Tôi bị hất ngã ngửa ra đất, đ/au điếng cả người.

"Anh à!" Tôi xoa xoa mũi, giọng nũng nịu kéo dài, "Anh làm em đ/au quá, mũi em vốn đã bị thương rồi!"

Con sói đực mùa động dục thật đ/áng s/ợ, không chữa trị sao được?

Mọi lần làm nũng đều hiệu quả, nhưng lần này chẳng thấy phản ứng gì. Tôi bĩu môi nhặt con gà nhỏ lên, lẳng lặng bỏ đi.

"Này!" Sói vương gọi gi/ật lại, "Quay lại đây."

Tôi ngoảnh đầu, liền thấy hắn lấy móng chân đắp miếng cỏ ướt lên mũi tôi.

Mát lạnh, cơn đ/au dịu hẳn!

Tâm trạng tôi vui vẻ trở lại.

Tôi reo lên, nhảy cẫng lên chui vào bụng Sói vương, ôm đầu hắn hôn một cái chụt.

"Anh ơi anh ơi~ Em biết anh tốt với em nhất mà!"

Sói vương miệng cứng nhưng lòng mềm, tôi hiểu rõ lắm!

Nói là không giúp xử lý, nhưng thực ra n/ội tạ/ng với lông đều được dọn sạch sẽ. Chỉ việc nướng lên là ăn được.

Tôi lấy bật lửa nhóm lửa, hái rau hẹ dại giã nhuyễn bôi lên gà cho đỡ ngấy.

Một lát sau, gà chín vàng ruộm, mùi thơm bốc nghi ngút. Tôi giơ lên trước mặt Sói vương: "Nào nào, anh ăn trước đi!"

Sói vương dùng móng x/é miếng nhỏ, nhai từ tốn.

"Ngon không?" Tôi háo hức hỏi.

Hắn nhai chậm rãi: "Ngon, hương vị đậm đà, có vị rau hẹ thoang thoảng khiến người ta ăn hoài không chán."

Tôi trợn mắt: "Nói tiếng sói đi anh!"

Sói vương ngay ngắn ngồi thẳng: "Sói con, em sống giống người quá, anh hoảng đấy."

"Tất nhiên…" Hắn vội nói thêm, "Anh không có ý ch/ửi em đâu."

Tôi bật cười. Danh tiếng loài người trong giới động vật tệ thật đấy!

Sói vương vỗ đầu tôi: "Thôi, em thích gì thì làm nấy. Sói con của bầy là thiên tài, những con khác sợ lửa còn em lại dùng thành thạo. Giỏi lắm!"

"Ừ!" Tôi ưỡn ngựk kiêu hãnh, "Anh cũng là vua oai phong nhất! Có anh che chở, em chẳng sợ gì!"

Tôi chui vào lông Sói vương, lăn qua lăn lại rồi li/ếm nhẹ má hắn.

Sói vương cười khẽ, mắt ánh lên vẻ dịu dàng: "Anh từng để mất một con sói không bảo vệ được. Nhưng với em, anh sẽ không để bất cứ ai làm hại."

Tôi gật đầu, ôm ch/ặt đùi hắn.

"Em ăn đi." Sói vương dặn, "Lông Trắng sắp đến, đừng chạy lung tung."

“Em biết rồi.”

Lông Trắng là sói giám sát, nhánh huyết mạch tách ra sau khi tộc sói suy tàn. Chúng canh chừng những thành viên bất ổn và phòng thủ loài người.

Tôi vừa nhai gà vừa hướng theo bóng Sói vương hét: "Lát em đi đón anh nhé!"

Chờ Sói vương khuất dạng, tôi vội lau miệng, chui vào hang lấy th!t cừu non giấu sẵn rồi phi thẳng đến lều Mông Cổ gần đó.

Hôm nay là sinh nhật Sói vương.

Tôi phải đổi quà cho hắn.

Tính ra thời kỳ động dục của hắn đã hơn mười ngày. Bảo hắn đi tìm sói cái không chịu, suốt ngày ôm tôi khiến tôi sợ hãi.

Nên tôi quyết định tặng hắn thứ... Thiết thực.

Tới nơi, tôi gào vài tiếng ra oai. Cậu bé trong lều chạy ra, mắt sáng rỡ:

"Chó lớn, cậu tới rồi!"

Tôi nhíu mũi, nói bao lần rồi, tôi là sói!

Cậu bé đưa tôi hộp th/uốc lớn. Tôi lựa nhanh vài vỉ cần thiết rồi đổi th!t cừu non.

"Nấu canh cho bà nhé," tôi dặn.

"Ừ!" Cậu bé cười toe, dúi vào tay tôi chiếc bánh quy, "Của cậu đấy!"

Tôi hỏi: "Có que cay không?"

"Thôi đi!"

Sinh nhật phải có bánh kem. Mấy ngày nay tôi lén hái trái cây sau lưng Sói vương, vất vả lắm mới có quả dưa hấu.

Tôi dùng d/ao rỉ c/ắt dưa thành đế bánh, xiên quả mọng cắm lên trên. Xong xuôi, tôi rắc th/uốc lên mặt bánh.

Hì hì...

Sói già ơi, đêm nay anh sẽ cảm ơn em cho xem!

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
5 LẨU ĐÊM Chương 8
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
8 Người Dọa Ma Chương 12
9 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày bị vị phó tổng 2k cho thôi việc, tôi khiến giá trị công ty bốc hơi 300 triệu

Chương 7
Chỉ còn đúng bảy mươi hai giờ nữa là tôi tròn mười năm làm việc tại công ty, đồng nghĩa với việc nhận được khoản chia thưởng quyền chọn cổ phiếu trị giá hai mươi mốt triệu. Thế nhưng, vị Phó chủ tịch thế hệ Gen Z mới nhậm chức lại đập thẳng tờ 'Đơn xin nghỉ việc' vào mặt tôi. 'Đồ già nua, công ty không nuôi những kẻ nhàn rỗi chỉ biết gõ phím.' 'Ký tên vào đó, cầm lấy năm trăm tệ tiền trợ cấp thôi việc rồi cút khỏi tòa nhà ngay lập tức.' Triệu Khải, hai mươi hai tuổi, khoác trên mình bộ vest Armani cao cấp, nhìn tôi với vẻ mặt đầy mỉa mai. Tôi nhìn tờ tiền năm trăm tệ nhăn nhúm trên bàn, bật cười thành tiếng. Sa thải tôi ư? Tôi chính là kiến trúc sư hạ tầng duy nhất của cả công ty này! Cơ sở dữ liệu cốt lõi phục vụ ba mươi triệu người dùng trên toàn mạng đều nằm trong tay tôi, chỉ mình tôi nắm giữ chìa khóa quyền truy cập vật lý cao nhất. Chỉ cần tôi rút dây mạng ở vị trí làm việc, chưa đầy hai tiếng sau, toàn bộ hệ thống của công ty sẽ tê liệt hoàn toàn. Đây đâu phải là sa thải tôi. Đây rõ ràng là đang rút ống thở của công ty. Tôi không hề do dự, cầm bút ký tên ngay lập tức. 'Được, phong cách làm việc của sếp Triệu quả thực rất quyết đoán. Đơn nghỉ việc này tôi ký rồi, hy vọng cậu đừng có mà hối hận.'
Tình cảm
0
Mưa cục bộ Chương 8