Tận Cùng Yêu Hận

Chương 8

12/06/2025 11:03

Vì Từ Trạch Nguyên đã nói tôi không phải người tốt, vậy tôi sẽ cho hắn thấy một kẻ x/ấu xa như tôi sẽ h/ủy ho/ại sinh vật còn chưa xứng gọi là "người" như hắn như thế nào.

"Bảo vệ, lôi Từ Trạch Nguyên đi." Tôi ra lệnh, "Vứt luôn cả xe lăn."

"À này." Tôi chợt nhớ điều quan trọng, "Mời toàn bộ phận PR tới, chụp thật nhiều ảnh Từ Trạch Nguyên. Hiếm khi hắn thảm hại thế này, sao có thể không đăng báo cho nhân viên và đối tác chiêm ngưỡng?"

Đã muốn cho ai đó nhớ đời, phải triệt để không khoan nhượng. Ở điểm này, tôi và Lan San là đồng loại.

...

14

Khi tôi cầm giấy ly hôn, đã là một tháng sau.

Lan San thở phào. Còn với tôi, ly hôn chỉ là khởi đầu. Sự trả th/ù của tôi vẫn còn dài.

Những tủi nh/ục cả đời tôi đều xuất phát từ hắn. Tôi tuyệt đối không để hắn dễ chịu, không cho sự việc kết thúc đơn giản thế.

Tôi giao toàn bộ tin x/ấu về Từ Trạch Nguyên cho tòa soạn nhà, yêu cầu họ phơi bày một tội trạng mỗi ngày.

Trước giờ Từ Trạch Nguyên luôn xây dựng hình tượng tốt đẹp trên mạng, dễ dàng nhờ ngoại hình ưa nhìn. Việc của tôi là x/é tan lớp vỏ giả tạo, để mọi người thấy bộ mặt thật của hắn: cách h/ãm h/ại đối thủ, bóc l/ột nhân viên, mưu lợi cho tình nhân Tưởng Mông.

Bất kỳ kết cục nào cũng là xứng đáng cho Từ Trạch Nguyên.

Những lời ngụy biện hắn từng nói.

Việc hắn ngoại tình với phụ nữ có chồng, sinh con hoang.

Lợi dụng thế lực đẩy chồng của Tưởng Mông vào tù.

...

Tất cả, tôi sẽ vạch trần.

Tôi muốn mọi xì-căng-đan của Từ Trạch Nguyên phơi bày toàn bộ.

Còn Tưởng Mông, cô ta cũng không vô tội.

Những tin nhắn xúc phạm, những lời gièm pha sau lưng tôi, tôi cũng sẽ công khai hết.

Tôi không tha cho cô ta. Cả Từ Trạch Nguyên lẫn Tưởng Mông, tôi đối xử công bằng như nhau.

...

Sau khi vụ Từ Trạch Nguyên thao túng đưa chồng cũ Tưởng Mông vào tù bị phanh phui, hắn nhanh chóng bị điều tra. Trong khi đó, Tưởng Mông bị mấy bà hàng chợ phát hiện, ném trứng thối khi đi chợ.

Khi cô ta đến tìm tôi, tôi không mềm lòng mà còn báo cho cô ta một "tin vui":

"Chồng cũ em chưa từng có xu hướng b/ạo l/ực, cũng chưa đ/á/nh em bao giờ. Trái lại, anh ta đối xử rất tốt, từng đứng ra c/ứu em khi mẹ em định b/án em cho ông chủ trọc làm vợ bé, lại còn sửa điện công trường để ki/ếm tiền cho em học đại học."

"Lúc cùng đường em xem anh ta như cây ATM, khi có lựa chọn tốt hơn lại tìm cách tống khứ... Lý do anh ta vào tù là vì em và Từ Trạch Nguyên làm chứng giả, vu cáo anh ta mưu sát."

"Giờ anh ta sắp ra tù rồi, em vui không? Mẹ anh ta là bà hào nổi tiếng trong vùng, nếu biết em h/ãm h/ại con bà, bà sẽ để yên cho em sao?"

Tôi cười lạnh, "Nhắc nhẹ em thêm vài điều:"

"Nhà em ở là tài sản chung vợ chồng tôi m/ua, tôi đã thu hồi. Đồ đạc của em giờ chắc đã bị vứt ra đường hết rồi. Nếu không có chỗ ở, em có thể ra đống rác mà nằm."

"Tiền em đã tiêu không đòi lại được, tôi sẽ kiện em trả từng đồng. Dù có ch*t, em cũng phải trả n/ợ xong..."

"Con trai em học trường có cổ đông là tôi. Chúng tôi không nhận trẻ có phụ huynh như các em."

Tưởng Mông bị vệ sĩ đuổi đi. Cả đời này, chúng tôi sẽ không còn dính dáng gì nhau.

Tôi đi trên đại lộ quang minh. Còn họ, cứ lặn ngụp trong cống rãnh.

Ác giả á/c báo, tất cả đều là nghiệp quả họ tự gieo.

(Hết)

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngu Dạng

Phiên ngoại 2
Tôi không trèo cao bám víu được vị biểu ca lạnh lùng kia, đành chuyển mục tiêu sang tên thị vệ của hắn. Mỗi lần biểu ca cùng Gia Ninh công chúa vào thiên điện bàn chuyện, tôi lại lôi hắn vào mật thất làm bậy. Tôi còn bắt hắn phải dán mắt vào khe cửa canh chừng — ngoài kia hai người đứng thì tôi cũng bắt đứng; họ ngồi xuống, tôi lại đổi sang ngồi theo. Gương mặt tuấn tú của hắn đen sì như đáy nồi, ánh mắt nhìn tôi lạnh đến mức như muốn giết người. “Nhìn cái gì mà nhìn, miệng rảnh quá rồi à?” Trong bóng tối, tôi sai khiến hắn đến kiệt sức, cũng chà đạp hắn đến tận cùng. Cho đến khi thánh chỉ ban hôn giữa biểu ca và công chúa được truyền xuống, trái tim treo lơ lửng của tôi cuối cùng cũng chết hẳn. Tôi đang định thu dọn hành lý về Giang Nam, thì bị biểu ca nắm chặt cổ tay, giọng nhẫn nhịn: “Cuộc hôn nhân này do chính Thái tử tiến cử, đã không thể thay đổi. Ương Ương, nàng đợi ta thêm chút nữa, sau khi thành thân ta sẽ nạp nàng làm thiếp, được không?” Tôi hơi chán ghét rút tay ra: “Ta không làm thiếp đâu. Ta đi đây — hay là ngươi tặng tên thị vệ của ngươi cho ta đi?” Biểu ca sững người: “Ta… từ khi nào lại có thị vệ?”
Cổ trang
Ngôn Tình
0
Nẻo Tái Sinh Chương 7