07

Mẹ tôi đang bực dọc không biết trút vào đâu, đúng lúc mẹ chồng tự tìm đến. Mẹ quát như x/é gió:

"Đồ già không biết điều còn dám nói nữa à? Cả nhà mày ăn cơm hay ăn c*t mà dám đ/á/nh con gái tao đang mang bầu? Tao chưa tính sổ đã là may cho chúng mày rồi!"

Đầu dây bên kia khựng lại, mẹ chồng cười gượng:

"Chị dâu ơi, nhà em đâu dám đụng đến Hà Khê. Vợ chồng cãi nhau đôi câu, lỡ chạm nhẹ tí chút thôi mà. Giờ cô ấy là báu vật nhà em, nâng như nâng trứng cơ!"

"Hà Khê về nhà ngoại rồi phải không? Em sẽ bảo Tôn Hàng sang tận nơi xin lỗi, rước cháu về cho!"

Bà ta nói dối không cần nghĩ, giọng điệu giả tạo nghe mà phát ớn.

Tôi liếc mắt ra hiệu. Mẹ hiểu ý, cười lạnh:

"Chạm nhẹ? Chạm kiểu gì mà làm con gái tao sảy th/ai? Hà Khê đang nằm viện đây. Cháu đích tôn nhà họ Tôn chắc khó giữ được rồi..."

Lời chưa dứt, tiếng vỡ thủy tinh vang lên. Tôn Hàng gào thất thanh:

"Mẹ ơi! Sao Hà Khê lại sảy th/ai? Con ở bệ/nh viện nào? Con đến ngay!"

Chưa đầy nửa tiếng, Tôn Hàng và mẹ chồng hớt ha hớt hải chạy vào viện. Liên quan đến huyết mạch, họ cuống cuồ/ng thật rồi. Tôn Vọng vẫn vẻ lêu lổng, lẽo đẽo theo sau.

Chẳng may, họ tới đúng lúc tôi lên cơn co dạ con đ/au đớn. Bố tôi vốn đang xót con, thấy Tôn Hàng xuất hiện liền xông tới đ/á một cước ng/ực:

"Tao đ/ập ch*t thằng chó này!"

Tôn Hàng bị đ/á văng hai mét, đ/ập lưng vào tường hành lang. Mẹ chồng đứng như trời trồng, run lẩy bẩy sợ bị vạ lây.

Tôn Hàng vật vã bò dậy: "Bố ơi! Bố cứ đ/á/nh con cho hả gi/ận! Con chỉ muốn xem Hà Khê thế nào..."

Bố tôi túm cổ lôi vào phòng, t/át hai cái nẩy đom đóm mắt. M/áu mũi Tôn Hàng ứa ra đỏ lòm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Học cách buông

Chương 10.
Tôi đã nhốt Giang Đình Chu trong biệt thự suốt 3 tháng. Cậu ấy ngày càng ít nói. Rèm cửa luôn kéo kín, điện thoại bị cất đi, mật khẩu cửa mỗi ngày đổi một lần. Lúc tôi bưng cháo vào phòng, cậu ấy ngồi bên mép giường, cúi đầu nhìn những vết đỏ trên cổ tay. Tôi dịu giọng dỗ dành: “Đình Chu, hôm nay ăn xong, tôi đưa em ra vườn đi dạo nhé?” Cậu ấy không ngẩng đầu, chỉ hỏi rất khẽ: “Thẩm Tử Việt, bao giờ anh mới chịu buông tha cho tôi?” Tôi vừa định đưa tay chạm vào cậu ấy, trước mắt bỗng hiện lên những dòng bình luận: [Đừng chạm nữa, cậu ấy thật sự sắp không chịu nổi rồi.] [Nửa tháng nữa, cậu ấy sẽ bắt đầu giấu thuốc.] [Thẩm Tử Việt ôm xác cậu ấy khóc đến khàn cả giọng, nhưng có ích gì chứ? Chính anh ta đã ép chết cậu ấy.] Tay tôi khựng lại giữa không trung. Giang Đình Chu theo bản năng lùi về phía sau, cả bờ vai đều run lên. Tôi nhìn đôi mắt trống rỗng đến mức chẳng còn chút ánh sáng nào của cậu ấy, rồi đột nhiên quay người lấy điện thoại, giấy tờ tùy thân và chìa khóa xe trong ngăn kéo ra: “Em đi đi.” Giang Đình Chu sững sờ. Tôi viết mật khẩu cửa lên giấy, đẩy đến trước mặt cậu ấy: “Sau này tôi sẽ không tìm em nữa.” Có lẽ là do tôi nhìn nhầm, khóe mắt cậu ấy dường như hơi đỏ lên một chút.
378
2 3 tháng còn lại Chương 15
3 Thay Đồ Chương 11
7 Ngực to thì sao? Chương 11
9 Nguyện Nguyện Chương 10
10 Ai cũng ngã thôi Chương 11

Mới cập nhật

Xem thêm