Tám giờ tối, con phố bên ngoài tiệm trà sữa dần trở nên náo nhiệt, đâu đâu cũng là sinh viên ra ngoài vui chơi giải trí.
Lâm Uyển Thanh mặc một chiếc váy đỏ, tóc dài xõa ngang vai, khoảnh khắc cô đẩy cửa tiệm trà sữa bước vào, gió thổi bay mái tóc, để lộ ngũ quan thanh tú, diễm lệ, khung xươ/ng cực kỳ hoàn hảo.
Tiệm trà sữa yên tĩnh trong giây lát, những ánh mắt vô thức đổ dồn về phía Lâm Uyển Thanh.
Lâm Uyển Thanh quét mắt một vòng rồi chốt ngay lấy tôi, mục tiêu rõ ràng, sải bước về phía tôi.
Cô khẽ nhíu mày, trong đôi mắt trong trẻo đang nén gi/ận, câu đầu tiên cô nói là:
"Tôi không phải là tiểu tam!!"
Tôi vừa định mở miệng: "Tôi biế..."
Lâm Uyển Thanh chẳng buồn kiên nhẫn nghe tôi nói, cơn gi/ận bùng phát: "Cô tưởng bạn trai cô là loại hàng tốt đẹp gì chắc! Cô coi trọng không có nghĩa là tôi cũng coi trọng!!"
Tôi sốt ruột muốn chen lời: "Cô nghe tôi nói đã..."
Lâm Uyển Thanh như một quả pháo ngắt lời tôi: "Tôi không quan tâm cô nghĩ thế nào! Cô muốn phát đi/ên thì đi chỗ khác mà phát! Đừng hắt nước bẩn lên đầu tôi! Muốn tôi làm tiểu tam, thứ hàng như Trương Hàm còn chưa đủ tư cách!"
Tôi cố gắng hết sức để nói: "Không phải, cô nghe tôi giải thích đã..."
Lâm Uyển Thanh cười lạnh: "Không phải ai cũng m/ù quá/ng như cô, đã không nỡ rời xa bạn trai thì quản lý cho tốt vào, anh ta tự vác mặt đến làm chó thì liên quan gì đến tôi, đừng coi ai cũng là kẻ th/ù giả tưởng của cô!"
"Mau chụp ảnh đi!"
Cơ thể Lâm Uyển Thanh cứng đờ, lập tức quay đầu lại, nhìn thấy hai cô gái bên ngoài tiệm đang cười đùa chụp ảnh, vai cô thả lỏng một chút, quay sang tôi với gương mặt âm trầm: "Tôi không hề xen vào tình cảm của hai người, quản lý bạn trai cô cho tốt vào!"
Tôi còn chưa kịp gọi cô ấy lại, cô ấy đã dứt khoát quay lưng rời đi.
Tôi: "..."
Trong nhóm chat của những người yêu cũ, Trương Đồng Đồng gắn thẻ tôi.
【Nói chuyện thế nào rồi, có thể kéo hoa khôi vào nhóm chưa?】
Tôi bất lực cực độ: 【Bị m/ắng cho một trận, cô ấy chẳng cho tớ cơ hội mở miệng nói câu nào!!】
Tôi gửi thêm một biểu tượng dở khóc dở cười.
Mấy người trong nhóm đều cạn lời.
Trương Đồng Đồng thở dài: 【Hay là để tớ đi giải thích với cô ấy?】
Trong lòng tôi bỗng lóe lên một ý tưởng: 【Không sao, tớ có cách.】
08
Tôi trực tiếp dùng tài khoản chính đăng bài lên diễn đàn trường.
【Tôi là Trần Vi Vi, sinh viên năm hai khoa Tài chính, nay xin trịnh trọng tuyên bố!
【Bài đăng kia không phải do tôi đăng! Tôi và Trương Hàm chưa từng hẹn hò!! Lâm Uyển Thanh không phải tiểu tam!!!
【Còn nữa! Mấy con chuột cống trong cống rãnh kia, có bản lĩnh thì tự đứng ra mà nói, dùng nick nặc danh mạo danh chính chủ để tung tin đồn nhảm là có ý gì?!】
Bài viết đính chính của tôi vừa đăng lên, trực tiếp rút củi dưới đáy nồi, gỡ bỏ cái nhãn tiểu tam nh/ục nh/ã khỏi người Lâm Uyển Thanh.
Tôi còn chưa từng hẹn hò với Trương Hàm, thì cô ấy tính là tiểu tam kiểu gì chứ?!
Độ hot của bài đăng tung tin đồn vốn đã rất cao, mọi người đều không ngờ lại có màn lật kèo này, độ hot càng tăng cao hơn! Ai nấy đều đoán xem rốt cuộc là kẻ nào thất đức đến mức nói nhăng nói cuội.
Tôi nhấn vào WeChat của Lâm Uyển Thanh, đang định nói gì đó thì thấy phía trên khung chat của Lâm Uyển Thanh luôn hiện dòng chữ 【Đối phương đang nhập...】
Cô ấy muốn nói gì với tôi?
Một số điện thoại lạ gọi đến, tôi nhanh tay ấn nhầm nên bắt máy.
Giọng Trương Hàm vang lên: "Tại sao cô lại đăng bài đó?"
Tại sao ư? Đương nhiên là vì không muốn tên đàn ông gh/ê t/ởm như hắn đạt được mục đích rồi. Hắn muốn dồn các cô gái lại để đấu đ/á lẫn nhau, tranh nhau dâng hiến m/áu th!t. Tôi thì không đời nào!
Tôi trực tiếp quát lại hắn: "Sao? Tôi đăng không đúng à?!"
Trương Hàm nén gi/ận: "Cô có biết là tôi làm vậy để trút gi/ận cho cô không?!
【Nếu không phải con nhỏ hám tiền Lâm Uyển Thanh đó cố tình chặn đầu xe tôi, tôi đã không chở cô ta đến b/ệnh viện, cô cũng đã không đòi chia tay với tôi!"
Đàn ông gì mà gh/ê t/ởm! Rõ ràng là bản tính lăng nhăng, lại hắt nước bẩn ngoại tình lên người khác, đổ lỗi cho Lâm Uyển Thanh quyến rũ hắn!
Phỉ nhổ! Hắn cũng xứng sao!
Tôi trực tiếp nói: "Có phải luật sư nhà tôi làm anh quá rảnh rỗi rồi không? Tiền bồi thường gom đủ chưa?! Tôi nói cho anh biết, thiếu một xu cũng không được!"
Trương Hàm nghe thấy tôi đòi tiền bồi thường, dập máy cái rụp.
09
Vài tiếng sau, tôi nhấn vào khung chat của Lâm Uyển Thanh, phía trên vẫn liên tục hiện dòng chữ đang nhập.
Lâm Uyển Thanh rất khó xử, dù sao thì vài tiếng trước cô ấy mới chỉ thẳng vào mũi tôi mà m/ắng té t/át.
Tuy nhiên cô ấy không thể ngờ được rằng, người rửa sạch nỗi oan ức cho cô ấy lại chính là tôi.
Khung chat nhảy lên, Lâm Uyển Thanh đắn đo mãi, cuối cùng gửi một câu đơn giản và chân thành.
【Cảm ơn cô.】
10
Tôi và hoa khôi đã hóa giải hiểu lầm, những người yêu cũ trong nhóm ăn mừng rộn rã.
【Chiêu rút củi dưới đáy nồi này làm đẹp lắm!】 - Vương Tư Tuệ khen ngợi.
Liêu Tuyết và Trương Đồng Đồng đều phụ họa: 【Đại tiểu thư là đỉnh nhất!】
Tôi cũng nhẹ nhõm hơn một chút: 【Cuối cùng cũng không cần phải vì tên đàn ông thối tha mà cãi vã với Lâm Uyển Thanh nữa.】
Liêu Tuyết và Trương Đồng Đồng cười nghiêng ngả: 【Đừng lo đừng lo, giải quyết xong là tốt rồi. Biết đâu đến cuối cùng cậu lại phát hiện ra giống như bọn tớ, có thêm một cô bạn thân đấy.】
Vương Tư Tuệ đưa ra ý kiến khác: 【Tớ cứ thấy chuyện này vẫn chưa xong, không nói rõ được là sai ở đâu, chỉ thấy hơi kỳ lạ.】
Mọi người đều hỏi cô ấy kỳ lạ ở đâu.
Vương Tư Tuệ kể lại một chuyện nhỏ: 【Mấy hôm trước gặp họ ở nhà ăn, tớ cảm thấy hoa khôi có vẻ rất phiền Trương Hàm, nhưng Trương Hàm cứ bám lấy cô ấy, cô ấy gắp thức ăn cho hắn mà lại không từ chối.】
Con gái bình thường nếu rất gh/ét một chàng trai, tuyệt đối không bao giờ để hắn ngồi ăn cùng mình.
Hành vi của Lâm Uyển Thanh thực sự quá mâu thuẫn.
Đang trò chuyện, Lâm Uyển Thanh lại gửi một tin nhắn.
Có lẽ cô ấy cho rằng câu 【Cảm ơn cô】 quá đơn giản, nên rất thành tâm mời tôi đi ăn.
Nhà hàng được đặt tại một quán lẩu hot trên mạng, Lâm Uyển Thanh đến trước.
Tôi vừa bước vào, cô ấy đã lúng túng đứng dậy: "Cô đến rồi. Uống gì không? Tôi gọi cho cô!"
Hoàn toàn không còn vẻ hung hăng như lần trước.
Tôi mỉm cười, nói đùa một câu: "Nước trái cây là được rồi, hôm nay ăn cơm cùng cô chắc chắn tôi sẽ ăn rất ngon miệng, dù sao thì "tú sắc khả xan" (vẻ đẹp có thể thay cơm) mà."
Lâm Uyển Thanh cười gượng một cái, chúng tôi thăm dò vài chủ đề chung, Lâm Uyển Thanh thích nghiên c/ứu các thương hiệu chăm sóc da, còn tôi thích lái xe địa hình.