Giam cầm bởi ái tình

Chương 5

04/08/2026 12:12

-- "Lâm Tê Nguyệt, sớm muộn gì tôi cũng sẽ ly hôn với cô."

-- "Chỉ là phản ứng sinh lý thôi, cô đừng tưởng là tôi thích cô đấy nhé?"

-- "Lâm Tê Nguyệt, sớm muộn gì tôi cũng sẽ gi*t cô."

"Giang Yến Thời, anh nói anh h/ận tôi."

"Vậy thì, đã h/ận tôi đến thế, thì đừng tìm tôi nữa."

14

Mối qu/an h/ệ giữa tôi và Giang Yến Thời vốn dĩ đã vặn vẹo từ đầu.

Nói yêu tôi sao?

Nực cười thật.

Trừ khi anh ta là kẻ cuồ/ng ng/ược đ/ãi .

Nhưng nhìn chiếc nhẫn kim cương Nam Phi trên tay, cùng những bó hoa Giang Yến Thời ngày nào cũng sai người mang đến.

Cả những lời anh nói muốn theo đuổi tôi nữa.

Tôi rơi vào trầm tư.

Ngày đó, sau khi tôi lôi hết chuyện cũ ra tính sổ, anh im lặng rất lâu, rồi bảo hay là chúng ta làm quen lại từ đầu.

Thôi bỏ đi.

Tôi vừa quen anh chẳng bao lâu, đã l/ột sạch quần áo anh trong nhật ký để làm chuyện ấy với mình rồi.

Một mối qu/an h/ệ không bình thường ngay từ khi bắt đầu thế này.

Thì có thể có kết cục gì tốt đẹp chứ.

Nhưng hai tháng nay, không biết anh đi học được kỹ năng gì.

Quà tặng ngày nào cũng có, mỗi ngày lại là một dịp kỷ niệm mới.

Tôi chặn số anh, anh liền viết thư, mỗi ngày đổi một kiểu viết.

Anh còn chuyển đến ở đối diện nhà tôi, nghiên c/ứu đủ loại thực đơn để nấu cơm cho tôi.

Thậm chí còn lịch sự mời tôi đi dạo phố, đi xem phim.

Khiến một kẻ chỉ biết h/ận thuần túy như tôi cũng cảm thấy hơi hoảng.

Bác sĩ tâm lý bảo tôi đừng tạo áp lực cho bản thân, vì tình cảm nam nữ bình thường vốn dĩ bắt đầu từ việc một bên rung động rồi mới hành động.

Nhưng một Giang Yến Thời bỗng nhiên thuần ái thế này lại khiến tôi không kịp trở tay.

Thế là tôi suy nghĩ lung tung, đến mức suy nghĩ đến đổ b/ệnh luôn.

15

Tôi chưa bao giờ rơi vào khoảnh khắc yếu đuối thế này.

Giang Yến Thời đắc ý đến mức dám động tay động chân với tôi.

Anh bóp tay tôi, lại chọc chọc vào má tôi: "Lâm Tê Nguyệt, cũng có ngày hôm nay sao."

Nhưng vẫn vào bếp nấu cháo trắng rồi đút cho tôi ăn.

Tôi quay mặt đi: "Không ăn."

Tôi gh/ét tất cả những thứ không có mùi vị.

Con người tôi luôn bi/ến th/ái khao khát sự cực hạn.

Tình yêu cực hạn, sự h/ận th/ù cực hạn.

Ngay cả thức ăn cũng kén chọn.

Anh làm ngơ, thổi nguội rồi đỡ tôi dậy.

Dịu dàng như một kẻ giả tạo.

Không hiểu sao, sở thích á/c đ/ộc của tôi bỗng trỗi dậy.

Tôi nôn thẳng ra, mặt lạnh tanh: "Giang Yến Thời, anh có phải là đồ rẻ rúng không? Bám lấy tôi dai dẳng như thế có ý nghĩa gì sao?"

Tay cầm bát của anh siết ch/ặt, khớp xươ/ng trắng bệch.

Nhưng vẫn bình tĩnh nhìn tôi: "Ngoan, ăn cơm trước đã."

"Không ăn."

Tôi tưởng anh sẽ nổi gi/ận.

Vì theo tính cách của anh, đ/ập bát bỏ đi đã là nhẹ nhàng lắm rồi.

Ai ngờ giây tiếp theo, hốc mắt anh đỏ lên.

Đối mặt với sự chất vấn của tôi, khi quay đầu lại, một giọt nước mắt rơi xuống, giọng anh r/un r/ẩy:

"Em luôn hỏi tôi có yêu em không, Lâm Tê Nguyệt, thế còn em thì sao?"

"Em có từng yêu tôi dù chỉ một chút không?"

"Hay chỉ coi tôi là món đồ chơi để em giải tỏa?"

Tôi mấp máy môi.

Thấy tôi không nói gì, anh tự giễu cười: "Rõ ràng là em trêu chọc tôi trước."

"Thấy tôi từng bước lún sâu, rồi lại rút chân rời đi."

"Sao lại có loại người như em cơ chứ, hả?"

Giang Yến Thời cúi đầu, hàng mi khẽ r/un r/ẩy, như thể sắp vỡ vụn.

Anh từ từ nhắm mắt, đôi môi mỏng nhợt nhạt nở một nụ cười thảm đạm.

"Tôi đúng là rẻ rúng, em đối xử với tôi như thế, mà tôi vẫn yêu em."

"Ban đầu, tôi thực sự muốn gi*t em, nhưng cơ thể lại cho tôi phản ứng ngược lại, nó đã yêu cái cách em dày vò nó."

"Khi em đá/nh lên người tôi, tôi lại không cảm thấy đ/au đớn, mà là cảm giác tim đ/ập rộn ràng đến r/un r/ẩy."

"Phải thừa nhận là, rất sướng."

"Đặc biệt là khi tôi bị em x/é nát, một mặt thấy nh/ục nh/ã vì điều đó là sai trái, mặt khác lại không muốn mất đi sự đụng chạm của em."

"Em nói em còn bi/ến th/ái hơn tôi, nhưng hình như tôi cũng không bình thường."

"Tôi chỉ có thể không ngừng tẩy n/ão bản thân, rằng tôi không thích em, tôi không yêu em, tất cả chỉ là phản ứng sinh lý."

"Chắc chắn chỉ là bị kích ứng khi nhìn thấy em thôi."

"Cho nên tôi mới nói tôi h/ận em, h/ận em khi đối mặt với tôi lại có thể thản nhiên như thế, chưa bao giờ quan tâm đến cảm xúc của tôi."

"Sau khi em đi, tôi tìm Quý Trạch, cậu ta nói những kẻ hay làm màu như chúng ta, chỉ cần được yêu thương là sẽ biến thành chú chó nhỏ bám người."

"Vậy Lâm Tê Nguyệt, em yêu tôi một chút, không được sao?"

Nói đến cuối, giọng anh nhỏ dần, đôi mắt phủ một tầng hơi nước.

Tim tôi hơi nhói đ/au.

Như thể bị rót đầy một chai nước có ga, cảm giác chua chát dần sủi bọt.

"Giang Yến Thời, anh đi/ên rồi à?"

Tôi là kẻ có b/ệnh đang được trị liệu.

Sao tình trạng của anh còn nghiêm trọng hơn tôi vậy?

Lời vừa dứt, nước mắt trong hốc mắt anh lập tức trào ra.

Anh vùi đầu vào tay tôi đầy hèn mọn và đáng thương: "Vậy là, tôi lại một lần nữa bị em vứt bỏ, đúng không?"

16

Người ta bảo kẻ xoắn xuýt cần một người yêu không bao giờ rời đi.

Vậy kẻ có b/ệnh thì sao?

Tôi bị trói trên giường không thể cử động.

"Giang Yến Thời, anh có tin tôi t/át anh không!"

Anh mỉm cười uống một ngụm th/uốc, rồi bóp cằm tôi, truyền hết sang miệng tôi.

Đợi tôi nuốt xuống, anh mới áp mặt vào tay tôi.

"Vợ à, đợi em khỏi b/ệnh, anh sẽ để em đá/nh."

Không phải chứ.

Trên thế giới này còn người bình thường không vậy?

Ngày hôm đó, sau khi Giang Yến Thời quỳ xuống c/ầu x/in tôi đừng vứt bỏ anh.

Anh liền sắp xếp chuyên cơ trói tôi về.

Anh nói: "Bảo bối, chơi trò gia đình với em mấy tháng rồi. Nên kết thúc thôi."

"Chỉ cần anh nh/ốt em lại, em sẽ không đi đâu nữa."

"Quả đắng cũng là quả."

Tôi biết ngay mà, tất cả đều là anh diễn kịch!

Mục đích là để giam cầm ngược lại tôi để trả th/ù.

Một ngày sau, tôi lại trở về biệt thự nhà họ Giang.

Tay chân bị trói ch/ặt, chỉ đành c/ầu x/in anh: "Giang Yến Thời, tôi vẫn còn đang ốm đấy."

"Vậy em gọi tôi một tiếng ông xã đi."

"Tôi không gọi."

Anh cũng không vội: "Không sao, cứ từ từ."

Thế là có màn đút th/uốc cho tôi lúc nãy.

Lòng bàn tay truyền đến nhiệt độ trên mặt anh.

Tôi véo mạnh một cái, nói với anh: "Đợi tôi khỏi b/ệnh, anh tiêu đời rồi."

"Cứ chờ xem nhé, bà xã."

Thật tuyệt.

Anh còn trả lại hết những lời tôi từng nói với anh.

Một tuần sau, tôi khỏi b/ệnh.

Giang Yến Thời rất biết điều mà dắt tôi xuống tầng hầm.

"Một năm trước, những chuyện em chưa làm xong với tôi."

"Giờ đây, có thể tận hưởng cho thỏa thích rồi."

Cách bài trí vẫn y như cũ.

Chỉ có điều lần này, chính Giang Yến Thời bước vào chiếc lồng đó.

Anh thuần thục tự khóa mình lại.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Cả nhà chờ em gái báo thù dưới âm phủ, tiếc là em gái lại là kẻ lụy tình

Chương 20
Đại Lương diệt vong, Đích công chúa cùng gia quyến đợi chờ nơi âm thế đã năm năm tròn, ngỡ rằng muội muội Tạ Tiểu Mãn sẽ dùng Phong Vân lệnh mà báo thù rửa hận. Nào ngờ Mạnh Bà lại bảo rằng, hôm nay nàng đại hỉ, gả cho Tiêu Đồ, Thái tử nước Cảnh – kẻ tự tay sát hại phụ thân cùng huynh đệ của nàng. Cả nhà kinh hoàng khôn xiết, nhưng Tiểu Mãn lại dùng mười dặm hồng trang giăng lưới thiên la địa võng, lấy hôn lễ làm mồi nhử, phơi bày bạo chính nước Cảnh, cứu thoát cựu bộ cùng bách tính lầm than. Truyện này kết hợp góc nhìn từ địa phủ, những mưu mô tranh quyền đoạt vị cùng tình tiết đảo ngược bất ngờ, cao trào nối tiếp, kết cục hả hê lòng người.
21.23 K
2 Độ Vong Xuyên Chương 8
3 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
5 An Lan Năm Tháng Chương 18

Mới cập nhật

Xem thêm