Theo lời anh, hồi đó vì câu nói "không thân" của tôi mà anh đã bị đám bạn thân cười nhạo suốt hơn một tháng trời.
Cho dù ảnh khóa màn hình đã đ/ập tan tin đồn "không thân", nhưng lời đồn đại vẫn đã lan truyền đi rồi.
Hôm nay, hai chúng tôi đến đây chính là để đính chính lại tin đồn đó.
Trước khi bước vào cửa, Hàn Dục đột nhiên đặt tay lên vai tôi, nhìn chằm chằm không chớp mắt.
Tôi nhìn thấu tâm tư nhỏ mọn của anh, liền nói: "Yên tâm đi, em biết rồi, lát nữa nhất định sẽ cho anh đủ thể diện."
Hàn Dục lắc đầu: "Không phải, anh hơi hối h/ận rồi."
Anh nói: "Em đẹp quá, trong đó toàn là đàn ông, thôi bỏ đi, anh thấy bữa cơm hôm nay không ăn cũng được, chúng ta về nhà trước--"
Anh ôm vai tôi định quay ra ngoài, chưa kịp rút lui thì cánh cửa phía sau đã mở ra, kéo thẳng hai chúng tôi vào trong.
Trên bàn có vài người đã gặp ở quán bar hôm trước, những gương mặt lạ còn lại đều đang đổ dồn ánh mắt về phía tôi.
Tôi còn chưa cảm thấy gì thì Hàn Dục đã là người đầu tiên không vui rồi.
Anh hắng giọng nhấn mạnh: "Nhìn một chút là được rồi, đừng có nhìn chằm chằm mãi thế."
Căn phòng VIP im bặt.
Tôi cảm thấy hơi mất mặt.
Đám người trên bàn cũng đang cố nhịn cười.
Có người không nhịn nổi, cười lớn thành tiếng: "Hồi trước còn cười bọn này, giờ thì sao? Cậu yêu đương cũng là cái bộ dạng "chó má" thế này hả?"
Hàn Dục phản bác: "Vợ cậu làm sao đẹp bằng vợ tôi?"
"Vợ tôi mới là đẹp nhất." Một người khác lên tiếng.
"..."
Thế là một đám đàn ông to x/ác bắt đầu tranh luận về vấn đề "vợ nhà ai đẹp nhất".
Ai nấy tranh cãi đỏ mặt tía tai, cứ như thể "đẹp nhất" là được nhận giải thưởng vậy.
Trong đó, Hàn Dục là người tranh cãi hăng nhất, tôi cũng không ngờ anh còn có tố chất "cuồ/ng vợ" đến thế.
Thật sự quá mất mặt, tôi cúi đầu lặng lẽ uống trà.
Trong lúc trò chuyện, tôi cũng biết thêm được nhiều chuyện về Hàn Dục trước đây.
Chưa từng yêu đương, chưa từng thích cô gái nào, nếu không phải ông cụ Hàn ép buộc kết hôn, có lẽ giờ này anh vẫn còn đ/ộc thân.
Tôi nhìn Hàn Dục, vẫn thấy ngạc nhiên.
Dù sao người này về ngoại hình, gia thế và các điều kiện khác đều có thể coi là hoàn hảo, tuy nói chuyện không được lọt tai lắm nhưng cũng đâu đến mức không tìm được đối tượng.
Trên đường về nhà, tôi hỏi về chuyện này.
Anh trả lời: "Không phải là không tìm được, mà là không muốn tìm."
Không biết anh nghĩ đến điều gì mà còn bật cười: "Em biết ý nghĩ của anh lúc đó mà, anh thực sự thấy đây là một việc phiền phức."
Tôi cố tình bắt chước giọng anh: "Phụ nữ thật phiền phức, nếu không phải vì ông già kia thì tớ đời nào kết--"
"Em đủ rồi đấy nhé." Anh ngắt lời tôi, đầy ẩn ý nói: "Cẩn thận tối nay anh xử lý em."
Tôi lườm anh một cái.
Nghĩ đến tương lai với Hàn Dục, tôi vẫn còn chút bàng hoàng.
Tôi hỏi anh: "Vậy còn bây giờ, anh nghĩ thế nào?"
Anh dứt khoát đỗ xe bên đường, nghiêm túc nhìn tôi.
Anh nói: "Cả trái tim anh đã treo trên người em rồi, em nghĩ anh còn có thể nghĩ gì nữa?"
Tôi lắc đầu: "Không hài lòng, nói lại đi."
Anh lại nói: "Muốn ở bên em mãi mãi, không ly hôn, cứ thế đi cùng nhau cả đời."
Tôi bật cười: "Anh sến súa quá đấy! Nói lại đi."
Anh lại lên tiếng: "Muốn em..."
Lời còn chưa dứt, anh chê bai một tiếng: "Sao mà tiểu thư đỏng đảnh thế không biết."
Tôi lý lẽ đanh thép: "Thì sao nào? Em chính là tiểu thư đỏng đảnh thế đấy."
"Thế thì làm sao nữa?" Anh tháo dây an toàn của tôi ra, kéo tôi vào lòng, ôm thật ch/ặt.
Giọng nói vang lên trên đỉnh đầu tôi, có chút bất lực nhưng cũng tràn đầy hy vọng.
Anh nói: "Đương nhiên là thích cả đời rồi."
[Hoàn thành]