Nhưng kiếp này, chỉ cần nghĩ đến khả năng hắn có thể ch*t vì Diệp Đàn Khê, tôi liền h/ận không thể khóa hắn bên cạnh mình suốt ngày đêm, nh/ốt hắn trong tầm mắt mình...

Phải chăng là tính chiếm hữu?

Phó D/ao lại nói: "Không nói đến cậu trước, cứ nói Lâm Tiện đi. Cá nhân tôi cảm thấy, hắn luôn biết rõ... tình cảm của cậu dành cho hắn. Hoặc nói đúng hơn là những cảm xúc tiềm thức. Tôi mạo muội hỏi một câu, phải chăng hắn chưa từng từ chối bất cứ yêu cầu nào của cậu?"

Tôi chăm chú suy nghĩ một lúc, bất giác nhận ra đúng là như vậy.

Từ nhỏ đến lớn, dường như bất kể tôi nói gì, hắn cũng không bao giờ phản đối.

"Tối nay, từ lúc cậu bước vào cửa, sự chú ý của hắn đã dành trọn cho cậu rồi. Hoặc nói cách khác, ngay cả khi cậu chưa đến, tâm trí hắn cũng chỉ có mình cậu. Tôi trò chuyện với hắn khoảng nửa tiếng đồng hồ, chỉ khi nói về chủ đề liên quan đến cậu, hắn mới hào hứng hơn một chút."

"Và cậu không biết đấy thôi, thực ra những món chúng ta ăn tối nay không phải là thứ hắn gợi ý ban đầu cho tôi. Lý do thay đổi thực đơn chỉ đơn giản vì hắn thấy cậu không mặc áo khoác."

Vậy nên những món ăn sau đó, canh hay trà, đều có tác dụng xua lạnh.

Phó D/ao nói: "Lâm Tiện giống như món quà số phận dành sẵn cho cậu. Nói nôm na hơn, cậu từng đọc tiểu thuyết chứ? Hắn giống như nhân vật phụ được tác giả thiết kế riêng cho nhân vật chính là cậu vậy."

Tôi phản bác như phản xạ không điều kiện: "Hắn không phải món quà, càng không phải nhân vật phụ. Hắn chính là hắn."

Cô ấy cười lắc đầu: "Cậu xem, thậm chí cậu còn không cho phép người khác nói một lời không hay về hắn. Đường Uyên, đúng là người trong cuộc thường mê muội."

Kẻ trong cuộc mê muội ư?

Có lẽ vậy. Nhưng nghĩ kỹ một chút, rồi cũng sẽ hiểu ra thôi.

Còn chuyện thiết kế riêng?

Nếu thực sự chúng tôi vẫn chưa thoát khỏi kịch bản định sẵn, vậy ngược lại, tôi nào có khác gì thứ được tạo ra dành riêng cho Lâm Tiện?

Bạn thanh mai trúc mã, vô tư thuở thiếu thời?

Chỉ là rõ ràng, tác giả tạo ra thế giới này đã không phân định rạ/ch ròi ranh giới giữa tình bạn và tình yêu.

Thực ra, cũng không cần phân biệt làm gì, đúng không?

Trong hơn một tiếng ngồi trên xe, tôi đã nghĩ thông suốt.

Tôi đối với Lâm Tiện là tính chiếm hữu? Là tình bạn? Hay tình yêu? Thực ra đều không quan trọng.

Điều quan trọng là tôi không thích, cũng không cho phép bất kỳ ai khác xuất hiện bên cạnh hắn để thay thế vị trí của tôi.

Không một ai được phép.

Nghĩ như vậy, mọi thứ bỗng trở nên rõ ràng.

Tôi là dân kinh doanh, bất luận chuyện gì cũng thích dùng phương thức có lợi nhất để nhanh chóng quyết định.

Vậy nên ngay khoảnh khắc x/á/c định được tâm ý mình, tôi gần như đã quyết định những việc cần làm tiếp theo.

"Lâm Tiện, tự dưng tôi nhận ra, hình như cậu chưa từng từ chối tôi bất cứ điều gì nhỉ?"

7

Tôi và Lâm Tiện ngồi trong phòng khách, vừa xem xong bộ phim kinh dị mà một mình hắn không dám xem.

Uống nửa ly rư/ợu vang đỏ khiến phản ứng của hắn chậm chạp hơn. Nghe câu hỏi, hắn khựng lại giây lát rồi mới nhận ra.

Hắn chăm chú nhìn tôi một lúc, vẻ mặt đầy thấu hiểu: "Cậu đang đòi hỏi thứ gì từ tôi đúng không? Nói đi, chúng ta là ai với ai, thứ gì cho được tất nhiên tôi cho. Nhưng phải nói trước, không được đòi tài khoản game của tôi đâu. Cho cậu mượn chơi thì được."

Quả nhiên, hắn hiểu tôi hơn bất kỳ ai.

Vậy nên hắn có thể từ biểu cảm nhỏ của tôi nhận ra tôi không thích món nào đó, cũng có thể từ một câu nói của tôi hiểu được suy nghĩ của tôi.

Nhưng hắn chắc không ngờ được, thứ tôi muốn rốt cuộc là gì?

"Ngoài tài khoản game ra, cái gì cũng được phải không?"

Hắn lại suy nghĩ thêm chút: "Đồ đạc của hai chúng ta vốn luôn giống nhau như đúc. Thứ tôi có thì cậu cũng có. Chẳng lẽ cậu... muốn lấy bộ đồ trên người tôi rồi bắt tôi chạy nhảy trần như nhộng?"

Tôi cúi đầu cười một lúc, rồi ngẩng lên, một tay chống vào sofa từ từ áp sát hắn: "Cũng gần giống vậy đấy."

"A Uyên, cậu..."

Trong ánh mắt hắn dần mở to, tôi hôn lên đôi môi ấy.

"Lâm Tiện, thứ tôi muốn chính là đây. Không từ chối tôi chứ?"

Tôi áp trán vào hắn, thì thầm: "Tôi cho cậu quyền từ chối."

Vừa nói, tôi lại chạm nhẹ môi một cái.

"Chỉ cần cậu từ chối, tôi sẽ dừng lại."

Thêm một cái nữa.

Hắn chớp mắt, không động đậy.

Tôi đặt tay lên vùng ng/ực hắn, lòng bàn tay cảm nhận nhịp đ/ập: "Tim cậu đ/ập rất nhanh. Khó chịu không? Cảm thấy kỳ quặc không? Muốn nôn không? Cậu có thể từ chối tôi mà..."

Hắn đã bị tôi ép vào thành sofa, không còn đường lùi.

Trong những nụ hôn dồn dập của tôi, hắn đưa tay lên chống vào ng/ực tôi.

Cảm nhận lực đẩy kháng cự, tôi dừng lại, thở gấp hỏi: "Muốn từ chối à?"

Hắn lắc đầu: "Cậu say rồi hả? Sao đột nhiên lại..."

"Vậy là không từ chối."

Tôi lại áp sát lần nữa, lần này mạnh hơn, sâu hơn.

"Uống hơi nhiều thật, nhưng đó là rư/ợu, không phải th/uốc mê. Tôi rất tỉnh táo, tôi biết mình đang làm gì."

Cũng không phải đột nhiên. Trong hơn một tiếng suy nghĩ trên xe, tôi luôn nghĩ...

Tôi tưởng mình đang cân nhắc xem lời Phó D/ao có đúng không, đến khi Lâm Tiện gọi điện thoại mới chợt nhận ra, mình đang nghĩ cách nào để hắn nhanh chóng chấp nhận sự thay đổi trong tình cảm của tôi.

Tôi nghĩ, nếu tôi hôn hắn, ôm hắn, làm thế nào để hắn không từ chối tôi?

Là dân kinh doanh, mọi quá trình suy nghĩ đều hướng đến một kết quả.

Đó là khiến hắn không từ chối bất cứ điều gì tôi làm với hắn.

Bước đầu tiên, tôi đã thành công.

"A Tiện, chúng ta đã làm bạn, làm bạn thân suốt 26 năm. Thời gian tới đây, hãy thử cách ở bên nhau khác đi."

"Ví dụ như người yêu? Cậu thấy thế nào?"

Hắn đã nằm dài trên sofa, thở gấp đáp: "Được..."

8

Có lẽ trong xươ/ng tủy tôi vốn đã mang sự xảo quyệt và ti tiện của dân buôn chăng?

Tôi đã chủ động uống rư/ợu trước. Bất kể tôi làm gì với hắn, chỉ cần hắn từ chối, tôi có thể đổ lỗi cho rư/ợu.

Nếu hắn không từ chối, vậy rư/ợu càng là thứ tốt.

Bởi tôi biết hắn tửu lượng không cao, uống nửa ly đã người mềm nhũn, không còn sức lực.

Khi tôi kéo hắn vào phòng, bước chân hắn tuy vững nhưng lại có chút phiêu diêu.

Tôi dễ dàng đẩy hắn ngã xuống giường...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm