Khoản bồi thường mười triệu

Chương 1

04/08/2026 03:04

Khu nghỉ dưỡng thi công đường xá, bồi thường cho thím vài triệu.

Bà ta mỉa mai tôi chỉ là một đứa làm thuê quèn, chẳng bằng gả cho đứa cháu trai ba đời vợ của nhà ngoại bà ta, sính lễ có thể cho hai vạn, bằng nửa năm lương của tôi.

Bố mẹ tôi tức đến mức suýt phát b/ệnh, thím đắc ý vô cùng.

Vài ngày sau, tôi được mọi người vây quanh đi kiểm tra tiến độ công trình.

Nhìn căn nhà tạm mà thím xây thêm, tôi lên tiếng: "Hủy hợp đồng, đổi hướng đường."

1

"Sao đến muộn thế, không phải đã bảo cháu đến sớm giúp một tay sao? Cháu có biết bây giờ thuê người làm đắt đỏ thế nào không!"

Thím đứng ở cổng sân lườm tôi một cái.

Hôm nay chú thím mở tiệc lớn, bảo tôi đến sớm giúp làm phục vụ, như vậy có thể bớt thuê một người, tiết kiệm được 200 tệ.

Nhưng vì hôm nay công trường có chút việc nên tôi đến muộn.

200 tệ của thím không tiết kiệm được nữa.

"Cháu đi làm cả ngày chưa chắc đã ki/ếm được 200 tệ, bị trừ thì cứ trừ thôi, đến chuyện nhẹ nặng mà cũng không phân biệt được à! Chẳng phải chỉ là tiền lương một ngày thôi sao."

Để giữ kín chuyện, khi người khác hỏi lương bao nhiêu, bố mẹ tôi đều nói vài nghìn tệ để tránh phiền phức không đáng có.

Không ngờ vẫn có rắc rối tìm đến tận cửa.

Bà ta coi thường lương của tôi, nhưng lại không nghĩ rằng bà ta tiết kiệm được tiền, còn nếu tôi thực sự bị trừ lương thì sao?

"Vậy thím định bù tiền lương cho cháu à?"

Thím không vui: "Cùng một nhà với nhau mà còn tính toán tiền nong cái gì?"

Tôi đùa: "Nhà chú thím nhận được vài triệu tiền bồi thường, mà vẫn keo kiệt thế sao?"

Trên núi xây một khu nghỉ dưỡng, vì làm đường chiếm mất đất rừng của nhà chú thím nên đã bồi thường cho nhà chú ba triệu.

Ba triệu đối với làng quê mà nói, đó là con số thiên văn.

Hơn nữa lại là trường hợp duy nhất trong làng, đúng là bánh từ trên trời rơi xuống, sự hư vinh của chú thím được thỏa mãn cực độ.

Thím lườm tôi một cái, nhưng khóe miệng đã không thể giấu nổi sự đắc ý, bà ta rộng lượng không chấp nhặt chuyện tôi nói bà ta keo kiệt.

"Được rồi, vào nhanh đi, lát nữa nhanh nhẹn chút, thấy bàn nào hết thức ăn thì mau chóng thêm vào! Kết thúc rồi cho cháu mang hết thức ăn thừa về cho bố mẹ nếm thử, những món ngon thế này họ chưa từng được ăn đâu..."

Cách đây vài ngày tôi đưa bố mẹ đi du lịch vòng quanh thế giới, bố không thích khoe khoang, cũng không muốn rắc rối, chú thím hỏi đến thì bảo là đi thành phố thăm tôi.

Ngay cả công việc của tôi, bố mẹ cũng chỉ nói là làm thuê cho công ty xây dựng thôi.

Tôi vẫn nhớ biểu cảm của chú thím lúc đó, vừa kh/inh miệt lại vừa hài lòng.

Bạn sống tốt thì họ đố kỵ, bạn sống không tốt thì họ lại coi thường.

2

Tiệc rư/ợu trong sân đã bắt đầu, tôi kéo lái xe Tiểu Trương và thư ký Tư Vũ đỗ xe xong cũng tìm đến, tôi kéo hai người tìm một chỗ không nổi bật để ngồi.

Khi sắp ăn xong, thím hùng hổ tìm đến.

"Hóa ra cháu trốn ở đây, bảo sao chẳng thấy ai bưng bát xới cơm!"

"Dù sao thím cũng đã thuê người rồi, nếu cháu làm hết việc thì chẳng phải phí tiền thuê người sao?"

Thấy tôi cười hì hì, mặt thím đỏ bừng, bà ta vừa định mở miệng nói gì đó thì bị người phụ nữ bên cạnh kéo tay áo.

"Em gái, không phải em nói muốn giới thiệu đối tượng cho Tiểu Sơn à."

Tuy giọng rất nhỏ, nhưng tôi vẫn nghe thấy.

Người phụ nữ đó trông mặt mũi gian xảo, mắt cứ đảo liên hồi nhìn tôi và Tư Vũ.

Tôi có ấn tượng, bà ta là chị dâu nhà ngoại của thím.

Tiểu Sơn trong miệng bà ta là cháu trai của thím, từng kết hôn ba lần, bố mẹ tôi cũng đã đi tiền mừng ba lần.

Đáng lẽ không cần đi, nhưng lần nào thím cũng chủ động đến đòi tiền mừng, bố mẹ tôi da mặt mỏng nên cũng đành đưa.

Lần gần nhất là nửa năm trước, lúc đó bố mẹ vừa vặn đang ở cùng tôi, tôi không để họ đi, nhưng vẫn chuyển khoản qua điện thoại cho thím 500 tệ.

Không ngờ nhanh như vậy đã ly hôn rồi.

Thím đảo mắt, như thể miễn cưỡng không chấp nhặt với tôi, nhưng lại nhớ ra điều gì đó, bắt đầu càm ràm tôi.

"Cháu mặc cái gì thế này, trên người còn dính đất, không phải thím đã bảo cháu ăn mặc tử tế để đi xem mắt sao."

Xem mắt?

Tôi nhớ ra rồi, trước đây khi thím nhắn tin cho tôi hình như có nhắc đến chuyện này.

Nhưng lúc đó tôi đang bận nên chỉ lướt qua, hay nói đúng hơn là tôi chẳng để tâm chút nào.

Vậy nên cũng không thay quần áo trang điểm, mặc đồ bảo hộ đến đây.

Đường chưa sửa xong, trên đường đi xóc nảy, quần áo toàn là đất.

Nhìn trông đúng là hơi chật vật.

"Cháu cũng ba mươi rồi, nếu ở trong làng mình thì con cái đã học tiểu học rồi, cháu nhìn lại mình đi, công việc không có, tiền bạc không có, chỉ được cái mặt, nếu thím không lo cho cháu thì ai lo?"

Tôi cố tình hỏi: "Thím, thím định giới thiệu ai cho cháu?"

Mắt thím sáng lên, nhưng khóe miệng lại trề ra.

"Cháu là đứa làm thuê quèn mà còn kén cá chọn canh à? Chi bằng gả cho cháu trai nhà ngoại thím, đừng nhìn nó ba đời vợ, nhưng nó kết hôn nhiều lần, biết thương người, có kinh nghiệm, hơn nữa nhà mới nội thất đều có sẵn, sính lễ còn có thể cho hai vạn, đủ cho nửa năm lương của cháu đấy! Cháu xem tốt biết bao, đừng nói thím không thương cháu."

3

Tiệc rư/ợu đã gần kết thúc, không ít người đã về, trong sân chỉ còn lại lác đác vài vị khách.

Một người đàn ông say khướt nghiêng ngả đi tới, miệng ch/ửi bới.

"Giả vờ thanh cao cái gì, sờ mông một cái cũng không được!"

Lúc nãy hắn trêu ghẹo phục vụ, bị người ta t/át một cái, mặt đỏ lựng cả lên.

Rõ ràng là hắn khốn nạn, nhưng mẹ hắn lại xót xa không thôi.

"Ôi chao, con tiện nhân đó dám đá/nh con, có thể lọt vào mắt xanh của con là phúc của nó rồi!"

Không cần hỏi cũng biết, người đàn ông này chính là Tiểu Sơn.

"Giống như ba con tiện nhân trước, đều không biết điều!"

Nói xong hắn dùng đôi mắt say khướt trần trụi đá/nh giá tôi.

"Thím, không đẹp bằng trong ảnh đâu."

Ngô Tiểu Sơn có chút không hài lòng với tôi, mẹ hắn cưng chiều nhìn hắn: "Không sao, nhìn nhiều rồi sẽ thuận mắt thôi, tuy là hơi kém sắc một chút, nhưng được cái là chưa từng kết hôn."

Tiểu Trương định xông tới, bị tôi dùng ánh mắt ngăn lại, ra hiệu cho cậu ấy bình tĩnh.

Ngô Tiểu Sơn miễn cưỡng gật đầu: "Được rồi, tạm chấp nhận vậy."

Thím lập tức hớn hở, sau đó lại như nhớ ra điều gì đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
4 An Lan Năm Tháng Chương 18
9 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm