Tôi, một con chim hoàng yến háo sắc, vô tình trói buộc với hệ thống quay ngược thời gian.
Đại gia giới kinh thành hôn tôi, tôi quay ngược thời gian.
Anh ta hôn tôi đến tê cả môi.
Đại gia giới kinh thành ôm tôi, tôi quay ngược thời gian.
Anh ta ôm tôi đến chuột rút cả tay.
Một đêm nọ, đại gia giới kinh thành vừa định châm điếu th/uốc sau cuộc vui, tôi vẫn chưa thỏa mãn, chuẩn bị quay ngược thời gian để tận hưởng thêm, thêm, thêm, thêm một lần nữa.
Đại gia tức đến bật cười.
"Mẹ kiếp, em coi tôi là cỗ máy vĩnh cửu đấy à?"
01
Tôi, một con chim hoàng yến được bao nuôi.
Không vì tiền, không vì tài sản.
Đơn thuần là háo sắc.
Háo sắc của Giang Tuân Chu.
Tôi yêu anh ấy từ cái nhìn đầu tiên.
Để trở thành chim hoàng yến của vị đại gia giới kinh thành này, tôi đã vượt qua bao khó khăn, đ/ấm đ/á các người mẫu trẻ của giới giải trí Hồng Kông, đạp đổ các hotgirl mạng chuyên câu dẫn.
Khi cuối cùng cũng thành công leo lên vị trí này, thư ký của Giang Tuân Chu cung kính đưa cho tôi một bản hợp đồng bao nuôi.
"Cô Chu, Giang tổng nói mỗi tháng năm triệu, cô thấy được không?"
Tôi mừng rỡ.
"Được."
Sau đó lấy điện thoại ra, chuyển thẳng năm triệu vào tài khoản ngân hàng của thư ký, chân thành nói:
"Tiền đã chuyển rồi, khi nào cho tôi gặp Giang Tuân Chu?"
…
Thư ký nhìn tôi, rồi lại nhìn số tiền năm triệu vừa dư ra.
Đơ người.
Cuối cùng, năm triệu đó được chuyển trả lại, tôi còn nhận được thêm năm triệu tiền phí bao nuôi.
Từ đó, tôi trở thành chim hoàng yến của Giang Tuân Chu.
Bắt đầu cuộc sống kỳ lạ: cùng ăn, cùng uống, cùng ngủ.
02
Một buổi sáng không biết là ngày thứ bao nhiêu kể từ khi trở thành chim hoàng yến của Giang Tuân Chu, tôi vẫn còn đang nướng khét trên giường.
Tư thế ngủ lộn xộn.
Trong khi đó, kim chủ của tôi đã dậy tập aerobic, ăn sáng, đ/è đầu cưỡi cổ nhân viên họp buổi sáng, chuẩn bị ra ngoài bắt đầu một ngày mới đầy quyền lực.
Kỷ luật như á/c q/uỷ.
Hitler nhìn thấy cũng phải rơi lệ.
Sau khi mặc quần áo xong, Giang Tuân Chu cầm chiếc cà vạt quất nhẹ vào mông tôi, giọng nói trầm thấp dễ nghe.
"Chu Thời Nghi, dậy thắt cà vạt cho tôi."
?
!
Biểu cảm đang ngái ngủ của tôi lập tức thay đổi.
Trong đầu nhanh chóng gọi hệ thống.
【Hệ thống! Nhanh nhanh! Quay ngược thời gian!】
Một giọng máy móc không thuộc về nhân loại vang lên trong đầu.
Hệ thống nghi hoặc: 【Ký chủ, kim chủ của cô không hôn cũng không ôm cô, có gì mà phải quay ngược thời gian để tận hưởng lại chứ?】
Tôi thẹn thùng.
【Anh ấy dùng cà vạt quất mông tôi, cảm giác này hơi... sướng, ch*t ti/ệt, sao trước đây tôi không phát hiện ra mình có tố chất SM thế này nhỉ.】
【Tôi cũng không phát hiện ra.】
Hệ thống bất lực quay ngược thời gian cho tôi.
【Đinh, quay ngược thời gian thành công.】
Thời gian quay lại nửa phút trước.
Giây tiếp theo, cà vạt của Giang Tuân Chu lại quất vào mông tôi.
"Chu Thời Nghi, dậy thắt cà vạt cho tôi."
Ưm~
Thích quá.
【Tiếp tục quay ngược thời gian.】
Hệ thống gi/ật gi/ật khóe miệng.
Thời gian lại quay về nửa phút trước, cà vạt của Giang Tuân Chu lại quất vào mông tôi.
"Chu Thời Nghi, dậy thắt cà vạt cho tôi."
Á!
Sướng!
Tôi hét lên trong đầu.
【Quay ngược thời gian thêm một trăm lần nữa! Hệ thống! Cảm ơn!】
【Không sao, đây là quả báo của tôi.】
Hệ thống không nói gì, chỉ máy móc quay ngược thời gian.
Trong chốc lát, trong phòng tràn ngập tiếng động mờ ám khi Giang Tuân Chu dùng cà vạt quất nhẹ vào mông tôi.
03
Hạnh phúc.
Thật sự là hạnh phúc.
Có lẽ ông trời thấy tôi quá thèm khát thân thể Giang Tuân Chu, nên ngay ngày đầu tiên tôi trở thành chim hoàng yến của anh ấy, tôi đã trói buộc với một hệ thống.
Hệ thống quay ngược thời gian.
Đúng như tên gọi, tôi có thể quay ngược thời gian liên tục.
Ngoài tôi ra, mọi sự vật, thời gian, địa điểm, con người khác đều sẽ quay trở lại từ đầu.
Ai hiểu được cảm giác hôn Giang Tuân Chu đến tê môi, ôm ấp đến chuột rút cả tay là hạnh phúc thế nào không?
Đừng hỏi tại sao.
Hỏi thì là do tôi thích kiểu này.
Nếu không phải cơ thể tôi không chịu nổi, tôi đã sớm thao túng cho anh ấy thành "nhất dạ thất thứ lang" (một đêm bảy lần) rồi.
Đợi đến khi mông tôi bị cà vạt của Giang Tuân Chu quất đến mức có thể đỡ được ba chai nước ngọt, tôi mới dừng quay ngược thời gian.
Tôi vui vẻ định c**** m*** đứng dậy.
Kết quả vì quá phấn khích, tôi lỡ đá/nh một cái "bủm" thật to, cực kỳ mất hình tượng.
Tôi x/ấu hổ đứng hình.
Giang Tuân Chu khẽ nhướn mày.
Hệ thống chủ động ân cần hỏi: 【Ký chủ, có cần quay ngược thời gian không?】
【Quay... nhất định phải quay... hình tượng của tôi trước mặt anh ấy luôn hoàn hảo, tuyệt đối không được có vết nhơ này!】
【Đinh, quay ngược thời gian thành công.】
Lần này, tôi khép nép bò dậy, quỳ bên giường định thắt cà vạt cho anh ấy.
Mọi thứ đều thật bình yên.
"Chồng ơi, em thắt cà vạt cho anh nhé."
"..."
Giang Tuân Chu không chút biến sắc xoa xoa cánh tay hơi tê, đáy mắt thoáng qua một tia cười rất nhanh.
Anh cúi đầu hôn nhẹ lên người đang nghiêm túc thắt cà vạt cho mình.
"Chu Thời Nghi, hôm nay có muốn đi cùng anh đến công ty không?"
Tôi lắc đầu: "Không đi đâu, chồng ơi."
"Muốn ngủ tiếp?"
"Ưm~"
Đêm qua quay ngược thời gian ba lần, tôi đương nhiên phải ngủ thêm chút nữa, dưỡng sức.
Thấy tôi còn chút mệt mỏi, Giang Tuân Chu cũng không ép.
"Vậy em ở nhà nghỉ ngơi, tối anh về sớm với em."
"Vâng vâng, đợi anh nhé~"
Tôi làm nũng.
Giang Tuân Chu nhìn tôi.
Có lẽ anh ấy rất thích kiểu người vừa thuần khiết vừa gợi cảm của tôi, nâng mặt tôi lên rồi cúi đầu hôn xuống.
"Ngoan quá."
Bề ngoài tôi thẹn thùng tận hưởng, nhưng trong đầu lại đi/ên cuồ/ng gào thét với hệ thống đang lấy tay che mắt.
【Hệ thống, lát nữa giúp tôi quay ngược thời gian mười lần cho nụ hôn kiểu Pháp này nhé!】
Hệ thống cạn lời: 【Cô không sợ môi bị hôn nát à, làm ơn tiết kiệm cái miệng chút đi.】
04
Lời tiên tri ứng nghiệm.
Miôi tôi quả nhiên bị hôn đến trầy xước.
Vừa tê vừa ngứa.
Điều bất ngờ là môi của Giang Tuân Chu cũng hơi sưng đỏ, ở môi dưới còn có một vết thương nhỏ do tôi không kiểm soát được mà cắn phải ở lần quay ngược thời gian trước đó.
Khiến gương mặt quý phái, điển trai kia có thêm một vẻ quyến rũ khác lạ.
Tôi vừa thèm khát anh ấy vừa hơi thắc mắc.
【Hệ thống, có lỗi gì à? Tại sao tôi cảm thấy mỗi lần quay ngược thời gian khi hôn, môi của Giang Tuân Chu đều không trở lại bình thường?】
Hệ thống vốn luôn trả lời ngay lập tức lại im lặng.
Tôi tưởng nó đi sửa cái lỗi vẫn luôn tồn tại này, nên cũng không hỏi thêm.
Đằng nào thì hôn sướng là được.
Sau khi quay ngược thời gian thêm một lần nữa, tôi nhân từ, thả Giang Tuân Chu đi.
"Chồng ơi, tối gặp lại nhé~"
"Ừ."
Anh sờ mặt tôi, đột nhiên hỏi xin một thứ.
"Chu Thời Nghi, em có son dưỡng môi dư không?"
"Có ạ, sao thế ạ?"
Giang Tuân Chu liếc nhìn tôi, cười như không cười.