Không hiểu mình lại làm phiền cậu ấy ở điểm nào nữa. Hơn nữa đây là ký túc xá, chẳng lẽ mình không được phép nói chuyện sao? Bực bội và bất lực, tôi hỏi: "Lại sao thế hả Lâm Dương?"

Cậu ấy do dự một lúc rồi lên tiếng: "Cậu thường xuyên gọi video cho anh trai thế à?"

À thì ra là thắc mắc về cách tương tác giữa anh em. Tôi vui vẻ giải thích: "Đúng vậy, anh trai luôn chiều chuộng tôi, hay cho tiền tiêu vặt lắm."

Khi lại gần, tôi chợt nhận ra tai Lâm Dương đỏ ửng như thể sắp chảy m/áu, ngay cả mặt cũng ửng hồng. Tôi lo lắng hỏi: "Cậu sao thế? Phòng ngột quá à? Mặt đỏ thế kia?"

Lâm Dương né tránh ánh mắt tôi: "Không sao... Tôi đi tắm đây."

Cậu ấy bước vào nhà vệ sinh nhưng mãi không nghe tiếng nước chảy. Thì ra là nhịn vệ sinh, không trách mặt đỏ lên thế. Tôi nằm vật ra giường, lướt trang tỏ tình của học viện để xem có gì mới đem ra trêu chọc không.

Vừa làm mới trang đã thấy bài đăng gây sốc: [Wall này, liệu anh em ruột có thể yêu nhau không?]

Bình luận đầu bảng: [G/ãy xươ/ng đấy! Chúng ta được giải c/ứu rồi!] Những dòng khác ùa theo: [Tình yêu đích thực là m/áu mủ, g/ãy xươ/ng chỉ là sinh ra ở La Mã], [Đương nhiên rồi, không chỉ vượt chuẩn mực mà còn vượt qua chính mình nữa].

Một tài khoản lạ hỏi: [G/ãy xươ/ng là gì?] Người bình luận hot giải thích: [Anh em ruột yêu nhau, chân anh trai bị bố mẹ đá/nh g/ãy phải vào khoa xươ/ng, nên gọi là g/ãy xươ/ng.]

Đúng lúc ấy, tiếng nước xả toilet vang lên. Tôi lật vài trang điện thoại rồi thiếp đi.

**3**

Dạo này Lâm Dương cư xử kỳ lạ. Trước giờ cậu ấy luôn đến sớm giữ chỗ đầu lớp cho cả bốn đứa chúng tôi. Chỗ kế bên thường dành cho tôi, hai hàng sau cho bạn cùng phòng. Nhưng gần đây, cậu ấy chỉ giữ mỗi chỗ của mình.

Đang định hỏi thì giáo viên đã điểm danh: "Tạ An Ngọc Dương, trả lời câu hỏi buổi trước đi." Tôi cúi gằm mặt, vừa căng thẳng vừa bất lực. Cái tên bốn chữ đ/ộc nhất lớp khiến tôi trở thành "ngôi sao" được thầy yêu thích.

Bất lực vì biết trước sẽ bị gọi. Căng thẳng vì hoàn toàn m/ù tịt đáp án. Mọi khi Lâm Dương đều chuẩn bị sẵn đáp án cho tôi. Nhưng giờ tôi ngồi sau, trên bàn trống trơn. Tôi nhìn cậu ấy cầu c/ứu, chỉ nhận lại tấm lưng lạnh lùng. Đành thú nhận: "Em xin lỗi, em quên mất rồi ạ."

Giáo viên cười bảo tôi ngồi xuống, không quên trêu: "Lần sau ngồi cạnh Lâm Dương đi, kẻo lại không trả lời được." Cả lớp ồ lên cười, riêng Lâm Dương vẫn im lặng. Tôi chẳng thấy x/ấu hổ, chỉ cảm nhận rõ sự khác biệt trong thái độ cậu ấy. Giá như cậu ấy quay lại chế giễu, có lẽ tôi còn đỡ hơn.

Bữa trưa ở căng tin, Lâm Dương một mình về ký túc. Thằng mê trượt ván mới có bạn gái đã biến mất từ lúc tan học. Chỉ còn tôi và Trần Cần. Vừa gắp tr/ộm miếng th!t bò ngò rí trong bát cậu ta, tôi hỏi: "Cậu không thấy Lâm Dương dạo này lạ sao?"

Trần Cần lắc đầu: "Có đâu."

Tôi: "Cậu ấy không ngồi cùng bàn với tớ nữa."

Cần: "Bình thường cậu ấy cũng ít khi ngồi chung mà."

Tôi: "Cậu ấy còn không ăn cùng tớ."

Cần: "Sao, không có cậu ấy đút cho thì không ăn được à?"

Tôi: "Đừng đùa nữa."

Cần: "Thì đừng có gắp th!t của tôi."

Tôi: "Hay Lâm Dương gh/ét tớ?"

Cần: "Không thấy, nhưng tớ đang gh/ét cậu thật đấy."

Nhìn đáy bát trống không của Trần Cần, tôi cười ngượng: "Lần sau đền cậu hai phần." Cậu ta đổ nốt th!t vào bát tôi: "Thẳng thắn hỏi Dương ca ấy, hai đứa chẳng thân thiết lắm sao?"

Tôi chợt gi/ật mình. Quả thật, từ góc nhìn của Trần Cần, tôi và Lâm Dương luôn sánh đôi: cùng bàn, cùng ăn, cùng phòng. Dù Lâm Dương ít nói nhưng chúng tôi rất hợp cạ. Điều quan trọng nhất: tôi là người duy nhất trong ký túc biết bí mật của cậu ấy.

Chuyện bắt đầu từ cuối học kỳ trước. Tối hôm thi xong, chỉ còn tôi và Lâm Dương trong phòng. Đang "vật lộn" trong toilet thì nghe cửa mở. Tưởng cậu ấy đi ra, nào ngờ có giọng nam khác vang lên, nhẹ nhàng mà run run:

"Lâm Dương, tôi định nhắn qua WeChat nhưng nghĩ nên nói trực tiếp. Tôi thích cậu. Từ hôm khai giảng thấy cậu ở giảng đường, tôi đã cảm nhận chúng ta giống nhau. Cậu cho tôi cơ hội được không?"

Tôi còn đang choáng thì đã nghe Lâm Dương từ chối khô khan: "Xin lỗi, không hợp."

Người kia hỏi dồn: "Sao? Tôi nhầm à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Trúc Mã Không Yêu Tôi

Chương 13.
Tại nhà chàng trai mà tôi thầm thương trộm nhớ, tôi vô tình bắt gặp một cô gái đang quấn khăn tắm. Chắc cô ấy vừa tắm xong, tóc vẫn còn nhỏ nước, hai má ửng hồng. Cửa phòng ngủ chính vẫn mở, bên trong là một khoảng tối mờ ám. Thật khó để tôi không liên tưởng đến những chuyện đã xảy ra giữa bọn họ. Tôi thậm chí còn lờ mờ ngửi thấy chút mùi tanh lợm giọng phảng phất trong không khí. Tiêu Hoài à Tiêu Hoài, chàng trai tôi đã thích mười năm trời, hôm nay đã xảy ra quan hệ với cô gái khác mất rồi. Đoạn tình cảm đơn phương kéo dài đằng đẵng suốt mười năm, đến giây phút này, tôi cuối cùng cũng đã triệt để bỏ cuộc.
22.72 K

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tấm màn sân khấu cũ đó là do tôi và cả đội bảo trì cùng nhau phục dựng.

Chương 11
Kỹ thuật viên nhuộm phục chế Tô Tĩnh Hòa đã dành nửa năm để xây dựng phương án nhuộm phục chế có thể đảo ngược cho tấm màn kịch cũ bị ẩm mốc và phai màu. Thế nhưng, khi tấm màn được treo trở lại sân khấu, cô phát hiện sổ tay hướng dẫn công việc chỉ còn lại chữ ký của cấp trên, còn bản thuê ngoài thì đã bị xóa mất các bước làm sạch then chốt. Sau khi thử nghiệm nhiệt độ đèn cho buổi công diễn đầu tiên xảy ra hiện tượng loang màu, cô buộc phải đứng trước lựa chọn: hoặc chấp nhận tổn thất do hoãn chiếu, hoàn tiền vé, làm thêm giờ và mất tiền thưởng, hoặc để thành quả phục chế suốt nửa năm trời đối mặt với rủi ro không thể đảo ngược. Cùng với việc khôi phục dần các bức ảnh thi công, ghi chép phiên bản và những bản thảo cảnh báo rủi ro chưa gửi đi, cô cũng bắt đầu yêu cầu chức danh, quyền ký duyệt và tên của đội ngũ mình phải được ghi nhận chính thức vào hệ thống.
0