“Thích lắm, thích vô cùng. Bởi vì con vẹt đó vừa đến nhà mới là đã biết nói ‘Chúc ông bà ngoại năm mới vui vẻ, vạn sự như ý’ rồi.” Tôi bắt chước giọng điệu của con vẹt, chọc Giang Ngật cười nghiêng ngả.
“Còn nữa… em họ tôi, nó là fan cứng của cậu đấy. Cậu sắp chữa khỏi b/ệnh sợ xã hội của nó luôn rồi.”
“Còn chị thì sao?” Giang Ngật khẽ ngắt lời tôi, ý cười trong đáy mắt cậu như một hồ nước dịu dàng.
“Tôi á?”
Nhà bếp rơi vào khoảng lặng ngắn ngủi.
Dưới ánh nhìn của Giang Ngật, mặt tôi nóng dần lên, giống hệt cái nồi áp suất đang hầm canh trên bếp.
“Chị có thích em không?”
Bức rèm hạt treo ở cửa bếp ngăn cách nơi này với phòng khách, lúc này tôi dường như không còn nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài nữa, chỉ nghe thấy tiếng tim mình đ/ập liên hồi.
Đúng lúc đó, nồi áp suất xì ra một luồng hơi nước, canh hầm xong rồi.
Bạch Hách lao vào định tắt bếp, vừa chạm phải ánh mắt của Giang Ngật, nó cười gượng: “Cái nồi ch*t ti/ệt này, sao lại kêu đúng lúc thế không biết, qua Tết tôi đem b/án đồng nát hết!”
11
Sau bữa tối, Giang Ngật giúp chúng tôi dọn dẹp nhà cửa.
Khi đi ngang qua lối vào, tôi thấy Giang Ngật đang thay trái cây trong đĩa.
Cậu chất đầy một đĩa dâu tây và cherry tươi rói vừa m/ua về, đặt trước di ảnh của mẹ tôi.
Thấy tôi, cậu hào phóng khen ngợi: “Hóa ra chị xinh đẹp giống hệt dì, ngay cả vị trí má lúm đồng tiền khi cười cũng y hệt.”
Tôi không nói gì, Giang Ngật sợ mình lỡ lời, bước tới nắm lấy tay tôi: “Em có quà cho chị.”
Thấy tôi vẫn đứng im, cậu gọi Bạch Hách đang ở phòng khách: “Có ai muốn xuống lầu đ/ốt pháo không?”
Bạch Hách lập tức giơ cả hai tay: “Em em em! Nhưng em chơi một mình chán lắm, chị họ, chị đi cùng đi?”
“Được, chị đi cùng em.”
Giang Ngật khoác chiếc áo phao của tôi lên vai: “Đừng để bị cảm lạnh.”
Xuống đến nơi, Giang Ngật mở cốp xe, lộ ra cả một cốp đầy pháo Gatling.
Mắt Bạch Hách sáng rực lên.
Nó cầm lấy hai khẩu, khoác tay tôi: “Đi thôi chị, chúng ta…”
Giang Ngật túm lấy mũ áo khoác của nó, kéo ngược về phía mình:
“Ở đây nhiều cây cối lắm, em tự ra bãi đất trống ở cổng khu chung cư mà chơi.”
“Hả?” Bạch Hách nhìn hai bờ sông cảnh quan trơ trụi, rồi nhìn Giang Ngật, lập tức đáp: “À, ở đây cây… nhiều thật đấy, đừng để ch/áy mất, em ra cổng chơi cho lành.”
Nói xong, Bạch Hách chạy biến đi đâu mất.
Tôi bĩu môi: “Chuyện gì thế? Cố tình đuổi Bạch Hách đi à.”
Giang Ngật chống hai tay lên đầu gối, cúi đầu nhìn vào mắt tôi: “Bị chị nhìn ra rồi à?”
“Rõ ràng thế cơ mà!”
Giang Ngật lấy từ sau lưng ra một bó pháo que: “Cái này cho chị. Bà ngoại bảo, hồi nhỏ chị thích chơi cái này nhất.”
Tôi không nhịn được cười: “Xì, tôi đâu còn là trẻ con nữa, tôi… không chơi đâu.”
Mười phút sau, bên bờ sông vang lên tiếng cười của tôi, tôi vung vẩy những que pháo sáng chống lại gió lạnh.
Vẽ những chữ phát sáng trong bóng tối.
Khoảnh khắc này, dường như tôi lại trở về thời thơ ấu vô tư lự.
Mỗi năm đêm giao thừa, mẹ đều đưa tôi về nhà bà ngoại ăn Tết.
Sau bữa tối, mẹ sẽ đưa tôi một bó pháo que, nắm lấy bàn tay nhỏ bé của tôi dạy tôi viết bốn chữ “Chúc mừng năm mới”.
Sau khi mẹ mất, chẳng còn ai chơi cùng tôi nữa.
Giang Ngật dựa vào thành cầu lặng lẽ ở bên tôi.
Tôi phụ trách chơi, cậu phụ trách châm lửa.
Chơi mệt rồi, tôi quay lại bên cạnh cậu, phát hiện giữa những ngón tay cậu từ lúc nào đã ch/áy lên một đốm sáng nhỏ.
Tôi định cư/ớp lấy điếu th/uốc của cậu, cậu hơi giơ tay lên tránh đi.
Sau đó thuận thế dập tắt, ném vào thùng rác.
“Cẩn thận, suýt nữa làm chị bỏng đấy.”
“Từ khi nào mà học hút th/uốc vậy?”
“Một năm gần đây, hay là hai năm nhỉ?” Cậu cúi đầu, gió đêm khẽ thổi tung mái tóc, cậu tùy ý phủi đi những bông tuyết dính trên đó, “Không nhớ nữa, chỉ khi nhớ chị mới hút thôi.”
Tôi chỉ vào mũi mình: “Chẳng phải bây giờ tôi đang đứng ngay trước mặt cậu sao?”
“Ừm.” Giang Ngật nhếch môi, tiến sát lại gần tôi, “Nhưng ‘nhớ’ mà em nói là một động từ.”
“Động từ gì?” Tôi vừa hỏi xong, Giang Ngật đã hôn lên môi tôi.
Chỉ là sự nếm trải dè dặt, nụ hôn ấy như những bông tuyết nhuốm chút vị th/uốc lá nhàn nhạt rơi trên môi tôi.
Chạm nhẹ rồi tan ngay.
Đôi bàn tay hơi lạnh của cậu khẽ nâng mặt tôi, từng chữ từng chữ nghiêm túc nói: “Muốn nắm tay chị, muốn ôm chị, muốn… giống như vừa nãy.”
“Giang Ngật, cậu…” Tôi đỏ mặt, khẽ đẩy cậu ra.
Cậu lùi lại nửa bước, dựa vào lan can cầu.
Nhìn tôi đầy tổn thương: “Rõ ràng người chọn em ngay từ đầu là chị, bây giờ sao lại trốn tránh?”
“Tôi không trốn tránh, tôi chỉ là…” Giọng tôi càng lúc càng nhỏ, “Cậu là người đầu tiên tôi thích, ngoài đời tôi chưa từng yêu ai bao giờ, nên tôi hơi lúng túng.”
“Xin lỗi, là em quá chủ động phải không?” Giang Ngật nghiêng đầu, dịu dàng dỗ dành, “Vậy em trả lại quyền chủ động cho chị, được không?”
Cậu nắm lấy tay tôi, châm lửa cho que pháo cuối cùng.
Ánh sáng lung linh thắp sáng xung quanh chúng tôi, tôi nhìn thấy đốm lửa nhỏ trong mắt Giang Ngật, và ở giữa đốm lửa ấy còn có cả tôi.
“Trước khi pháo tắt, em đợi câu trả lời của chị.”
Cậu nhắm mắt lại, hơi thở có chút lo/ạn.
Tôi cúi đầu nhìn những đầu ngón tay cậu đang siết ch/ặt trong lòng bàn tay, hóa ra Giang Ngật cũng hoảng lo/ạn giống hệt tôi.
Tuyết bắt đầu rơi dày hơn.
Tôi hít một hơi thật sâu, túm lấy khăn quàng cổ kéo cậu lại gần mình, dũng cảm hôn lên.
Lông mi cậu khẽ rung động, không chút do dự ôm ch/ặt lấy tôi để nụ hôn sâu hơn.
“Anh khóa trên ơi, có bật lửa không, họ bảo thiếu một cái bật lửa…”
Tôi nghe thấy tiếng của Bạch Hách, vừa định đẩy Giang Ngật ra thì bị cậu giữ ch/ặt eo, giam cầm chắc chắn trong vòng tay.
Cậu không dừng hôn tôi, một tay ném chiếc bật lửa về phía Bạch Hách.
Bạch Hách bắt lấy bật lửa, để lại câu “Anh rể, chị họ, làm phiền rồi!” rồi chạy mất.
Xung quanh lại yên tĩnh trở lại.
Pháo trên tay tôi đã tắt.
Nhưng trên bầu trời tòa tháp đồng hồ cách đó không xa đột nhiên nở rộ những đóa pháo hoa rực rỡ, tiếng n/ổ đinh tai nhức óc như nhịp tim đang được phóng đại vô hạn lúc này.
Trong luồng ánh sáng rực rỡ bảy sắc ấy, Giang Ngật ôm ch/ặt tôi vào lòng: “Cảm ơn chị, đã giúp em thuận lợi tốt nghiệp.”
“Cái gì? Chẳng phải năm sau cậu mới tốt nghiệp đại học sao?”
Giang Ngật cười, lại hôn tôi một lần nữa: “Đúng vậy, vậy thì năm sau cưới chị nhé.”