Bà lão Tôn trợn mắt quát: "Con ranh con này! Đang ngày Tết mà dám nguyền rủa bọn ta ch*t hết!"

Tôi khẽ cười lạnh: "Tiểu Hổ đáng yêu thế này, thương còn không kịp nữa là nguyền rủa?"

Nói rồi tôi nhếch mép: "Tiểu Hổ ngoan nào, chị yêu em còn chẳng đủ, sao lại t/át em?"

Tiểu Hổ tức gi/ận gào lên: "Đừng có giả nai! Chính vì tao bỏ pháo vào miệng chó nhà mày cho n/ổ ch*t nên mày mới đ/á/nh tao! Mày còn đ/á/nh cả bà tao! Tao sẽ bảo ba tao đ/á/nh ch*t mày!"

Hắn ôm x/á/c chó Đa Đa đầy m/áu đưa cho Tôn Lão Đại xem. Tôn Lão Đại biết mình sai nhưng vì nhà đông người nên định dàn xếp: "Thằng bé đã nhận lỗi, tôi bồi thường tiền con chó là được."

Mẹ tôi gi/ận dữ: "Đa Đa là thành viên gia đình! Cửa đã khóa mà mẹ con các người tự ý đột nhập, không thể dùng tiền xóa tội!" Rồi quay sang bố tôi: "Gọi cảnh sát!"

Nghe thế bà Tôn hét lên: "Các người thấy nhà tôi có tiền nên muốn ki/ếm chác! Có bằng chứng gì không?"

Tôi lạnh lùng rút điện thoại: "Cần tôi bật camera an ninh cho xem không?"

Hóa ra Tiểu Hổ học lỏm được cách mở khóa. Bà Tôn lặng thinh, lôi ra tờ 10 ngàn: "Chó cỏ chỉ đáng giá này, ra chợ m/ua con khác đi!"

Tôi muốn bật cười khi thấy số tiền chế nhạo ấy. Tôn Lão Đại thêm 20 ngàn: "30 là hết cỡ!"

Bà Tôn nổi đi/ên: "Đừng có được đằng chân lân đằng đầu! Chó cỏ 30 ngàng còn đòi hỏi gì nữa!"

Một người đàn ông đầu đinh lên tiếng: "Trẻ con nghịch ngợm có gì to t/át? Đàn ông phải rộng lượng như chúng tôi mới làm đại sự, xe hơi trăm triệu đây này!"

Một anh bụng phệ cười ha hả: "Cháu mà đ/ốt xe chú, chú cũng chẳng m/ắng! Đàn ông phải có bản lĩnh!"

Nhìn bãi đậu xe bị chiếm dụng, tôi nảy ra kế hoạch...

04

Cảnh sát đến nhưng chỉ cảnh cáo Tiểu Hổ vì hắn vị thành niên. Họ Tôn bồi thường 500 ngàn. Tưởng Tôn Lão Đại sẽ dạy con, nào ngờ hắn đưa 200 ngàn cho con trai: "Con có chí khí! Cứ chơi đi!"

Anh đầu đinh và bụng phệ mỗi người thưởng thêm 200 ngàn. Tiểu Hổ huênh hoang chỉ tôi: "Đồ đàn bà thối! Tao sẽ đ/ốt xe mày, nhà tao giàu lắm tiền!"

Mẹ tôi lo lắng: "Xe con phải dời đi, thằng bé sẽ làm bậy thật đấy!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm