07

Mẹ tôi đang bực dọc không biết trút vào đâu, đúng lúc mẹ chồng tự tìm đến. Mẹ quát như x/é gió:

"Đồ già không biết điều còn dám nói nữa à? Cả nhà mày ăn cơm hay ăn c*t mà dám đá/nh con gái tao đang mang bầu? Tao chưa tính sổ đã là may cho chúng mày rồi!"

Đầu dây bên kia khựng lại, mẹ chồng cười gượng:

"Chị dâu ơi, nhà em đâu dám đụng đến Hà Khê. Vợ chồng cãi nhau đôi câu, lỡ chạm nhẹ tí chút thôi mà. Giờ cô ấy là báu vật nhà em, nâng như nâng trứng cơ!"

"Hà Khê về nhà ngoại rồi phải không? Em sẽ bảo Tôn Hàng sang tận nơi xin lỗi, rước cháu về cho!"

Bà ta nói dối không cần nghĩ, giọng điệu giả tạo nghe mà phát ớn.

Tôi liếc mắt ra hiệu. Mẹ hiểu ý, cười lạnh:

"Chạm nhẹ? Chạm kiểu gì mà làm con gái tao sảy th/ai? Hà Khê đang nằm viện đây. Cháu đích tôn nhà họ Tôn chắc khó giữ được rồi..."

Lời chưa dứt, tiếng vỡ thủy tinh vang lên. Tôn Hàng gào thất thanh:

"Mẹ ơi! Sao Hà Khê lại sảy th/ai? Con ở b/ệnh viện nào? Con đến ngay!"

Chưa đầy nửa tiếng, Tôn Hàng và mẹ chồng hớt ha hớt hải chạy vào viện. Liên quan đến huyết mạch, họ cuống cuồ/ng thật rồi. Tôn Vọng vẫn vẻ lêu lổng, lẽo đẽo theo sau.

Chẳng may, họ tới đúng lúc tôi lên cơn co dạ con đ/au đớn. Bố tôi vốn đang xót con, thấy Tôn Hàng xuất hiện liền xông tới đ/á một cước ngựk:

"Tao đ/ập ch*t thằng chó này!"

Tôn Hàng bị đ/á văng hai mét, đ/ập lưng vào tường hành lang. Mẹ chồng đứng như trời trồng, run lẩy bẩy sợ bị vạ lây.

Tôn Hàng vật vã bò dậy: "Bố ơi! Bố cứ đá/nh con cho hả gi/ận! Con chỉ muốn xem Hà Khê thế nào..."

Bố tôi túm cổ lôi vào phòng, t/át hai cái nẩy đom đóm mắt. M/áu mũi Tôn Hàng ứa ra đỏ lòm.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm