“Đi thôi. Phần còn lại giao cho họ.”
Thang máy từ tầng 37 chậm rãi đi xuống. Trong không gian kín bưng, tôi bỗng ngửi thấy một mùi tanh nhàn nhạt như mùi kim loại gỉ sét.
Liếc sang Chu Kiệu, hắn đang cau mày nhìn chằm chằm con số đang nhảy trên bảng điện tử.
Hắn không nhận ra sao?
Tùy tiện tản tin tức tố chẳng phải là thói quen tốt.
Tôi đang định nhắc thì đèn trần bỗng chớp lên một cái.
Bả vai đột ngột bị người kéo mạnh, Chu Kiệu nói gấp:
“Dựa sát vào tường!”
Tôi chưa kịp hiểu chuyện gì, thì giây tiếp theo, đèn phụt tắt.
Thang máy rơi thẳng xuống vài tầng, rung lắc dữ dội, sau đó miễn cưỡng dừng lại.
“Cúp điện à?”
Trước mắt tối đen như mực, chỉ còn nút chuông cảnh báo phát ra ánh đỏ âm u.
“Ừm, không giống t/ai n/ạn.”
Không phải t/ai n/ạn, vậy là có người giở trò.
Những năm gần đây tôi gặp không ít kẻ trả th/ù á/c ý, nhưng tình huống thế này thì vẫn là lần đầu.
Tim đ/ập thình thịch, tôi ép mình bình tĩnh, lấy điện thoại ra. May là đã rời khỏi hai tầng bị c/ắt sóng, tín hiệu đã trở lại bình thường.
Tôi tóm gọn tình hình trong một câu rồi gửi cho anh cả, rất nhanh đã nhận được hồi âm:
[Đừng sợ, anh tới ngay.]
Cũng không hẳn là sợ. Một mình bị kẹt có thể sẽ hoảng, nhưng bên cạnh tôi còn có Chu Kiệu — có hắn ở đây…
Ý nghĩ vừa lóe lên, tim tôi chợt khựng lại.
Chu Kiệu… không ổn.
Hơi thở hắn nặng nề, thân nhiệt cao bất thường, cơ bắp căng cứng như dây đàn.
“Chu Kiệu?”
Đáp lại tôi chỉ là một ti/ếng r/ên trầm đục, không rõ nghĩa.
Tôi lập tức hoảng lên.
Bình thường trên bàn đàm phán tôi luôn tỉnh táo, phản ứng nhanh nhạy, vậy mà lúc này lại lúng túng đến mức nói năng ngập ngừng.
“Anh… anh thả lỏng chút đi… tôi ở đây.”
Trước khi thuê Chu Kiệu, tôi đã điều tra lý lịch hắn rất kỹ, thậm chí còn dùng vài biện pháp không mấy quang minh chính đại để lấy được hồ sơ điều trị tâm lý của hắn.
Không tuân thủ đạo đức thật, nhưng vì an toàn của bản thân, đạo đức đáng giá mấy đồng?
Ở độ tuổi này, thể lực và đầu óc của hắn đều đang ở đỉnh cao, vậy mà hắn lại bỏ khoản th/ù lao hậu hĩnh, giải ngũ sớm để đi làm vệ sĩ — quá khả nghi, không thể không đề phòng.
Những lần trị liệu tâm lý của hắn đều rất ngắn, sau khi theo tôi thì không quay lại gặp bác sĩ nữa.
Tôi từng nghĩ hắn đã ổn, chí ít là đã buông xuống. Nhưng tình trạng trước mắt rõ ràng không phải vậy.
Không gian chật hẹp, tối tăm lại một lần nữa kích hoạt phản ứng sang chấn của hắn.
Ba năm trước, trong một nhiệm vụ, hắn và đồng đội bị vùi dưới tấm bê tông sau một vụ n/ổ. Không gian nhỏ hẹp đến mức tay chân cũng không thể duỗi ra.
Bốn ngày sau, họ được c/ứu.
Chính x/á/c mà nói — chỉ có Chu Kiệu được c/ứu.
Đồng đội của hắn bị thương nặng, đã tắt thở ngay trong đêm n/ổ.
Chu Kiệu bị mắc kẹt trong cái hốc nhỏ ấy, bất lực cảm nhận cơ thể người kia dần mất nhiệt, dần trương phồng, rồi bắt đầu bốc mùi.
Không thể làm gì.
Tôi không phải bác sĩ tâm lý, không biết phải an ủi hắn thế nào.
Tôi chỉ là ông chủ của hắn, thực ra cũng không có nghĩa vụ phải làm vậy.
Nhưng hắn đã liều mạng vì tôi nhiều lần, cuộc sống cũng đang dần đi vào quỹ đạo — hắn biết cười, thậm chí còn muốn lấy vợ…
Nghĩ thế nào cũng thấy không đành lòng.
Sau một hồi giằng co trong lòng, tôi cắn răng, x/é miếng dán ức chế sau gáy.
Cẩn thận tiến lại gần, một tay vòng qua vai hắn, nhẹ nhàng vỗ lưng.
“Không sao đâu, không sao… chúng ta sắp ra ngoài rồi.”
Tin tức tố của Omega có thể trấn an Alpha đang mất kiểm soát… lẽ ra là vậy.
Thế nhưng vì sao cơ thể hắn lại càng căng cứng hơn?
Không đủ sao?
Tôi bắt đầu bất an, thử kiễng chân ôm lấy cổ hắn. Chưa kịp dỗ dành, lòng bàn tay tôi đã chạm phải một mảng ướt át.
Nóng và dính.
Tôi sững người, nhớ tới con d/ao rọc giấy, lập tức hiểu ra:
“Anh bị thương rồi?”
Mùi gỉ sắt ban nãy không phải tin tức tố, mà là mùi m/áu.
Chu Kiệu không trả lời, chỉ im lặng vòng tay ôm ch/ặt lấy eo tôi.
“Thiếu gia.”
May mà… vẫn còn lý trí.
Tôi cũng không rảnh mà so đo chuyện hắn ôm quá ch/ặt, gần như dán sát người tôi, vượt xa khoảng cách an toàn vốn nên giữ.
“Đỡ hơn chút nào chưa? Cố thêm chút nữa, anh cả sắp tới rồi.”
Đầu hắn tựa lên vai tôi, khẽ cọ cọ:
“Ừm.”
Vòng chống cắn lạnh ngắt, nhưng hơi thở phun ra qua song kim loại lại nóng rực.
Lạnh – nóng đan xen, men theo cổ, khiến tôi rùng mình liên tiếp.
Hơi thở cuối cùng dừng lại ngay trên tuyến thể của tôi.
Từng nhịp, từng nhịp một, nóng đến đ/áng s/ợ.
Một ý nghĩ bất an chợt trồi lên — hắn sẽ không định cắn tôi đấy chứ?
Dây th/ần ki/nh căng thẳng đến cực độ, rồi lại tự trấn an mình.
Không đâu, hắn đeo vòng chống cắn mà. Với lại Chu Kiệu xưa nay chưa từng vượt quá giới hạn.
“Thiếu gia… tôi muốn…”
“Ừ? Muốn gì?”
“…Thiếu gia.”
Hắn lại gọi một tiếng, giọng khàn đặc, nhuốm đầy… d/ục v/ọng.
Tôi chấn động, tuyến thể bỗng đ/au nhói dữ dội, toàn thân run lên không kiểm soát.
Có thứ gì đó cứng rắn chèn vào…
…Thanh kim loại của vòng chống cắn.
Ch*t ti/ệt!
Lúc này hắn căn bản không còn tỉnh táo!
Tôi vùng vẫy, túm tóc hắn kéo ra, nhưng tóc hắn quá ngắn, căn bản không nắm được.
Đẩy lo/ạn xạ chỉ đổi lại sự giam giữ ch/ặt hơn cùng những động tác càng lúc càng quá đáng.
Rõ ràng chưa có tiếp xúc thực sự, vậy mà những nơi bị vòng chống cắn cọ qua đều nóng rát như bị th/iêu đ/ốt.
“Chu Kiệu! Buông tôi ra!”
Hắn không nghe thấy.
Kẹp áo sơ mi do chính tay hắn cài bị gi/ật phăng, dây đàn hồi quất vào đùi tôi, khiến tôi đ/au đến gi/ật mình.
Thang máy vẫn treo lơ lửng giữa không trung, bất cứ lúc nào cũng có thể rơi.
Tôi không dám giãy quá mạnh, chỉ có thể trơ mắt nhìn vạt áo bị hắn kéo lên, đẩy tới tận xươ/ng quai xanh.
Khi hơi nóng của hắn chạm vào ng/ực, tôi không nhịn được bật ra một tiếng nức nở:
“…Đau.”
Cơ thể Chu Kiệu chợt cứng đờ.
Tôi lập tức nắm lấy cơ hội:
“Đau lắm, anh tỉnh lại đi. Tôi là ông chủ của anh, anh không được làm tổn thương tôi.”
Lực siết dần lỏng ra. Hắn buông tay, hơi thở vẫn gấp gáp, nhưng không còn động đậy nữa.
Đến khi anh cả dẫn người phá cửa thang máy, tôi và Chu Kiệu đều không nói lời nào.
Ánh mắt anh cả lướt qua Chu Kiệu, dừng lại ở chiếc áo sơ mi nhăn nhúm của tôi.
“Không sao chứ?”
Chỉ là một câu hỏi bình thường, vậy mà mặt tôi lại nóng bừng lên.
“Em không sao. Cậu ấy cần xử lý vết thương.”
Đây là lần đầu tiên Chu Kiệu không theo tôi về nhà.
Ngồi trên xe của anh cả, cơ thể tôi vẫn còn từng đợt phát nhiệt.
“Giang Dực?”
Tôi gi/ật mình hoàn h/ồn. Anh cả vẫn điềm tĩnh, kiên nhẫn hỏi lại:
“Camera giám sát… cần anh xử lý giúp không?”