Cuối cùng cũng sinh xong.
Ông bố bỉm sữa mới vào nghề lập tức hóa thân thành bảo mẫu vàng: "Em đừng lo, để anh chăm."
Hai đứa trẻ bị anh ấy trị cho phục tùng răm rắp.
Chỉ là khi lũ trẻ lớn lên, lúc không nghe lời, ông bố bỉm sữa hung dữ quát một câu: "Đưa tay ra đây!"
Khiến tôi cũng phản xạ có điều kiện mà đưa tay theo.
Cho đến khi cây thước kẻ rơi xuống lòng bàn tay lũ trẻ, tôi mới sực nhớ ra--
Thật tốt quá, mình đã tốt nghiệp lớp thầy Giang nhiều năm rồi!
----Hết----
Ngoại truyện: Góc nhìn nam chính
1
Trời sập rồi.
Ánh trăng sáng của tôi lớn lên bị lệch lạc rồi.
Hồi nhỏ từng học chung lớp Toán nâng cao.
Nhưng cô ấy hình như chẳng nhớ gì về tôi cả.
Là vì cặp kính cận đen sao?
Phải tháo ra ngay cho cô ấy nhìn quen mặt mình.
Tin x/ấu: Không nhận ra.
Tin tốt: Cô ấy để mắt tới mình rồi.
2
Cô ấy vậy mà dám sờ mình trong giờ học...
Mình không còn trong sạch nữa rồi!
Sự tri/nh ti/ết của con trai quan trọng hơn bất cứ thứ gì.
Cô ấy nhất định phải chịu trách nhiệm với mình!
Tan học.
Nghe bạn học nói cô ấy bị bố t/át.
Tim tôi thắt lại.
Không tự chủ được mà đi tìm cô ấy.
Cô ấy khóc khiến tim tôi tan nát.
Chỉ muốn đi giúp cô ấy ngay lập tức.
Nhưng tôi biết giáo dục con cái cần "trì hoãn sự thỏa mãn".
Tôi phải thấy được thái độ của cô ấy.
3
Tôi ra lệnh cho thuộc hạ tung tin cô ấy sắp rời khỏi giới đại ca trường học.
Đồng thời sắp xếp vệ sĩ canh gác nghiêm ngặt trên con đường cô ấy đi học.
Ở những góc khuất mà cô ấy không biết, chúng tôi đã giải quyết vài lần rắc rối.
Đảm bảo cô ấy có thể thuận lợi quay đầu là bờ khi thoát khỏi vũng bùn.
Yêu một người cũng như nuôi một đóa hoa.
Bố cô ấy không biết nuôi.
Vậy thì để tôi nuôi lại cô ấy một lần nữa.
Nền tảng của cô ấy không tồi, tiến bộ rất nhanh.
Thế nên tôi có tư tâm.
Muốn học chung một trường đại học với vợ.
Để tránh nỗi khổ tương tư.
4
Rõ ràng là giai đoạn sau vợ hơi thiếu động lực.
Không còn cách nào khác.
Tôi đành phải dấn thân vào con đường b/án rẻ sắc đẹp.
Mỗi lần thấy cô ấy khao khát như vậy... thật ra tôi còn muốn hơn cô ấy.
Nhưng tôi phải nhẫn nhịn.
Vợ à, đừng thách thức giới hạn của anh nữa.
Nhớ kỹ, là luật trẻ vị thành niên bảo vệ em đấy.
5
Vợ đỗ Đại học Hoa rồi!
Còn vui hơn cả lúc chính mình đỗ.
Em có biết một người không có thiên phú mà nỗ lực đỗ vào Đại học Hoa khó đến thế nào không?
Vợ mình đỉnh thật!
Ra mắt gia đình.
Cuối cùng tôi không cần nhẫn nhịn nữa.
Lần đầu tiên, hơi mất kiểm soát.
Làm vợ sợ rồi.
Xin lỗi em.
Lần sau anh sẽ tiết chế lại.
6
Vui vẻ rút hết số tiền tiêu vặt tích góp mười tám năm ra, m/ua cho vợ một chiếc Cullinan.
Kiên nhẫn dạy dỗ như thế.
Vậy mà cô ấy vẫn quẹt một phát hỏng luôn.
Lạy chúa... cái đầu thỏ!!
Bình tĩnh, bình tĩnh.
Giáo dục con cái, nhất định phải có tâm lý ổn định.
Sửa một phát mất bốn trăm sáu mươi nghìn tệ.
Mình còn chưa kịp m/ua bảo hiểm nữa!!
Hu hu.
Phải giả vờ gọi điện cho bảo hiểm để vợ yên tâm đã.
7
Tôi là người có cá tính rất lạnh lùng.
Nhưng vợ giống như một mặt trời nhỏ sưởi ấm tôi.
Sau khi tôi làm phó chủ tịch thương hội, áp lực rất lớn.
Vợ cũng không tiếc công sức giúp tôi giải tỏa áp lực.
Khụ khụ.
Thật là ngây ngất.
Xin lỗi vợ, em vất vả rồi.
Ban đầu tôi cứ nghĩ cuộc đời mình sẽ trôi qua trong tăm tối.
Nhưng vợ và con cái lại giống như một tia sáng chiếu rọi cuộc đời tôi.
Nhìn thì có vẻ là tôi luôn dẫn dắt cô ấy.
Nhưng thực tế, cô ấy mới là sự c/ứu rỗi của đời tôi.
---Hết---