Người con gái thứ chín

Chương 10

14/09/2025 11:55

Trên chuyến tàu cao tốc đến Thượng Hải, tôi và Trân Ni trò chuyện về nỗi băn khoăn này.

Cô ấy suy nghĩ một lát rồi đáp nhẹ nhàng:

"Học hành không phải chuyện vụ lợi."

"Những điều mắt thấy tai nghe trong bốn năm qua cùng kiến thức tiếp thu đã như thức ăn nuôi dưỡng tâm h/ồn em."

"Em có thể làm bất cứ điều gì, những dưỡng chất ấy sẽ giúp em tiến xa hơn."

Một lúc sau, cô ấy lại nói:

"Chị thấy em có khiếu làm nail lắm."

Sự phồn hoa của Thượng Hải vượt xa hiểu biết của tôi.

Sau hai ngày tham quan triển lãm nail, một ý nghĩ chợt lóe lên -

tôi muốn đến Thượng Hải phát triển sự nghiệp làm nail.

Trở về Châu Thành, tôi và Trân Ni bàn bạc việc xử lý tiệm nail cũ.

Phương tỷ đồng ý tiếp quản cửa hàng.

Chúng tôi tuyển thêm hai sinh viên làm part-time.

Họ đều giống tôi, từ vùng núi xa xôi thi đậu đại học.

Có học vấn, học thêm nghề, tương lai sẽ rộng mở hơn.

Trân Ni b/án lại cho tôi bộ dụng cụ nail cũ với giá ưu đãi, tôi mang theo đến Thượng Hải làm vốn khởi nghiệp.

Tôi bận rộn với việc tốt nghiệp, thuê nhà ở Thượng Hải...

Một hôm, tôi bất ngờ thấy bình luận trên trang cá nhân:

【Còn tuyển người không?】

Là Tôn Tú Tú.

Cô ấy trả lời dưới bài đăng tuyển dụng nail tôi đăng từ lâu.

28

Chúng tôi hẹn gặp ở quán cà phê gần trường.

Cô ấy trông rất yếu ớt, sắc mặt nhợt nhạt.

"Sao em về sớm thế?"

Tôi nhấp ngụm cà phê hỏi.

Đôi mắt cô ấy đỏ hoe:

"Dạo trước nhà chồng đi xem bói, biết là con gái nên họ bỏ cả con lẫn em."

Cô ấy ph/á th/ai xong không nghỉ ngơi, thẳng đường về Châu Thành nên sắc mặt tái mét.

Tôi không ngờ quả bomerang lại quay về nhanh thế.

Như thế là tốt hay x/ấu cho cô ấy?

Cô ấy lại nói:

"Hôm đó em nghe được lời cố vấn viên nói với chị."

"Lúc ấy em còn nghĩ bà ta đ/ộc á/c, coi thường dân quê mình."

"Ai ngờ lời bà ta ứng nghiệm nhanh thế."

Tôi thở dài:

"Đừng buồn nữa. Đứa bé đang bảo vệ em, giúp em thoát khỏi địa ngục."

Cô ấy xin nghỉ học một năm, đợi chúng tôi tốt nghiệp mới quay lại.

Giờ bị phụ bạc, không dám về nhà, không nơi nương tựa.

Cô ấy muốn tìm việc làm.

Việc này giờ đã không còn khó với tôi.

Sau khi bàn bạc với Trân Ni và Phương tỷ, chúng tôi nhận Tú Tú vào làm.

Sắp xếp xong mọi thứ ở Châu Thành, tôi lên đường tìm nhà ở Thượng Hải.

Trong lúc tôi đặt hẹn xem nhà, Trân Ni cũng chuẩn bị về Hải Thành.

Tôi chọn căn phòng nhỏ cũ kỹ ở khu trung tâm làm studio nail.

Vừa ở vừa làm việc.

Nhờ duy trì tài khoản Tiểu Địa Qua, tôi nhanh chóng có khách hàng đầu tiên.

Tôi tự nhủ phải trân trọng từng khách.

Dù chỉ là tẩy sơn móng cũng phải làm thật cẩn thận.

Nhờ giá cả phải chăng, kỹ thuật tốt, cửa hàng nhanh chóng có chỗ đứng.

Cả khách Tây du lịch cũng tìm đến.

Tôi vẫn chỉ là con kiến giữa đô thị phồn hoa, nhưng đã hơn vùng quê chật hẹp ngàn lần.

29

Một hôm vừa xong việc, tôi thấy vô số tin nhắn chưa đọc - phần lớn là lời mời kết bạn.

Hầu hết là đặt lịch hẹn.

Trả lời vài tin xong, tôi hỏi một khách hàng cách họ tìm đến tôi.

Cô ấy gửi ngay link Tiểu Địa Qua.

Là bài đăng đá/nh giá nail của beauty blogger Tiểu Lục Tương.

Bài viết có lượt tương tác cao, đúng chuẩn hot trend.

Xem một lúc, tôi nhớ ra dạo trước có cô gái ăn mặc thời thượng đến làm nail.

Yêu cầu cô ấy thật lạ - chỉ làm một móng tay, để tôi tự do sáng tạo.

Tôi không dám hỏi nhiều.

Ắt hẳn cô ấy có lý do riêng.

Nhìn lớp trang điểm đ/ộc đáo của cô, tôi vẽ lại hình đó lên ngón cái.

Lúc ấy cô ấy xin quay phim, tôi đồng ý.

Tôi luôn chiều khách hết mực.

Cuối cùng tôi thu 20 tệ.

Không ngờ cô ấy là blogger.

Sau đó cô ấy đi thêm 9 tiệm nail khác, dựng thành video.

Ngón tay tôi vẽ bất ngờ được yêu thích nhất.

Tiểu Lục Tương tốt bụng tag tôi trong bình luận.

Thế là các cô gái đổ xô tìm đến.

Không ngờ tiệm nhỏ của tôi bỗng thành địa điểm hot.

Trước khi đến Thượng Hải, tôi ước được tách biệt nơi ở và làm việc.

Thế mà chỉ bảy tháng lưu lạc, điều ước đã thành sự thật.

Tôi thuê mặt bằng nhỏ ở khu thương mại.

Chụp ảnh nhà xưởng gửi Trân Ni, cô ấy reply toàn chấm than:

【!!! Cửu muội đỉnh quá! Chị tự hào về em!】

Tất cả là nhờ ơn chị hết đó.

Ngại quá, từ khi tái sinh toàn được chị chăm sóc.

Tiền bạc, vật chất, qu/an h/ệ.

Còn em bận xoay sở, chưa từng đền đáp.

Trước khai trương, tôi m/ua vòng vàng tặng chị, định khi ổn định sẽ ra Hải Thành thăm.

Đúng ngày 20/7, tiệm nail của riêng tôi chính thức khai trương.

30

Ngày c/ắt băng khánh thành, tôi mời Tiểu Lục Tương.

Cô ấy thật tốt, dù tưởng tôi mời quảng cáo miễn phí vẫn diện váy đẹp đến.

Mang cả thiết bị chuyên nghiệp định quay video PR.

Tôi vội giải thích:

"Em mang đến cho chị đủ nhiều rồi, chị chỉ muốn cảm ơn thôi."

Rồi đưa tặng cô ấy thẻ nail miễn phí trọn đời.

"Chị không dám hứa điều gì, nhưng chừng nào còn làm nghề, móng tay em là của chị!"

"Ôi! Gì thế này, em cũng muốn nè!」

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Bệnh Cũ

Chương 13
Đây là năm thứ mười tôi và Triệu Nhất Dương dây dưa cùng nhau. Từng làm bạn cùng phòng, từng làm bạn giường, duy chỉ chưa từng làm người yêu. Đêm xuống, chúng tôi quấn lấy nhau triền miên đến chết đi sống lại. Nhưng khi giới thiệu với người ngoài, lại vẫn chỉ là anh em từng học chung trường. Sau này, anh đã gặp được cô gái mà mình thực sự yêu thích. Cùng cô ấy đeo nhẫn đôi, và bảo tôi gọi cô ấy là chị dâu. Từ phòng tắm bước ra, anh hôn lên trán tôi lần cuối cùng: "Cậu biết đấy, tôi không phải gay, ở bên cô ấy, mới giống như một người bình thường."
0
3 Anh Lạc Chương 7

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

BETA NHÀ TÔI SINH RA ĐỂ HƯỞNG PHÚC

10
Tôi là một beta xuất thân từ gia đình giàu có nhưng về sau sa sút đến mức gần như trắng tay, còn Bạo Ý Hành thì hoàn toàn trái ngược với tôi. Anh xuất thân từ khu ổ chuột, từng bước lăn lộn từ hạ thành lên thượng thành, cuối cùng trở thành một nhân vật có tiếng trong giới tài phiệt. Tôi ở bên anh rất nhiều năm, tính tình vẫn kiêu căng và khó chiều như cũ, đối với Bạo Ý Hành lại càng kén chọn đủ điều. Người ngoài nhìn vào thường chê tôi làm bộ làm tịch, không biết tốt xấu, có một người đàn ông vừa có tiền vừa có quyền lại một lòng chiều chuộng như anh mà còn chẳng biết quý trọng. Sau này, có lẽ Bạo Ý Hành thật sự cảm thấy dù mình có làm thế nào cũng không thể sưởi ấm được trái tim tôi, cuối cùng lại hiếm hoi thuận theo ý tôi, đồng ý để tôi rời đi. Thế nhưng ngay tối hôm ấy, căn nhà thuê đột nhiên mất điện. Giữa bóng tối, tôi còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì một bóng người cao lớn đã áp sát từ phía sau, cánh tay rắn chắc vòng qua eo, ép tôi tựa vào mép bàn. Hơi thở nóng rực của người đàn ông phả sát bên tai, mang theo thứ áp lực quá quen thuộc khiến cả sống lưng tôi tê dại. Bạo Ý Hành khẽ cười, giọng trầm xuống. “Mang con của tôi rồi còn định đi đâu, hửm?”
ABO
Boys Love
0