Tôi xuyên vào một cuốn tiểu thuyết hào môn, nhưng quả thực là chưa từng trải sự đời.
Hệ thống bảo tôi phải "ngủ phục" nam chính xuất thân nghèo khó, nhưng lại quên nói cho tôi biết tên anh ta.
Tôi chỉ đành ra tay với người đẹp trai nhất trong đám đông.
Sau khi trời sáng, hệ thống phát ra tiếng kêu gào chói tai: "Cô đã làm gì Thái tử gia của chúng tôi vậy?"
"Thái tử gia?" Tôi không tin, "Nhưng toàn thân anh ta đều là những món đồ vỉa hè không rõ nhãn hiệu!"
Hệ thống thét lên: "Chiếc áo khoác hoodie của cậu ấy là hàng kinh điển của Hermes, đôi giày sneaker da cá sấu Himalaya là mẫu mới của Louis Vuitton, còn chiếc Patek Philippe mà cô đang ngâm trong bồn tắm kia nữa..."
Tôi lặng lẽ rút tay đang đặt trên cơ bụng của người đàn ông ra.
"Không biết gì cả, anh ấy nói mình nghèo, nên tôi tin."
01
Khi tôi xuyên vào, cốt truyện vẫn chưa đi đúng quỹ đạo.
Nam chính xuất thân nghèo khó vừa mới hoàn thành việc học nhờ tiền trợ cấp.
Hệ thống nói: "Cô cần phải 'ngủ phục' nam chính, khiến anh ta gia nhập đội ngũ của cô, giúp cô tranh giành gia sản."
Tôi vô cùng chấn động: "Ngủ, ngủ phục sao?"
Hệ thống gật đầu chắc nịch: "Nam chính sẽ mượn sức mạnh của cô để thâu tóm tập đoàn họ Khương, trở thành cá m/ập tài chính mới, còn cô sẽ bị vạch trần là thiên kim giả và bị đuổi ra khỏi nhà."
"Cuối cùng, cô sẽ đắc tội với Thái tử gia giới thượng lưu kinh thành và bị anh ta s/ỉ nh/ục đến ch*t..."
Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghe những diễn biến sau đó.
Chỉ nghĩ xem làm thế nào để "ngủ phục" được nam chính.
Cho đến khi hệ thống biến mất, tôi mới sực tỉnh.
Nó chỉ nói cho tôi biết hướng đi của cốt truyện, chứ chẳng hề nói tên của bất kỳ nhân vật nào.
Trong cơn mưa tầm tã, dòng người hối hả.
Làm sao tôi biết được ai là nam chính?
Theo dòng thời gian, nữ phụ đang ở giai đoạn thấp điểm của cuộc đời.
Cha qu/a đ/ời, hai người anh cùng cha khác mẹ tranh giành công ty.
Mối qu/an h/ệ giữa anh em không hề tốt đẹp, ngay cả tài xế cũng không coi trọng cô, cố tình đến muộn.
Cô không mang ô, toàn thân ướt sũng.
Nam chính xuất hiện đúng lúc này, thu hút sự chú ý của nữ phụ.
Quả nhiên, trong màn mưa dày đặc.
Có người cầm ô đi về phía tôi.
Anh ta cụp mắt nhét chiếc ô vào tay tôi, giọng điệu mỉa mai: "Sao nào? Đại tiểu thư họ Khương hôm nay không có ai đưa đón à?"
Nước mưa chảy dọc theo đường xươ/ng hàm sắc sảo.
Tôi thoáng ngẩn người, bất chợt hỏi: "Anh có phải rất gh/ét tôi không?"
Anh ta sững lại một lúc, rồi khẽ gật đầu đầy kiêu kỳ.
Đẹp trai, lại chán gh/ét tôi.
Quan trọng là toàn thân mặc những bộ quần áo tôi không gọi tên được nhãn hiệu, chắc là đồ vỉa hè.
Vậy chắc chắn là nam chính không sai rồi.
Tôi vứt ô đi và hôn lên môi anh ta.
Anh ta cứng đờ suốt mười giây.
Sau đó đẩy mạnh tôi ra: "Khương Nghiên, cô chán sống rồi phải không?"
02
Nam chính tên là Tưởng Dụ, năm nay vừa tốt nghiệp, là bạn học của nữ phụ.
Tôi từng nghe ngóng về gia cảnh của anh ta, không ai biết chi tiết.
Chắc là anh ta thấy x/ấu hổ nên không nói với người khác.
Lần sau gặp lại Tưởng Dụ, tôi dúi vào tay anh ta vài tờ tiền đỏ.
Hệ thống từng nói nam chính rất thiếu tiền, vài trăm tệ này đủ cho anh ta ăn cả tháng.
Tưởng Dụ nhíu mày: "Ý này là sao?"
Tôi gãi đầu, quả thực là cho hơi ít.
Nhưng tài sản của nữ phụ hiện đang bị đóng băng, trong tay tôi cũng chẳng có bao nhiêu tiền.
Tôi nói: "Anh yên tâm, tôi sẽ cố gắng tiết kiệm."
"Tiết kiệm để làm gì?"
Tôi nghiêm túc đáp: "Để tiêu cho anh."
Anh ta dường như bật cười: "Khương Nghiên, cô nghĩ tôi nghèo lắm sao?"
Tôi không trả lời, chỉ ôm lấy eo anh ta.
"Nhìn anh g/ầy thế này, eo nhỏ thế này, có phải không chịu ăn uống đúng giờ không?"
"Còn bộ quần áo này nữa, trông rộng thùng thình, hoa văn cũng x/ấu, chắc là rẻ lắm nhỉ? Hoặc là nhặt lại đồ các chú các bác không mặc nữa. Cầm lấy tiền này đi m/ua hai bộ tử tế mà mặc."
Tưởng Dụ im lặng để mặc tôi dụi đầu vào ngựk anh ta.
Một lúc sau, anh ta cười khẽ: "Cô nói đúng, tôi nghèo thật."
Thực ra bây giờ tôi cũng rất nghèo.
Hai người anh đã đóng băng toàn bộ tài sản của tôi, liên thủ đuổi tôi ra khỏi nhà.
Vận may không tốt, tôi chẳng được hưởng chút phúc lộc nào của đại tiểu thư.
Để sống sót, tôi chỉ đành đi làm.
Nguyên chủ chính là bị hắc hóa trong quá trình làm "trâu ngựa" chốn công sở.
Nhưng tôi đã quen làm trâu ngựa rồi, lại còn biết tìm niềm vui trong khổ ải.
Tôi đưa Tưởng Dụ về căn nhà thuê.
Dựa vào chút tiền lương ít ỏi, tôi ra lệnh cho anh ta hết lần này đến lần khác.
Lại một trận mưa lớn.
Chiếc giường xếp của anh ta bị nước mưa làm ướt sũng, chỉ đành chen chúc với tôi trên chiếc giường duy nhất.
Tôi lấy cớ người lạnh, cứ thế chui vào lòng anh ta.
Cơ thể anh ta ngày càng nóng, làm tôi đổ mồ hôi đầm đìa.
Định nới lỏng khoảng cách một chút thì lại bị kéo ngược trở lại.
"Đừng nhúc nhích."
Giọng Tưởng Dụ trầm thấp khàn khàn.
Tôi lo lắng nâng khuôn mặt anh ta lên: "Tưởng Dụ, anh bị ốm à? Có muốn uống nước không?"
Ánh mắt anh ta lướt qua môi tôi, yết hầu chuyển động như thể thật sự khát nước.
Tôi nghiêm túc nói: "Anh muốn uống gì? Tôi ở đây có Coca, nước lọc, còn có..."
Lời chưa dứt.
Anh ta nâng gáy tôi lên và hôn xuống.
03
Thể lực của người trẻ đúng là tốt thật.
Mỗi lần bị đá/nh thức sau cuộc yêu, tôi chỉ ước mình có thể ngất đi lần nữa.
Trời đất quay cuồ/ng, không có điểm dừng.
Khi dùng hết bao cao su, anh ta vẫn chưa dừng lại.
Tôi đờ đẫn sụp đổ: "Không, không được..."
Tưởng Dụ không nói một lời, chỉ hôn lên những giọt nước mắt của tôi như để an ủi.
Anh ta gọi một cuộc điện thoại, rất nhanh đã có người mang bao cao su mới đến tận cửa.
Tôi tỉnh táo lại: "Giao hàng tận nơi?"
Nhưng người gõ cửa lại là một người đàn ông mặc vest đeo kính.
Tưởng Dụ x/é gói mới, đưa tay che mắt tôi: "Không được phân tâm."
...
Tiếng thét của hệ thống vang lên trong đầu tôi.
Tôi gượng dậy trong trạng thái nửa tỉnh nửa mơ.
Giây tiếp theo lại bị kéo vào lòng.
Tưởng Dụ vuốt ve cằm tôi như trêu đùa mèo nhỏ: "Sao lại tỉnh sớm thế?"
Ánh mắt quét qua mặt đất bừa bộn, toàn là những mảnh vải vụn.
Bộ đồ ngủ hai dây hở lưng, đó là món quà bất ngờ tôi chuẩn bị cho anh ta.
Không ngờ chỉ tồn tại chưa đầy mười phút đã biến thành mảnh vụn.
Nghĩ đến đây, tôi giơ chân đ/á anh ta: "Anh có biết bộ đồ ngủ này bao nhiêu tiền không?"
Anh ta hôn tôi: "Bao nhiêu tiền?"
"299, gần ba trăm tệ đấy!"
Tưởng Dụ nhìn tôi, rơi vào im lặng.
Anh ta cụp hàng mi xuống, như chú cún nhỏ đang chờ bị ph/ạt.
Nhưng khi tôi kịp phản ứng lại, hai tay đã bị nâng lên quá đầu.
"Vậy tôi bù đắp cho cô... có được không?"
Đầu ngón tay hơi lạnh của anh ta lướt qua eo tôi, tôi theo phản xạ mà run lên.
Chứng kiến tất cả những điều này, hệ thống lúc này mới hoàn h/ồn sau cú sốc cực độ.