Trương Hàm nhìn tôi, trong mắt bùng lên sự khẩn cầu: "Vi Vi! Vi Vi c/ứu anh với! Em sẽ không nhẫn tâm như vậy đúng không!"
Tôi cười lạnh nhìn hắn: "Vào tù mà học cách làm người đi!"
15
Trương Hàm ngồi tù.
Để ăn mừng, chúng tôi quyết định đi chơi cho đã.
Lâm Uyển Thanh mặc một chiếc váy ngắn, dù chỉ trang điểm nhẹ cũng đẹp đến cực điểm. Cô ấy vừa xuất hiện đã lấn át cả ba chúng tôi.
Tôi vừa ngắm nhìn khuôn mặt cô ấy, vừa chua chát nói đùa: "Ngồi ghế phụ xe của chị có vui không nào?"
Lâm Uyển Thanh đảo mắt: "Ngồi ghế phụ của đàn ông làm sao thơm bằng ngồi ghế phụ của chị em mình chứ!"
Trương Đồng Đồng ở ghế sau hỏi: "Hôm nay thực sự phải gọi nam mẫu sao? Ngại quá đi mất."
Tôi không ngoảnh đầu lại nói: "Vậy chúng ta gọi hết, chỉ không gọi cho cậu."
Trương Đồng Đồng bùng n/ổ, từ ghế sau lao lên siết cổ tôi: "Tớ biết ngay cái đồ mê trai như cậu lại thiên vị mà!"
Lâm Uyển Thanh vội vàng ngăn cản: "Đừng quậy nữa, đừng quậy nữa, để chị ấy lái xe!"
Sau khi tôi hứa sẽ gọi cho cô ấy hai người, Trương Đồng Đồng mới hậm hực buông tôi ra.
Tôi lái chiếc Maserati, chở những người bạn thân nhất của mình lao về phía những nơi vui chơi giải trí!
Ngoại truyện
Nhiều năm sau, Trương Hàm cuối cùng cũng ra tù.
Anh ta đã bị trường đuổi học, chỉ có thể làm hồ sơ giả để đi phỏng vấn.
Buổi phỏng vấn lúc hai giờ chiều, anh ta đến sớm trước một tiếng. Anh ta trốn trong nhà vệ sinh nam, đối diện với gương bắt đầu tự giới thiệu bản thân không ngừng.
Trương Hàm nhìn vào gương, dù tập bao nhiêu lần vẫn cảm thấy không hài lòng.
Những năm tháng trong tù khiến anh ta vô thức trở nên rụt rè, sợ hãi.
Đã đến giờ.
Người phỏng vấn anh ta là một nữ nhân sự (HR).
Trương Hàm vừa thấy là phụ nữ liền tỏ ra coi thường.
Nữ HR trực tiếp gọi tên thật của anh ta: "Anh tên là Trương Hàm đúng không?"
Trương Hàm bất ngờ ngẩng đầu, kinh ngạc nhìn nữ HR.
Nữ HR nhếch mép cười lạnh: "Đừng ngạc nhiên quá, nhân phẩm của anh không phù hợp với công ty chúng tôi. Mời về cho."
Trương Hàm gi/ận dữ hét lên: "Cô có hiểu gì về tôi đâu! Dựa vào cái gì mà nói nhân phẩm tôi không tốt!!"
Nữ HR cười: "Vương Tư Tuệ là em họ của tôi, chỉ cần tôi còn ở công ty này một ngày, tôi sẽ không bao giờ để loại rác rưởi như anh bước chân vào!
"Nhân tiện nói luôn, nếu muốn tìm việc, tốt nhất anh nên đến thành phố khác. Trong giới HR toàn bộ Bắc Kinh này, ai cũng biết danh tiếng lẫy lừng của anh rồi."