【Thật khó đá/nh giá khi họ vẫn yêu nhau với khởi đầu như vậy.】

Tôi: "..."

Tôi nhìn bố mẹ đang tán tỉnh nhau với vẻ mặt phức tạp, khó có thể tưởng tượng họ từng là kẻ th/ù không đội trời chung.

Bố lăn tròn vào phòng tắm. Mẹ cởi áo khoác đen treo lên mắc, có lẽ cảm nhận được ánh mắt chằm chằm của tôi.

Mẹ quay lại, đôi mắt phượng dịu dàng: "Bưởi, có chuyện gì sao?"

Tôi uống ngụm nước trắng: "Không, chỉ là mùi nước hoa của bố nồng quá làm con nhức đầu."

Mẹ nhăn mặt: "Lần sau bắt ổng tắm rửa ở khách sạn xong mới về. Xịt cả đống nước hoa mà không thấy ngạt thở à?"

Tôi gật đầu tán thành.

3

Cửa mở.

Chàng trai áo trắng tuấn tú bước vào. Mặt như tranh vẽ, dáng ngọc, khí chất như tiên giáng trần.

Nếu bố thuộc tuýp đào hoa lãng tử với đôi mắt tình tứ khiến ai cũng tưởng mình là duy nhất - kiểu nhìn chó cũng thấy tình - thì anh trai hoàn toàn trái ngược. Đường nét sắc sảo, toát ra vẻ lạnh lùng kiêu ngạo. Kiểu nhìn người như nhìn chó.

Anh lạnh lùng: "Mẹ, Bưởi, em trai về."

Tôi: "Anh, bố cũng về rồi."

Anh mặt lạnh: "Biết rồi. Mùi nước hoa xông cả phòng khách, trừ bố còn ai?"

Tôi: "..."

Dù vẫn mặt đ/á nhưng tôi nhận ra tâm trạng bực dọc của anh - có lẽ không phải do nước hoa.

Nhớ lại bình luận, tôi chợt nghĩ: Phải chăng anh thất bại trong lần độ kiếp?

【Chà! Anh trai xuất hiện rồi! Không biết sau độ kiếp anh đang ở cảnh giới nào?】

【Hình như... Kim Đan?】

【Gì? Kim Đan thôi ư? Kiếp trước ở tuổi này anh đã Hóa Thần rồi!】

【Đừng đùa! Lúc đó là tiên giới linh khí dồi dào. Còn thế giới hiện đại này linh mạch khô kiệt, tu tới Kim Đan đã đỉnh lắm rồi!】

Tôi ngạc nhiên: Độ kiếp thành công rồi mà sao vẫn khó chịu?

4

"Mày biết không? Lũ họ Sở đúng là đồ s/úc si/nh! Khắp người Sở Nghiêu toàn thương tích, đặc biệt trên tay và ngựk... Chúng nó thật sự dùng cậu ấy làm gạt tàn th/uốc sống sao?!"

Chị gái ầm ầm xông vào, điện thoại dí sát tai ch/ửi bới. Va phải lưng anh trai.

Anh không nhúc nhích. Nhưng... tóc anh rơi xuống sàn?!

Tôi tròn mắt nhìn mái tóc đen tuột khỏi đầu anh, để lộ cái đầu trọc lóc bóng loáng!

Tôi: "???"

Mẹ: "???"

Chị gái: "?!!"

Bố vừa tắm xong: "???"

Anh trai nhìn chiếc tóc giả dưới sàn, mặt đen như mực: "..."

【Im lặng là vàng lúc này.】

【Kinh! Sao anh trai thành trọc đầu?!】

【Vừa bị thiên lôi đá/nh trụi tóc khi độ kiếp... Tóc đâu mọc lại ngay được.】

【Nhưng anh trọc vẫn đẹp trai phết. Sư huynh tuấn tú thế này khiến ta... hư hỏng đây!】

【Đồ mê gái! Anh mà biết mày tưởng tượng chuyện đó, một nhát ki/ếm băng đ/âm xuyên tim! Quên lúc ở tiên giới anh dùng ki/ếm băng phá Phan M/a H/ồn của Q/uỷ Vương rồi à?】

Tôi: "..."

Anh hít sâu. Cái đầu trọc hoàn hảo phản chiếu ánh đèn. Dưới ánh mắt kinh ngạc của cả nhà, anh nhặt tóc giả đeo lại, chỉnhnh cho ngay ngắn.

Chị há hốc: "Em trai! Tuổi nổi lo/ạn muộn à? Sao cạo trọc đầu thế?"

Tôi gượng gạo: "Anh... đổi kiểu tóc mới à?"

Bố mẹ trao đổi ánh mắt đầy ý đồ.

Anh lạnh băng liếc chị: "Lo thân mình đi."

Rồi quay sang: "Không sao, đừng lo."

Lên lầu, đóng sập cửa.

Tôi xoa cằm: Chẳng lẽ kiếp trước anh tu Vô Tình Đạo?

【Chà... khí lạnh phủ đầy màn hình. Anh tu Vô Tình Đạo kiếp trước à?】

【Tiết lộ chấn động: Anh trai kiếp trước tu... Thương Sinh Đạo!】

Tôi choáng váng: Anh tui... tu Thương Sinh Đạo?!

【???】

【!!!】

【Gì cơ?! Thương Sinh Đạo?】

【Mèo shock.jpg】

【Vô Tình Đạo còn trì hoãn được chứ Thương Sinh Đạo...】

【Nhưng anh đâu giống người yêu thiên hạ? Cảm giác nhìn nhiều là bị đ/âm ch*t!】

【Người tốt cần gì xăm "hiền lành" lên trán? Tính cách vậy thôi!】

【Thế cuối cùng anh có phi thăng không?】

【Tu vi tận diệt phải chuyển thế rồi, nghĩ sao?】

【Hồi đó anh vì thiên hạ hy sinh...】

【Vì ngăn yêu m/a Cửu U Minh Giới phá thế gian, anh ch/ém đ/ứt lối nối giữa hai giới, tổn thất tu vi, trọng thương. Cuối cùng hiến thân phong ấn Thiên M/a, h/ồn phi phách tán... May nhờ vạn dân cầu nguyện mới giữ được một tia h/ồn chuyển thế.】

Tôi hít hà: Chà! Anh tui đại ngưu! Vĩ đại quá!

Chị gái: "Bưởi! Sao thế?"

Tôi: "Không có gì!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Shipper Kinh Dị

Chương 8
Hai giờ sáng, bụng đói cồn cào, tôi ở nhà một mình nên đã đặt một phần đồ ăn giao về tận nơi. Để đảm bảo an toàn, tôi có để lại lời nhắn ghi chú: [Đang đánh Liên Quân, đồ ăn tới cứ để trước cửa là được ạ, em cảm ơn.] Sau khi shipper giao tới, anh ta liền nhắn tin báo cho tôi đúng như đã hẹn: [Chị ơi, đồ ăn em vừa để trước cửa nhà chị rồi nhé, nhớ lấy sớm nha.] [Hình ảnh.] Thấy shipper nhiệt tình, tôi cũng lịch sự nhắn lại: [Dạ vâng, em ra liền đây.] Nhưng để tránh việc đụng mặt trực tiếp với anh ta, tôi vẫn cố tình đợi thêm vài phút nữa rồi mới đứng dậy chuẩn bị ra lấy. Ngay một giây trước khi tôi định vặn tay nắm cửa, trên điện thoại bỗng nhiên nảy ra một tin nhắn mới của shipper: [Chị ơi, sao chị vẫn chưa chịu ra lấy đồ ăn thế?]
39
2 10 năm vây hãm Chương 10
4 Người Dọa Ma Chương 12
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 290: Người quen xuất hiện
7 Ngọc Vỡ Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm