Vì Sao Kỳ Hằng

Chương 4

14/12/2025 07:54

Tôi đ/á vào bắp chân hắn một cái: "Cút ngay cho ông!"

11.

Tôi đơn phương tuyên bố chiến tranh lạnh với Bùi Hành.

Dạo này tôi ở căn hộ ngoài khuôn viên trường mà bố Tam M/ập m/ua cho cậu ta.

Tam M/ập hào phóng mời: "Kỳ ca, cậu cứ ở tạm đây đi. Chỗ này có dì lao công định kỳ dọn dẹp, sạch sẽ lắm. Còn Bùi Hành, tôi sẽ xử hắn một trận ngay!"

Tôi vội kéo cậu ta lại: "Khoan đã, cậu đ/á/nh hắn làm gì?"

Cậu ta tròn mắt: "Chẳng phải Bùi Hành đuổi cậu khỏi ký túc xá sao? Kỳ ca yên tâm, tôi sẽ giúp cậu rửa h/ận!"

Tôi thở dài: "Quay lại đây!"

Đành kể sơ qua đầu đuôi câu chuyện.

Tam M/ập há hốc miệng: "Vậy... con của cậu thực ra là của Bùi Hành?"

Tôi gật đầu.

"Hắn tỏ tình, mà cậu tưởng hắn làm thế chỉ vì đứa bé?"

Tôi lại gật.

Tam M/ập im lặng giây lát, rồi thận trọng giơ tay: "Kỳ ca, liệu có khi nào... hắn thật lòng không? Đàn ông đâu dễ mang th/ai, khả năng vì con nít nghe hơi vô lý."

Tôi chớp mắt.

Đúng, tôi mang th/ai đã là chuyện hiếm. Vậy lời tỏ tình của Bùi Hành là thật? Hắn thực sự thích tôi?

Tam M/ập vỗ vai tôi: "Chắc do hormone khiến cậu dễ xúc động. Để tôi nhờ người bốc thang th/uốc, vừa an thần vừa không hại th/ai nhi."

Tôi gật đầu.

Cậu ta lại hỏi: "Nhưng Kỳ ca tính giữ đứa bé hay...?"

Tôi cúi mặt, tay tự động đặt lên bụng phẳng lì: "Chưa biết, để tôi nghĩ thêm."

12.

Lời Tam M/ập khiến tôi trằn trọc suốt đêm.

Hai ngày trước đi khám, phôi th/ai phát triển tốt, tim th/ai đ/ập rất khỏe. Nếu sinh ra, hẳn sẽ là đứa trẻ khỏe mạnh.

Nhưng tôi là đàn ông. Chuyện mang th/ai đã khó lý giải, huống chi còn hàng đống rắc rối như khám th/ai, sinh nở sau này.

Đang suy nghĩ, hình ảnh Bùi Hành lại hiện lên. Sao cứ nghĩ về hắn mãi thế?

Tôi bực bội lật người, kéo chăn đã đạp phăng đắp lại, nhắm mắt cố ngủ.

Không tự quyết định được, tôi đành tìm Bùi Hành bàn bạc. Hắn nghiên c/ứu kỹ lắm, vừa an ủi vừa phân tích tỉ mỉ:

"Tôi đã hỏi các chuyên gia. Đàn ông mang th/ai cực hiếm, an toàn nhất là bỏ. Nhưng nếu cậu muốn giữ, ta có thể ra nước ngoài. Tôi đã liên hệ giáo sư rồi. Dù cậu chọn gì, tôi đều ủng hộ."

Tôi nhìn hắn hồi lâu: "Lần đầu thấy cậu nói nhiều thế."

Hắn cười: "Vậy cậu cảm nhận được lòng thành chưa?"

Ánh mắt tôi dừng ở đôi môi hắn: "Trông như thạch rau câu."

Bùi Hành sững lại, mắt chợt tối đi: "Muốn nếm thử không?"

Không đợi tôi đáp, hắn đã cúi xuống hôn tôi. Nụ hôn ướt át kết thúc, giọng hắn nũng nịu: "Cho tôi danh phận đi?"

Tôi nhận ra mình không gh/ét cái hôn ấy. Trái tim đ/ập nhanh báo hiệu điều chẳng lành - hình như tôi đã rơi vào lưới tình rồi.

Tôi li /ếm môi, vòng tay qua cổ hắn: "Bùi Hành, tôi khó chịu quá. Làm tôi thoải mái đi, biết đâu tôi sẽ xem xét."

Hắn khẽ cắn vào tai tôi, giọng khàn đặc: "Cậu nói đấy nhé."

13.

Ngủ tới trưa hôm sau, người tôi như bị vắt kiệt.

Hắn quan tâm nên không vào bên trong, nhưng vẫn "ăn sạch" tôi bằng cách khác. Tôi khóc lóc xin tha, giọng khản đặc: "Bùi Hành, thực sự không được nữa..."

Hắn hôn lên mí mắt ướt của tôi: "Không được, tôi chưa làm cậu thoải mái, cậu chưa cho danh phận."

Đến khi tôi đành nhận hắn là bạn trai, hắn còn ôm tôi "bồi thêm" hai lần nữa mới chịu buông.

Đồ dã man!

"Tỉnh rồi à?"

Bùi Hành bưng nồi cháo hải sản bước vào, vẻ mặt thỏa mãn: "Bạn trai thân yêu của em nấu đấy. Dậy ăn nóng đi."

Tôi mặt lạnh như tiền. Từ tối qua, hắn dùng cụm "bạn trai thân yêu" như điệp khúc. Giờ tôi đã miễn dịch rồi.

Tôi khoanh tay trêu hắn: "Cậu nói gì tôi không hiểu."

Hắn sững người: "Danh phận tối qua cậu đồng ý rồi mà!"

Tôi vẫy hắn lại gần, thì thầm bên tai: "Bài học đầu tiên - lời đàn ông trên giường, đừng tin."

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Âm Thanh Báo Động

Chương 12
Mùa giao phối của tộc nhân ngư sắp kết thúc rồi, mà con đực mạnh nhất đảo Phỉ Thúy vẫn chưa tìm được bạn đời. Tuy hắn có thể săn được những con mồi nặng cả trăm cân, nhưng chưa bao giờ tham gia vũ hội cầu hôn của tộc hắn. Rõ ràng đây là một chú cá tội nghiệp, từ nhỏ đã tự sinh tự diệt nên không được "gia đình" dạy dỗ tử tế. Tôi dùng loa dạy hắn hát khúc cầu hôn, thậm chí còn mặc đuôi cá giả, lặn xuống đáy biển dạy hắn nhảy vũ điệu tình yêu. Chú cá này học nhanh lắm, còn bắt đầu biểu diễn cho tôi xem nữa. Thế nhưng, khi giáo sư hướng dẫn nhận được tài liệu tôi gửi về, ông ấy đã m/ắng tôi một trận vuốt mặt không kịp: "Đồ ngốc! Cậu không thấy hàm răng sắc lẹm, móng vuốt dài ngoằng với cái đuôi đầy sức mạnh kia của nó sao? Đó hoàn toàn không phải nhân ngư!" "Nó giống Siren trong thần thoại hơn. Nó có thể dễ dàng mổ bụng, móc tim cậu ra bất cứ lúc nào. Cách cầu hôn duy nhất của loài sinh vật này chính là b/ắt c/óc bạn đời như săn mồi vậy, rồi đem giấu vào một nơi không ai biết, cho đến khi bụng của đối phương đầy ắp trứng cá mới thôi." “Chạy đi! Mau chạy đi! Mau chạy đi!!!” Nhưng đã quá muộn rồi.
600
11 Bao Nuôi Nhầm Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm