báo tang

Chương 13
Năm mười hai tuổi, tôi theo chú Ba vào rừng săn bắn. Dọc đường, chú cứ cúi gằm đầu, miệng than mệt không chịu nổi. Đến lúc ấy tôi mới nhìn thấy... Trên cổ chú đang cưỡi một nữ quỷ. Nó ôm lấy đầu chú, vừa đung đưa vừa phát ra những tiếng khóc ai oán. Không kịp nghĩ nhiều, tôi lập tức giơ súng bắn về phía nữ quỷ. Đoàng! Thế nhưng, thứ rơi từ trên người chú Ba xuống lại là... ...một con khỉ bê bết máu. Vừa nhìn thấy nó, chú Ba tái mét mặt, hoảng hốt hét lên: "Cháu... cháu bắn chết khỉ báo tang rồi!" "Xong rồi..." "Từ nay về sau, nhà mình sẽ tang tóc liên miên..." "...đến khi người thân chết sạch mới thôi!"
218
2 Shipper Kinh Dị Chương 8
6 10 năm vây hãm Chương 10
8 LẨU ĐÊM Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Lấy máu trả ơn, dặm dài sơn hà cách biệt

Chương 10
Ngày được bố mẹ đón về nhà, họ cầm tờ giấy chứng nhận nhận nuôi rồi dặn dò tôi: "Tiểu Vũ ngoan, con là đứa trẻ chúng ta nhận từ cô nhi viện về để làm bạn với anh trai, phải biết ơn và lúc nào cũng phải nhường nhịn anh ấy." Nhìn anh trai đang mặc bộ vest nhỏ, tôi lúc đó mới năm tuổi đã gật đầu thật mạnh. Để không bị vứt trả lại cô nhi viện, tôi nhường nhịn anh trai trong mọi việc. Đồ chơi vui anh ấy chọn trước, trái cây tươi anh ấy ăn trước. Chỉ cần anh ấy khẽ nhíu mày, đến hơi thở của tôi cũng phải nhẹ lại. Ngay cả khi anh trai phát bệnh, tôi sẽ bị đè lên bàn phẫu thuật để rút máu. Tôi cũng cắn răng chịu đựng, không kêu một tiếng đau đớn, cố gắng hết sức để chứng minh với họ rằng mình là người có ích. Cho đến khi tôi thi đại học xong, anh trai cuối cùng cũng hoàn toàn bình phục. Tôi cầm bảng điểm thủ khoa tỉnh chạy về nhà, nhưng lại nghe thấy anh trai đang làm nũng với bố mẹ: "Bố, mẹ, con thích bạn gái của Tiểu Vũ, hai người bảo nó nhường cho con đi." "Dù sao hai người cũng lừa nó là con nuôi, chỉ để nó cam tâm tình nguyện làm túi máu cho con, thì một cô bạn gái chắc chắn không thành vấn đề."
Sảng Văn
Vườn Trường
0