07

Mẹ tôi đang bực dọc không biết trút vào đâu, đúng lúc mẹ chồng tự tìm đến. Mẹ quát như x/é gió:

"Đồ già không biết điều còn dám nói nữa à? Cả nhà mày ăn cơm hay ăn c*t mà dám đ/á/nh con gái tao đang mang bầu? Tao chưa tính sổ đã là may cho chúng mày rồi!"

Đầu dây bên kia khựng lại, mẹ chồng cười gượng:

"Chị dâu ơi, nhà em đâu dám đụng đến Hà Khê. Vợ chồng cãi nhau đôi câu, lỡ chạm nhẹ tí chút thôi mà. Giờ cô ấy là báu vật nhà em, nâng như nâng trứng cơ!"

"Hà Khê về nhà ngoại rồi phải không? Em sẽ bảo Tôn Hàng sang tận nơi xin lỗi, rước cháu về cho!"

Bà ta nói dối không cần nghĩ, giọng điệu giả tạo nghe mà phát ớn.

Tôi liếc mắt ra hiệu. Mẹ hiểu ý, cười lạnh:

"Chạm nhẹ? Chạm kiểu gì mà làm con gái tao sảy th/ai? Hà Khê đang nằm viện đây. Cháu đích tôn nhà họ Tôn chắc khó giữ được rồi..."

Lời chưa dứt, tiếng vỡ thủy tinh vang lên. Tôn Hàng gào thất thanh:

"Mẹ ơi! Sao Hà Khê lại sảy th/ai? Con ở bệ/nh viện nào? Con đến ngay!"

Chưa đầy nửa tiếng, Tôn Hàng và mẹ chồng hớt ha hớt hải chạy vào viện. Liên quan đến huyết mạch, họ cuống cuồ/ng thật rồi. Tôn Vọng vẫn vẻ lêu lổng, lẽo đẽo theo sau.

Chẳng may, họ tới đúng lúc tôi lên cơn co dạ con đ/au đớn. Bố tôi vốn đang xót con, thấy Tôn Hàng xuất hiện liền xông tới đ/á một cước ng/ực:

"Tao đ/ập ch*t thằng chó này!"

Tôn Hàng bị đ/á văng hai mét, đ/ập lưng vào tường hành lang. Mẹ chồng đứng như trời trồng, run lẩy bẩy sợ bị vạ lây.

Tôn Hàng vật vã bò dậy: "Bố ơi! Bố cứ đ/á/nh con cho hả gi/ận! Con chỉ muốn xem Hà Khê thế nào..."

Bố tôi túm cổ lôi vào phòng, t/át hai cái nẩy đom đóm mắt. M/áu mũi Tôn Hàng ứa ra đỏ lòm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ta Đã Chinh Phục Vị Ma Tôn Tương Lai

Chương 9
Ta là đóa hoa nơi ngọn núi cao được cả tu chân giới công nhận, nhưng thực chất chỉ là kẻ đạo đức giả trá hình. Vì khát vọng thăng thiên, ta đích thân đẩy tiểu sư đệ kia - kẻ luôn dành cho ta ánh mắt ngưỡng mộ - xuống đài Trừ Ma. Vừa nhìn thấy ánh mắt choáng váng tan vỡ của hắn, ta đang định khóc vài giọt nước mắt cá sấu thì chợt lướt qua trước mắt một dòng chữ đậm: "Đại sư huynh ơi, người mù quáng rồi! Người vừa đẩy xuống không phải ma đầu, mà là chồng tương lai của người đó!" "Toang rồi! Tạ Tần hắc hóa tiến độ 100%, ba năm sau hắn từ vực sâu trở về, việc đầu tiên chính là nhốt ngươi vào Vạn Ma Quật ngày đêm không ngừng..." "Tuy nhiên mà, phải chăng là cảnh giam cầm cực phẩm? Khà khà, loại kịch bản hoa cao lĩnh bị kéo xuống thần đàn này đúng là khoái cảm của ta!" "Mau xem ánh mắt của Tạ Tần kia, nào phải hận ý? Rõ ràng là sự biến thái của kẻ yêu mà không được đáp lại!"
Tu Tiên
Cổ trang
Boys Love
21
Thiên Ái Chương 12